XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2466 lượt.

là sáu mươi gậy như thế mà hiệu quả lại khác xa nhau nên đành phải nhắm mắt chia tay với số bạc, cần phải đánh thế nào thì đánh thế đó, đánh đến nỗi mấy tên chủ hiệu thuốc lương tâm đen tối kêu khóc thấu trời.
Sau khi đánh xong, Hạ Ngọc Cẩn đứng lên, vươn vai một cái, theo mấy người thi hành vừa nãy xích bọn họ lại rồi đi ra, còn ra vẻ tổng kết lại trước mặt những người đang đứng xem: “Trở về nhớ chăm chỉ dưỡng thương, vết thương của ai nhanh lành nhất, chứng tỏ hiệu quả thuốc chữa của nhà đó là tốt nhất. Đây cũng là một cách câu khách hay, sau này mọi người sẽ thường xuyên lui tới”.
Mọi người nghe thấy thế đều ôm bụng mà cười, ai ai cũng vỗ tay nói phải.
Mấy bọn bán thuốc lương tâm đen tối mặt xám xịt như chết.
Hạ Ngọc Cẩn lần đầu tiên đánh người, thấy so với lần trước lén lút đánh người thì hoàn toàn khác nhau, tâm trạng cũng thấy thoải mái. Chả trách vợ mình thích đánh người thế, nghĩ ra thì đạo lý cũng giống nhau cả thôi.
Trong lòng đắc ý, cậu ta đi khắp nơi tìm người để khoe khoang. Mãi cho tới nửa đêm, cậu ta vẫn còn hào hứng nên không ngủ được, đành phải đi dạo trong vườn hoa. Lúc đó thấy Diệp Chiêu xong việc trở về, nhớ lại sự việc lần trước, bèn đi lên trước, thăm dò hỏi: “Chiều hôm trước cô có đi cùng lão Hổ qua phố Đông không?”.
Diệp Chiêu bình tĩnh trả lời: “Không có”.
Hạ Ngọc Cẩn hỏi: “Lúc đó cô đang ở đâu?”.
Diệp Chiêu cau mày nói: “Mấy hôm nay tôi đều ở Bộ Lễ cùng bàn bạc với các vị đại nhân về việc tháng sau sứ giả Đông Hạ tới thăm, khó khăn lắm mới quyết được lịch trình”.
Hạ Ngọc Cẩn ngẫm nghĩ một lúc, lại hỏi: “Ngày nào cô cũng về muộn thế này hay sao?”.
“Đông Hạ đã âm thầm trợ giúp không ít ngựa và binh khí cho Man Kim, thậm chí còn lấy lửa làm động cửa Tây môn. Bây giờ bọn họ đề xuất đàm phán hòa bình, muốn lấy ngựa để đổi lấy vải vóc và lương thực của Đại Tần. Trước đây tôi đã vài lần đối đầu với Đông Hạ, tình hình khá thông thuộc, nên bị Bộ Lễ tìm đến hỏi về tình hình bây giờ của Đông Hạ. Những vấn đề tranh luận của mọi người khá nhiều, vì thế muộn mới được về.” Diệp Chiêu gật đầu, rồi lại nhìn sắc mặt của cậu ta, ngữ khí chậm lại, cố gắng giải thích: “Hôm nay xử lý xong mọi việc, lúc gần về, mọi người rất vui. Ở nhà Thượng thư đại nhân mở tiệc, uống cùng mọi người hai chén, vì thế về hơi muộn, tuyệt đối không làm gì khác, cũng không tìm hoa…”.
“Hoa cái gì mà hoa?!”. Hạ Ngọc Cẩn nghe hiểu hàm ý trong lời nói của cô ta, biết đối phương muốn tìm lỗi, cho rằng mình đang ghen, tức khí nhảy lên: “Ông đây không nghi ngờ cô đi uống rượu hoa! Ông đây để ý xem vợ mình uống hay không uống rượu hoa làm gì chứ?!”.
“Không để ý sao?”. Diệp Chiêu từ từ tiến sát tới, mùi rượu tỏa ra nhè nhẹ xung quanh. Đôi mắt màu lưu ly ánh lên những gợn sóng lăn tăn dường như có thể cuốn người khác rơi vào trong đó. Cô ta đưa tay móc vào cổ cậu ta, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua, gần như chạm sát vào má cậu ta, đôi môi hơi mấp máy phà ra một luồng hơi nóng ẩm ướt thì thầm bên tai cậu ta: “Hay là… lần sau chúng ta cùng nhau đi uống?”.
Cô ta và đồng nghiệp đi uống rượu thì không sao! Uống say rồi trêu ghẹo mình! Là điều không thể chấp nhận được!
Hai mắt Hạ Ngọc Cẩn trợn lên, tức giận lấy chân giẫm lên chân cô ta một cái, quát mắng: “Đồ quỷ say đáng chết!”.
Gió lạnh thổi tới khiến Diệp Chiêu chợt tỉnh rượu. Cô vội vàng đứng thẳng người, lấy lại vẻ nghiêm túc.
Hạ Ngọc Cẩn tức giận tra hỏi: “Mỗi lần cô uống rượu đều thế này hả?”.
Diệp Chiêu đáp: “Tôi tửu lượng kém, vài chén đã say rồi. Thỉnh thoảng không thoái thác được mới uống”.
Hạ Ngọc Cẩn hỏi tiếp: “Uống say thấy người khác là trêu ghẹo hả? .
Diệp Chiêu đáp: “Không có, chỉ trêu ghẹo người đẹp thôi…”.
Hạ Ngọc Cẩn tức giận nói: “Tửu phẩm kém quá!”.
Diệp Chiêu hơi chững lại dường như cố giải thích: “Có tệ thế nào thì cũng còn tốt hơn Hồ Ly. Anh ta chỉ hát tình ca thôi mà làm hại cả toàn quân doanh”.
Hạ Ngọc Cẩn nhớ lại chuyện mà Hồ Thanh đã nói với cậu ta. Tuy trong lòng không để ý đến cô vợ hư hỏng này lắm nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không được thoải mái. Tính tình cậu ta khá thẳng thắn, không thích để chuyện trong lòng, phải kìm nén rất khó chịu. Do dự một lúc, Hạ Ngọc Cẩn thấy dù sao mình và cô ta cũng đã nói đến chuyện chia tay, vậy thì cho dù thêm một chút ác cảm nữa cũng chẳng sao. Chi bằng cứ hỏi cho rõ, huống hồ da mặt vợ cậu ta xem ra cũng không mỏng hơn cậu ta mấy. Rượu hoa còn dám uống, đơn ly hôn cũng dám tìm người khác viết, người đẹp còn dám tùy tiện trêu ghẹo, còn sợ không đỡ được danh hiệu nhảy tường Hồng Hạnh sao?
Vì thế cậu ta kể hết từ chuyện quen biết Hồ Thanh đến những chuyện xảy ra sau này, kể cả suy đoán của mình, đồng thời góp ý: “Nếu cô và anh ta tâm đầu ý hợp, ba năm sau, tôi đi tìm Thái hậu cầu xin, cô chỉ cần từng bước bỏ lại binh quyền, cũng không đến nỗi hoàn toàn không thể ở cùng nhau được”.
“Hồ Thanh nói thích tôi?”. Khuôn mặt lạnh như băng của Diệp Chiêu cuối cùng cũng dãn ra một chút, hơn nữa càng lúc càng căng ra: “Anh ta thật sự nói thế sao?”.