XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2219 lượt.

ười bình thường không nhận ra.
Sắc mặt ông chủ Bảo Hòa Đường thay đổi ngay.
Mọi người lại được dịp bàn tán. Ánh mắt của ông chủ Bảo Hòa Đường đầy sự căm hận.
Hạ Ngọc Cẩn rất đắc ý, học ngay theo phong thái của vợ, đạp mạnh một cái vào ngực ông chủ Bảo Hòa Đường, sau đó nhảy hai bước về phía sau, đứng vững lại, hổn hà hổn hển nói: “Ông đây đã bảo hắn không phải thứ tốt đẹp gì! Còn không mau bắt tên cẩu tặc tội ác tày trời này lại cho bổn Thanh Thiên đại lão gia?!”.
Bọn tuần sai vội vàng tiến lên, bắt lấy ông chủ hiệu thuốc đã tê liệt như một đống bùn nát.
Hạ Ngọc Cẩn đầy nghĩa khí nói: “Trước tiên đánh một trăm gậy! Tống vào ngục! Chờ sau thu sẽ chém!”.
Trong tiếng hoan hô, lão Đầu Dê khóc lóc ngăn Quận Vương đang phải phái người đi tìm đồ để tiến hành phạt đánh ông chủ tiệm: “Mau dừng tay, Tuần thành ngự sử không có quyền thi hành phạt, phải giao cho Kinh Triệu Doãn xử lý, ngài không thể đánh hắn được…”
Ha Ngọc Cẩn gào lên: “Dựa vào cái gì mà vợ ta chém người được mà ta thì không! Cút đi! Ông đây hôm nay không đánh chết tên khốn kiếp này không được!”.
Lão Đầu Dê: “Xin dừng tay! Ngài đánh nhầm người rồi! Đầu của tôi! Ui da….”
Mọi người nhìn về phía xa…
Quận Vương có lẽ vẫn chưa tỉnh rượu thì phải?
Ở góc hẻm cách Bảo Hòa Đường không xa, trong bóng tối có hai bóng người, đang đứng xem sự việc trước mắt đầy hứng thú.
Thu Lão Hổ xuất thân nghèo khổ, không khỏi khen ngợi: “Tướng quân, Quận Vương đúng là có bản lĩnh, lòng dạ cũng rất tốt”.
Diệp Chiêu: “Đương nhiên”.
Thu Lão Hổ: “Tướng quân, ngài không hề ngạc nhiên chút nào, có phải trước đây đã biết Quận Vương là người như vậy không?”.
Diệp Chiêu: “Cũng tạm”.
Thu Lão Hổ: “Tướng quân, Quận Vương làm việc rất tốt, ngài cũng không cần phải lo lắng”.
Diệp Chiêu: “Không lo lắng, chi là đi ngang qua thôi”.
Thu Lão Hổ: “Chúng ta hình như phải đi đến Bộ Lễ để bàn việc Hoàng tử Đông Hạ đến bái kiến vào tháng sau? Nha môn Bộ Lễ hình như ở phía Tây, chúng ta đi một vòng lớn như vậy, giờ vẫn còn ở phố Đông, ngài chắc chắn chỉ là đi qua thôi chứ?”.
Diệp Chiêu: “Đúng”.
Thu Lão Hổ: “…”.
Hạ Ngọc Cẩn nhìn xa thấy có vài cô nương chớp mắt đưa tình về phía góc hẻm, liền nghi ngờ vợ đang theo dõi mình nên hùng hùng hổ hổ đi tới xem xét. Đúng lúc đó nghe có tiếng gió nhẹ lướt qua, sau đó chỉ thấy Thu Lão Hổ một mình đứng ở trong góc của hẻm tối, ánh mắt như hổ trợn tròn, chân tay không biết làm gì. Ông ta nhìn lên nóc nhà, nhìn ngọn cây, sau đó lắp ba lắp bắp nói: “Quận… Quận Vương, tôi chỉ đi qua thôi”.
Hạ Ngọc Cẩn nhìn bốn phía đầy hồ nghi, không phát hiện ra bóng dáng của Diệp Chiêu.
Thu Lão Hổ cố gắng hết sức tỏ ra tư thế vừa anh dũng lại vừa tự nhiên, trên cánh tay nổi cuồn cuộn từng bắp cơ.
Hạ Ngọc Cẩn nhìn khuôn mặt đen sì khó coi của ông ta, trong lòng thấy rất khó hiểu.
Lẽ nào con mắt của mấy cô nương ở Thượng Kinh này đã thay đổi rồi?
Chả trách sau khi mình lấy vợ, hình như không được các cô yêu thích như trước nữa thì phải…






Truy cứu đến cùng
Trăm năm mới có một nữ tướng quân, con gái kinh thành sùng bái Diệp Chiêu gần như phát điên.
Tướng quân không ở đây, vì thế bọn họ tập trung ánh mắt lên người chồng của tướng quân.
Hạ Ngọc Cẩn bị nhìn đến nỗi phát run lên, hỏi: “Vừa lúc nãy vợ tôi ở nhà không?”.
Thu Lão Hổ đoán ý cấp trên, liên tục lắc đầu.
Kinh Triệu Doãn hành động nghiêm khắc và dứt khoát. Ông ta sai người đi kiểm tra ngay tất cả các hiệu thuốc ở Thượng Kinh, tìm ra nơi bán và làm thuốc giả, tổng cộng có mười tám người phạm tội với tình tiết khác nhau bị bắt và kết án ngay tại trận. Thủ phạm bị đánh sáu mươi trượng, bị xích ba ngày, quỳ trước cửa tiệm cho bách tính nhìn thấy, đền bù theo thiệt hại. Tòng phạm phạt ba mươi trượng, bị xích một ngày.
Khi thực thi, Nam Bình Quận Vương quả nhiên đến như đã hẹn. Sau khi chào Kinh Triệu Doãn một câu, bèn bê một cái ghế nhỏ ra, ngồi cạnh người bị đánh, vuốt vuốt cằm, mở to mắt hào hứng quan sát, liên mồm liên miệng nói: ”Lần trước vợ đánh người mà ta không được xem, lần này không thể để lỡ. Mọi người cứ đánh thoải mái, đánh cẩn thận, đánh mạnh thì có thưởng! Nằm bò trên đất cũng phải đánh mạnh, đừng để ông đây thất vọng”.
Lão Đầu Dê khổ sở khuyên: “Quận Vương, đánh người có tốt đến mấy, thì cũng không được thưởng”.
Kinh Triệu Doãn cũng khuyên: “Quận Vương, làm quá sẽ bị kiện lên trên đấy”.
Hạ Ngọc Cẩn vui mừng quay lại hỏi: “Bị kiện có thể tước mũ ô sa không?”.
Lợn chết không sợ nước sôi.
Mọi người bị tên vô lại này làm cho tức chẳng muốn nói, nghĩ bụng Hoàng thượng để cậu ta làm việc, cũng đã nghĩ sẽ làm loạn lên thế nào rồi, chỉ cần không quá giới hạn thì mặc kệ cậu ta cho Hoàng thượng tự ý xử lý vậy.
Mấy người thi hành vốn dĩ đã nhận chút lợi từ ông chủ bán thuốc nên muốn đánh nhẹ một chút. Nhưng bây giờ bị cậu ta ngồi nhìn sát như thế, lại còn được nhắc nhở về vụ án dùng gậy đánh quân lính trong quân doanh lần trước, không muốn cũng