Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342215

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2215 lượt.

Ngọc Cẩn nghe thấy sung sướng: “Nghe ngươi nói, biết ngay là người tốt.”
Ông chủ Bảo Hòa Đường nhận ra Hạ Ngọc Cẩn, nhưng lại không nhìn ra bộ quan phục kỳ quái kia, nghe thấy anh ta đang nói năng linh tinh, trong lòng nôn nóng, vội vàng chạy lại thưa: “Quận Vương, ngài say rồi. Việc này cứ giao cho Viện tuần sát xử lý đi? Lát nữa tôi mời ngài uống chén rượu, có hoa nương đẹp nhất tiếp ngài”.
Hạ Ngọc Cẩn nghe thế tức giận: “Nghe ngươi nói, biết ngay là kẻ gian!”.
Lão Đầu Dê thấy không thể cứ thế mãi được, ở phía sau ho lớn vài tiếng, cáo mượn oai hùm tuyên bố: “Vị này là Ngự sử đại nhân tuần thành mới nhậm chức”.
Mọi người xôn xao cả lên. Ngoài Trương Hoàng Thị đang quỳ ra, ai nấy đều ngẩng đầu lên nhìn trời và đều cảm thấy hình như trời đất có vẻ trở nên u ám hơn.






Độc ác hám lợi
Sự tình thật ra rất đơn giản.
Khổ chủ gây chuyện là họ Trương, tên là Trương Đại Bảo, sống ở thôn Trương Gia gần Thượng Kinh. Con trai ông ta là Trương Tam Lang tháng trước bị bệnh, được đưa đến Bảo Hòa Đường nhờ đại phu khám cho. Bốc hơn chục thang thuốc về uống, nhưng càng uống thì bệnh tình lại ngày càng nặng hơn, đến nửa đêm hôm qua thì xảy ra tình trạng nôn mửa, tình hình rất nguy cấp. Trương Gia cho rằng lang băm của Bảo Hòa Đường làm hại người nên mang con trai, con dâu và ba bốn người anh em nữa đến chặn ở cửa để đòi lại công bằng. Đại phu của Bảo Hòa Đường chắc chắn đơn thuốc và thuốc của mình không có vấn đề, mà là do Trương Tam Lang bị bệnh, người nhà chăm sóc không tốt, nên mới làm cho bệnh tình xấu đi. Còn ông chủ Bảo Hòa Đường thì lại chắc chắn là đối phương cố tình gây sự, mang đứa con sắp chết đến để hòng đòi tiền.
Trương Hoàng Thị lau nước mắt, thút thít nói: “Dân phụ ngu dốt, cũng biết hổ dữ cũng không nỡ ăn thịt con, mười mấy dặm vuông tròn quanh thôn Trương Gia đều biết Tam Lang là đứa con trai tôi yêu quý nhất, làm sao có thể dùng nó để đòi tiền tài được? Tôi chỉ cầu con trai tôi có thể khỏe lại, nếu như nó không khỏi được, tôi sẽ bắt tên lang băm này đền mạng”
“Hoang đường!” lão Đầu Dê quát lớn: “Cho dù là lang băm chữa bệnh làm chết người, cũng phải theo luật pháp chuộc tội, bồi thường cho nạn nhân là được, làm gì có cái đạo lý đền mạng chứ?”.
Ông chủ Bảo Hòa Đường đã cầm sẵn trong tay mấy thỏi bạc, định theo lệ cũ hối lộ quan hệ, nhưng người đứng trước mắt bây giờ lại là Nam Bình Quận Vương, em trai của An Vương Gia cai quản việc mua bán cho Hoàng thượn, chồng của đại tướng quân có trong tay bao nhiêu binh mã. Chẳng cần biết hắn ta thuộc loại thất đức hay là thuộc loại không có mắt, chỉ biết là chắc chắn không thuộc loại thiếu tiền. Muốn mua chuộc hắn bằng tiền giữa chỗ đông người hoặc mua chuộc thủ hạ dưới quyền hắn thì rõ ràng là tự mình làm khó mình rồi.
Nhưng không hối lộ thì sự việc chỉ có thể làm theo phép công.
“Mời đại phu của hiệu thuộc khác đến đây.” Hạ Ngọc Cẩn suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Bắt thêm mấy tên đại phu nữa đến, Bảo Hòa Đường này là hiệu thuốc hàng đầu ở Thượng Kinh, ai biết được có tư lợi lừa đảo hay không.”
Bọn tuần sát được lệnh, đem đến bốn năm tên đại phu, xem bệnh cho đứa bé và đơn thuốc, ai nấy đều gật đầu nói không sai, là một đơn thuốc tốt. Đại phu của Bảo Hòa Đường nghe thế lấy làm đắc ý, ra vẻ phủi tay nói: “Lão phu theo nghề y ba mươi năm, làm sao mà xem nhầm bệnh được?!”.
Trương Đại Bảo nghe thế thất vọng tột độ, Trương Hoàng Thị khóc đến mức không nói thành tiếng.
Trong đám người có một đại phu trẻ tuổi không nhịn được, hắng giọng nói: “Nếu như đơn thuốc không có vấn đề, vậy có khi nào thuốc có vấn đề không?”.
Trương Hoàng Thị nghe vậy, vội vàng lấy ra một gói nhỏ, bên trong là một viên đen sì sì, giơ cao lên nói: “Ở đây còn có bã thuốc, xin đại nhân xem?”
Hạ Ngọc Cẩn vội vàng lùi lại phía sau: “Ta không hiểu nghề y, xem xét cái gì? Này! Các người đừng chỉ chú ý xem thuốc, trước tiên xem xem đứa bé có thể cứu được không!”.
Các đại phu xem xong bã thuốc, bàn tán xôn xao. Có người xem nói không có vấn đề gì, có người lại nói có chút quái dị, có vài người nói đứa bé còn chữa được, nhưng vài người lại nói không thể chữa được, cuối cùng lan sang phần y thuật, cãi nhau loạn xị lên, mỗi người một ý, không ai chịu phục ai. Đại phu của Bảo Hòa Đường gầm lên: “Cãi cọ cái gì?! Bã thuốc này có thể có vấn đề gì được? Cho dù Mạnh Hưng Đức có đến, cũng không nói được nửa câu!”.
“Mạnh Hưng Đức? Ý kiến hay”. Đầu óc Hạ Ngọc Cẩn rút cuộc cũng có chút sáng suốt lên, anh ta vỗ vào vai lão Đầu Dê: “Đến Thái Y Viện, đưa Mạnh lão đầu đến đây!”.
Lão Đầu Dê xanh mặt, chần chừ không dám động đậy.
Mạnh Hưng Dức là danh y số một của Đại Tần, được ở trong vương cung, tính khí ngạo mạn, rất hay ra vẻ. Trừ hoàng thất ra không thèm để ý đến ai khác. Người bình thường cho dù muốn gặp, cũng chưa chắc đã gặp được, chứ đừng nói bảo ông ta đến đây khám bệnh cho một đứa bé nghèo, rồi điều tra vụ án.
Hạ Ngọc Cẩn tức giận nói: “Bảo ông đi thì cứ đi!”.
Lão Đầu Dê sợ hãi


pacman, rainbows, and roller s