Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342312

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2312 lượt.

hóe miệng nở ra một nụ cười nửa có nửa không, nụ cười khiến trái tim người khác chao đảo.
Hạ Ngọc Cẩn ngơ ngẩn một chút, toàn thân lại không biết tại sao lại run run trong gió lạnh.
Hạ Ngọc Cẩn nói: “Cái này… cái này sau hẵng nói đến đi”.
Cháu của Từ Trung lang cười nói: “Không lúc nào bằng hiện tại, anh về nói với cô ấy, muốn lấy em họ cô ấy làm thiếp là được rồi”.
Con trai của Trương Thị lang xúi bẩy: “Với xuất thân là Quận Vương của anh, thiếp phòng lấy về trong nhà cộng thêm thông phòng mới có ba người, đã là ít nhất rồi. Những người vợ bình thường khi về nhà chồng, để biểu thị sự hiền hậu, đều mang theo bốn nha đầu cùng về nhà chồng, bây giờ cứ tính là lấy em họ cô ấy làm thiếp, thì cũng coi như là việc đã xong. Dù sao với thân phận của Liễu cô nương cũng coi là có gia thế, là một mỹ nhân tuyệt sắc khó có, tính tình xem ra cũng hiếu thuận đáng quý, càng khó hơn là đã có ý với anh, không thấy đáng tiếc thế sao?”.
Hạ Ngọc Cẩn tức giận nói: “Một đám đến chết cũng không cần thể diện, sao lại nghĩ vô sỉ như thế?! Vợ tôi nói, em họ cô ấy muốn tìm một gia đình tử tế để làm vợ, một cô nương tốt như thế, làm sao có thể phá hoại được?”.
Thứ tử của Thường Thái phó nói: “Tình cảm chị em họ thật tốt, anh lấy cô ấy làm sao coi là phá hoại được chứ?”.
“Thôi vậy, mở miệng là vợ tôi nói, khép miệng cũng là vợ tôi nói” Tên béo họ Trần hơi chua cay nói: “Mồm thì nói hay lắm, nhưng trong lòng lại không dám hả? Không sao, sợ vợ cũng chẳng có gì mất thể diện lắm, chúng tôi lại không phải không được chỗ khó của anh”.
Hạ Ngọc Cẩn thấy thể diện của mình sắp bị giẫm nát, đập bàn hét lớn: “Ai sợ vợ!”.
Thứ tử của Thường Thái phó cười lớn nói: “Anh không sợ, sao lại không dám tìm tướng quân để đòi chứ? Qua lần này thì chẳng còn gì để nói nữa”.
“Cái này… cái này…” Đối với ý tốt của một mỹ nhân tuyệt sắc như thế, Hạ Ngọc Cẩn lại không phải Liễu Hạ Huệ, sao lại hoàn toàn không động lòng được chứ? Nhưng trong lòng cậu ta cũng có phần lo lắng không yên. Giống như bên cạnh tổ chim có ẩn chứa một con rắn độc, cửa hang chuột đang mở sẵn chờ một con mèo gian ác vậy. Cứ cho là không nhìn thấy nguy hiểm, cũng có thể cảm thấy sự ớn lạnh ở chân lông. Cái trực giác của những con vật nhỏ đã giúp cậu ta tránh được vài lần nguy hiểm. Nhưng lần này, bản thân cậu ta nghĩ mãi cũng không hiểu, cái cảm giác nguy hiểm này tại sao lại xuất hiện từ một người con gái lương thiện xinh đẹp như thế chứ? Trừ phi, là vì đối phương xinh đẹp quá nên không an toàn? Cậu ta xét đoán rất lâu, cho đến khi mấy người bên cạnh trêu đùa vài câu, mới lắp ba lắp bắp nói lý do: “Tôi và Diệp Chiêu mới lấy nhau không lâu, dù sao thì cũng phải nể mặt cô ấy trước. Cho dù có muốn lấy thiếp gì đó thì cũng là việc của hai năm nữa. Lần trước Diệp Chiêu cũng nói hai người thông phòng tốt xấu gì cũng hầu hạ bao nhiêu năm như thế, đợi một thời gian nữa cho họ một danh phận chính thức. Ba người thiếp phòng là không ít rồi, muốn đổi cũng phải đợi bọn họ già đi rồi hãy tính. Sức khỏe tôi không tốt, tránh… cái đó… tham hoa háo sắc, tham quá hóa hại thân”.
Mọi người nghe thế đều cười đau cả bụng, chỉ có tên béo họ Trần vẫn nhớ khuê danh của người đẹp, vẫn âm thầm thương tiếc.
Hạ Ngọc Cẩn tức đến nổ đom đóm mắt, uống liền bảy tám chén rượu giải sầu.
Quán rượu ở Tần Hà liền san sát nhau, mấy tên uống rượu thò đầu ra xem náo nhiệt.
Hồ Thanh là một người đơn thân, cậu ấy và Thu Lão Hổ vợ mất chưa tái hôn tình cảm rất tốt, hôm nay cùng với Tôn Hiệu Úy bị vợ lấy gậy đuổi đánh đi uống rượu, cùng nhau thưởng thức màn kịch anh hùng cứu mỹ nhân đầy náo nhiệt này.
Thu Lão Hổ sờ sờ cắm: “Trời ạ, cô nương này thật xinh đẹp, tràn đầy sức sống, sao có thể hợp với Quận Vương chứ?”.
Tôn Hiệu Úy mở đôi mắt ngà ngà mơ hồ, nhìn một lúc, lè nhè nói: “Xinh đẹp nữa thì có tác dụng gì chứ? Tôi… tôi chỉ là đi Bách Hoa Lầu ngủ mất nửa đêm, vợ của tôi đã dám lật đổ cái giàn nho trong vườn. Với tính tình hung hãn của Diệp tướng quân của chúng ta, tiểu gia xinh đẹp của cô ta dám cắm sừng cô ta á? Ha ha… thế thì giàn nho sẽ đổ từ kinh thành tới Mạc Bắc”.
Hồ Thanh uống một ngụm rượu, lắc đầu: “Không thể”.
Thu Lão Hổ hỏi: “Sao lại không chứ?”.
Hồ Thanh cười khắc khổ nói: “Tướng quân tự biết Quận Vương gia thiệt thòi, là đồ vật cưng chiều bế trong tay sợ hỏng mà ngậm trong miệng sợ nuốt mất, làm sao nỡ để cậu ta phải chịu uất ức chứ? Cô ta lại không để ý đến việc tranh giành sủng ái trong nội phủ, chỉ cần Quận Vương gia mở mồm, đừng nói một người…”.
“Một người cái gì?” Diệp Chiêu hào hứng chạy từ trên lầu xuống, cũng không nghe rõ bọn bọ vừa nói cái gì, thoải mái ngồi trên ghế, gọi tiểu nhị mang một chai rượu Đại Hồng Bào, “Đến muộn, vừa nãy nói gì, hình như có nhắc đến tên tôi?”. Tôn Hiệu Úy còn chưa kịp mở miệng, Thu Lão Hổ đã thật thà thú nhận: “Chúng tôi đang xét đoán, nếu Quận Vương phong lưu, muốn lấy một người thiếp xinh đẹp, tướng quân người có ngăn lại không?”.
“Mỹ thiếp? Được chứ! Ta thích nhất là mỹ nhân”. Diệp Chiêu mắt sáng lên: “Chỉ cần anh ta vu