Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342130
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.
àn mưa tên, trùm lên hình dáng màu bạc kia.
Ở phía đầu tường của thành Thông Dương, mặt trời dần dần nhô lên ở hướng Đông, có cờ của đại quân Tần mở ra nghênh đón mặt trời.
Máu nhuộm Tu La, tay cầm roi sắt, dần đầu tinh binh, lao xuống…
Người dân Đại tần không bao giờ là cừu non cả. Thiên tử vương thất, văn võ bá quan, văn nhân thư sinh, con buôn đầy tớ, nhìn thì có vẻ như yếu ớt dễ bị bắt nạt, nhưng lúc thực sự bị áp bức, bất luận là tướng sỹ kiên cường, nữ lưu yếu đuối đều sẽ đứng lên, dùng sinh mệnh dùng máu tươi thề chết để phản kháng. Tinh thần của họ giống như dòng sông chảy mãi không ngừng, dù cho có bảo kiểm sắc bén thế nào cũng không thể chặt đứt sự kiên cường và sự tôn nghiêm từ trong cốt cách.
Từ xa xưa nhu có thể khắc cương.
Vó sắt từ xa vọng tới, hổ sói cũng ngậm hờn.
Trong tiếng kèn lệnh hộ vệ sơn hà.
Kẻ xâm lược sẽ thất bại mãi mãi.
“Ngọc Cẩn, đánh xong trận rồi, đã về đến doanh trại rồi, sao còn không xuống ngựa? Ngây ra đấy làm gì?”.
“A Chiêu…”.
“Không ngờ chàng lại thích con Đạp Tuyết đến thế? Ôm mãi không chịu buông tay”.
“Tôi… Ta sợ đến nỗi khắp người tê cứng rồi, không động đậy được…”.
“Hí…”
“Khốn kiếp, không được cười, mau đỡ phu quân của nàng xuống ngựa, không được để người khác nhìn thấy, nếu không ta bỏ nàng luôn!”.
“Tuân mệnh”.
Năm mười lăm triều vua Đức Tông, Kỳ Vương làm phản, câu kết cho Đông Hạ vào xâm lược, đại tướng quân Binh Mã Thiên Hạ Diệp Chiêu dẫn quân chống địch. Đông Hạ Vương chết trong trận chiến, đại Hoàng tử Ha Nhĩ Đôn rút lui, tam Hoàng tử Y Nặc bị thương, quần vương tranh giành quyền lực, Đông Hạ rơi vào cảnh hỗn loạn năm mươi năm liền.
Năm mười sáu triều vua Đức Tông, Kỳ Vương bị giáng tội, ban cho cái chết, có tên hiệu là “Bái”. Sau khi chiến tranh kết thúc, Nam Bình Quận Vương cùng vợ Diệp Thị đưa linh cữu vô danh về kinh, giữa đường sinh được một con trai, Vua rất vui mừng, ban cho tên là Thiên Hựu.
Năm mười bảy triều vua Đức Tông, hai nhà Diệp Liễu nhiều lần thương lượng, linh cữu vô danh nhập vào mộ phần nhà họ Diệp, trên bia viết họ Diệp Liễu, dẫn đến nhiều sự nghi ngờ, Liễu gia và vương phi Nam Bình Quận Vương không nói, nên thành huyền án thiên cổ.
Năm mười tám triều vua Đức Tông, Thần Vũ tướng quân Thu Lão Hổ do phẩm hạnh xuất chúng, Thái hậu tuyên ý chỉ, công chúa Vinh Dương góa bụa nhiều năm, chồng thì ngang ngược, vợ thì dữ dằn, sở thích hợp nhau, cho thành vợ chồng suốt đời tôn trọng chăm sóc nhau.
Năm mười chín triều vua Đức Tông, vương phi Nam Bình Quận Vương sinh một con gái, phong làm Hoa Hà quận chúa.
Năm hai mươi tám triều vua Đức Minh, Nam Bình Quận Vương qua đời, thọ sáu mươi tám tuổi, vương phi rất đau buồn. Được táng ở Hoàng Lăng, bách tính đều gọi là mộ “Hiệp Vương”.
Năm ba mươi triều vua Đức Minh, Nam Bình Quận Vương Phi qua đời, hưởng thọ bảy mươi hai, ba quân đưa tang, Vua đích thân dẫn bá quan đến, truy phong Thái tử Thái Bảo, Tuyên Võ Công, hiệu “Chung Chinh”. Lập bia “Nữ tướng quân thư”, phường hát dân gian có sách “Diệp gia nữ tướng”, “Nữ tòng quân hành”, “Chinh liệt truyện” lưu truyền thiên cổ.
Lời kết
“Nghĩ lại năm xưa, ông đây đơn thân độc mã, xông thẳng vào doanh trại quân địch, tay cầm đại đao tám mươi tám cân, thật sự uy phong lẫm liệt! Làm quân địch sợ đến nỗi chỉ nghe tiếng đã vỡ gan, thây ngựa trắng của ta từ phía Đông đến, lập tức chạy về phía Tây, thấy ngựa ta từ phía Nam đến, lập tức chạy trốn về phía Bắc. Đó chính là khí phách của đại tướng quân, nhớ lại năm xưa…”
“Hồ gia gia nói, là do ông không biết gì, cứ làm bừa xông lên tiên phong, toàn bộ binh lính thân cận vì bảo vệ ông, nên ai cũng bị dọa cho chỉ còn lại nửa tính mạng”.
“Hồ gia gia còn nói, may mà bà đến kịp, liều chết đánh đuổi, mới kéo được ông về”.
“Cái tên Hồ Ly toàn nói láo! Ông con làm gì có chuyện nhát gan đến thế?! Không tin đi hỏi bà con xem!”.
“Con không tin đâu, việc gì bà cũng thuận theo ông hết, hỏi cũng vô ích”.
“Đúng thế đúng thế, ông nói mặt trăng vuông, bà chắc chắn sẽ nói là nó có góc nhọn! Chúng con không tin đâu!”.
“Đây gọi là gì nhỉ?”.
“Lang bái vi gian?” (câu kết với nhau làm việc xấu)
“Rắn với chuột cùng một hang?”.
“Cáo mượn oai hùm?”.
“Hai tên tiểu tử thối! Thành ngữ không biết thì đừng có dùng tùy tiện, ta và bà con lấy đạo tôn trọng phu quân hiểu chưa? Lại quên lời giáo huấn rồi phải không?! A Chiêu! Lại đây! Dạy cho cháu nàng biết thế nào là quy tắc!”.
“Bà, không phải chứ?! Chúng cháu là những đứa cháu ngoan quý giá nhất của bà mà! Bà mau bỏ gậy xuống đi!”.
“Ông ơi, cứu cháu với! Chúng cháu sai rồi!”.
“Ông ơi, chúng cháu không dám nữa!”.
Nỗi phiền muộn của Hạ Ngọc Cẩn
Đông Hạ thắng lớn, vợ có mang, song hỷ lâm môn, Hạ Ngọc Cẩn vốn phải rất vui, nhưng do sự tráng liệt của em họ bên vợ phủ lên một bóng đen rất dày.
Trên đường về kinh, nhớ lại hành động vì nước của Liễu Tích Âm và tì