Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tương Tư Ác Quỷ

Tương Tư Ác Quỷ

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 134912

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/912 lượt.

cô….
Ha ha ha ha ha ha ha ha….
Ha ha ha ha ha ha ha ha…
Khả Khanh như thể đang đứng trên một lớp băng mỏng, bị bể máu nóng hòa tan, vỡ vụn.
Cô ngã xuống vực thẳm, bị kéo vào một đầm máu đỏ tươi đặc quánh, không thể giãy dụa, chống cự….






Lời Nguyền Của Quỷ
Ánh trăng bạc trải dài trên vùng đất rộng lớn tĩnh lặng.
Chiến tranh đã kết thúc, những tiếng tung hô mừng thắng lợi đã ngừng, cũng không còn âm thanh của đao kiếm và tiếng trống đánh vang dội.
Tất cả đều lặng ngắt như tờ.
Yên lặng tuyệt đối.
“Phải, tất cả đều là sự thật đấy.” – Cô gái áo đen mỉm cười ngây thơ, giọng nói êm dịu, nhưng những lời nói ra lại tàn nhẫn không gì sánh được. – “Điệp Vũ yêu quý, đừng nói với ta rằng ngươi đã quên, quên mất việc ngươi dùng chính thanh kiếm hắn đưa để đâm vào lồng ngực của hắn nhé. Trái tim hắn đau đớn nhường nào, chuyện mới xảy ra chưa được nửa canh giờ trước mà ngươi đã quên rồi sao? Máu hắn vẫn còn ấm nóng trên tay ngươi kìa, vấy cả lên người ngươi nữa, máu đỏ tươi nóng rực, thật là nóng quá đi ——”
“Đừng nói nữa, đừng nói nữa!” – Nàng cắt đứt lời miêu tả tàn khốc của ả, lệ rơi trong đau đớn, nàng thét lên: “Vì sao?… Vì sao lại cứu ta? Vì sao… không để cho ta chết đi?”
“Chết?” – Ả lừ mắt, – “Ngươi muốn chết? Vậy lúc ta phải chịu đựng sự đày đọa dày vò thì sao? Lúc ta bị các ngươi phản bội triệt để thì sao? Ta cho ngươi biết, mọi chuyện không kết thúc đơn giản như vậy đâu!”
Mỗi một lời nói ra, mắt ả lại sáng lên ánh căm hờn, giọng ả trở nên the thé: “Ta vốn cũng định cho hắn sống thêm vài năm nữa, để nếm trải những nỗi khổ mà ta phải chịu đựng. Ta nguyền rủa các ngươi bị nước mất nhà tan, ta muốn hắn tận mắt nhìn thấy hắn mất đi từng thứ một, ta muốn hắn chịu mọi điều đau đớn, dằn vặt ở nhân gian! Thế mà ngươi lại dám giết hắn, nhưng ngươi cho rằng chỉ việc giết hắn là được sao? Ngươi nghĩ giết hắn đã đủ khiến ta thoả mãn ư?”
“Linh…” – Nàng ngẩng đầu, khuôn mặt đẫm lệ nhìn ả.
“Đừng gọi tên ta! Ngươi không có tư cách!” – Ả hét lên giận dữ, vung tay tát nàng một cái, đôi mắt bùng lên ngọn lửa căm hận hừng hực, – “Ta vẫn luôn cho rằng ngươi là bằng hữu tốt nhất của ta, và nơi đây là gia đình mà ta cần phải bảo vệ. Ta vẫn luôn luôn tin tưởng, từ nhỏ đã tận tâm tận lực cầu phúc cho các ngươi. Đất trời khô hạn thì cầu mưa xuống, sương hại phủ nhiều thì trừ sương, nhưng kết quả các ngươi coi ta là cái gì? Là cái gì —— Là cái gì hả??—— “
Tiếng thét oán hận của ả vang lên giữa bầu trời đêm, vương vất thật lâu chưa tan biến.
Gương mặt Điệp Vũ trở nên trắng bệch, thể xác lẫn tinh thần đều vỡ ra thành từng mảnh nhỏ, – “Chàng… Không phải…. không phải… cố ý….”
“Không cố ý? Hắn phản bội ta mà ngươi nói là không cố ý sao? Dùng ta để trao đổi với quỷ dữ mà gọi là không cố ý? Ngươi có biết một ngày của ta ở đó như trôi qua một năm? Ngươi có hiểu được cái gọi là sống không bằng chết không?
Cơ thể Điệp Vũ run bắn. Nguyên bản Điệp Vũ là người bảo vệ Linh, nàng ta trời sinh đã có năng lực thần nữ tư tế, và Điệp Vũ là bằng hữu tốt nhất của nàng ta, họ đã lớn lên bên nhau, cùng nhau khóc, cùng nhau cười, nhưng bởi vì nàng yêu Vương thượng, bởi vì sai lầm của nàng là chưa kịp ngăn cản hắn…
Linh không hề có dấu hiệu muốn dừng lại, gương mặt nàng ta đanh lại, giọng nói nhẹ nhàng nhưng tràn đầy băng giá: “Bọn chúng nói trong cơ thể ta có dòng máu ma lực của thần, chỉ cần ăn thịt ta, uống máu ta là có thể gia tăng công lực. Thế nhưng ta chỉ có một mạng thôi, làm sao để cho bọn chúng phân chia đây?
Điệp Vũ khẽ rùng mình, hơi lạnh bao phủ lấy tứ chi và phong bế toàn bộ huyệt đạo trên cơ thể nàng.
Linh khẽ nở nụ cười, đưa tay vỗ về chiếc má trắng nõn của nàng: “Ngươi nói điều đó có đúng không, làm sao để phân chia? Cho nên, chúng hạ một lời nguyền lên người ta, khiến ta không thể chết, điều đó rất tốt phải không? Ta sẽ không bao giờ chết… ha ha ha ha ha….”
Nàng ta đang cười, tiếng cười lanh lảnh như chuông, không hề có chút tình cảm nào, chỉ như tiếng chiếc chuông bạc lạnh ngấm sâu vào tận đáy lòng.
Điệp Vũ ngày càng lạnh run, buốt tận xương tủy.
Gió đêm bao trùm lên cô gái áo đen tóc dài, dưới ánh trăng, thoạt nhìn nàng như tiên nữ thánh khiết không chút tỳ vết, nụ cười của nàng rất đẹp, đẹp đến mức khiến người ta sợ hãi, đôi môi đỏ như máu của nàng đang mấp máy, nói ra thứ âm thanh thật êm dịu: “Nếu ta không chết, thì bọn chúng có thể yên tâm ăn thịt của ta, uống máu của ta, sau đó lại đem nhốt vào địa lao đợi ta tự hồi phục, rồi lại tiếp tục chờ ngày trăng tròn, bọn chúng trở lại có thể ăn từng khối từng khối thịt của ta, uống từng ngụm từng ngụm máu của ta —— “
“Đừng nói nữa, van ngươi đừng nói nữa!” – Điệp Vũ che hai lỗ tai, không đành lòng nghe tiếp.
“Vì sao không cho ta nói?” – Linh thay đổi sắc mặt, môi nở nụ cười nửa miệng. – “Các ngươi dám làm mà không dám nghe sao?”
“Ngươi có biết cảm giác từng miếng từng miếng thịt trên người bị róc xuống là như thế nào không?”
“Ngươi có h