Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tương Tư Ác Quỷ

Tương Tư Ác Quỷ

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 134918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/918 lượt.

.
Cô giết hắn, để tội nghiệt của hắn không nặng thêm.
Tay hắn dính đầy máu thế nhân, còn tay cô luôn dính máu của hắn….
Khả Khanh hoảng hốt ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy một bóng hình phản chiếu lên kính cửa sổ.
Cô gái hiện trên khung cửa có mái tóc đen như gấm, làn da trắng ngần…
Đó là một cô gái xinh đẹp.
Một người không bao giờ già đi, cũng không bao giờ chết.
Người đó là….. một yêu quái bị nguyền rủa hơn bốn ngàn năm!
Không!
Không ——






Trốn Chạy Khỏi Anh
Khả Khanh thét lớn nhưng âm thanh lại nghẹn ở cổ họng, gượng dậy nắm lấy chiếc bình hoa trên bàn, cô ném nó về phía cửa sổ, chiếc bình vỡ tan tành trên mặt đất, hoa lá vương vãi khắp nơi nhưng kính trên cửa sổ vẫn vẹn nguyên không hề sứt mẻ.
Cô gái trong tấm kính ngắm nhìn bộ dạng chật vật của cô, cô ta cười một cách điên cuồng.
Khả Khanh nhắm mắt, run rẩy ôm đầu. Cô tưởng rằng mình đã quên hết tất cả mọi chuyện, quên đi cơn ác mộng đeo bám theo cô suốt mấy ngàn năm qua, nhưng những ký ức kinh khủng nhất lại đang hiển hiện một cách rõ ràng, sinh động ngay trước mắt, trong đầu cô luẩn quẩn hình ảnh cô cầm thanh đoản kiếm đâm vào trái tim hắn.
Quá sợ hãi khiến cô mở choàng mắt, rồi lại nhìn thấy chính đôi mắt đau đớn của mình phản chiếu lên tấm kính cửa sổ.
Khả Khanh bất động, trân trối nhìn hình ảnh hắn phản chiếu trên tấm kính cửa sổ.
“Khả Khanh, chuyện gì xảy ra vậy?”
Khung cảnh lộn xộn trong phòng khách khiến Cừu Thiên Phóng hoang mang, hắn bước nhanh về phía trước, – “Là Thanh Yến gây ra?”
Cô bỗng xoay người, lùi lại mấy bước, kích động hét lên: “Đừng tới đây!”
Hắn khựng người, đứng im tại chỗ.
Dưới ánh đèn lờ mờ, Cừu Thiên Phóng bắt đầu nhìn thấy bộ dạng của Khả Khanh. Mái tóc dài tán loạn, giày tuột khỏi chân mỗi nơi một chiếc, còn cô đang hoảng hốt lùi dần về phía cửa sổ, bàn chân dẫm lên mảnh vụn thủy tinh từ chiếc bình hoa vỡ khiến máu chảy ra nhiễu đỏ cả sàn nhà, nhưng cô không hề cảm thấy đau đớn, chỉ nhìn hắn đăm đăm như người sắp chết.
Cái nhìn của cô như một bàn tay vô hình bóp chặt trái tim hắn, mặt dần tái đi, ôm tia hy vọng cuối cùng, hắn nhẹ nhàng gọi:
“Khả Khanh?”
Ánh chớp nhá sáng bên ngoài cửa sổ phản chiếu lên gương mặt trắng ngần của Khả Khanh, cô hốt hoảng lùi thêm nữa, những mảnh thủy tinh dưới chân tạo nên âm thanh lạo rạo đập vào tai Cừu Thiên Phóng khiến lòng hắn quặn thắt.
Khả Khanh giương đôi mắt đen to tròn nhìn hắn, cô run rẩy như chiếc lá sắp bị gió cuốn rụng.
Những suy nghĩ, ký ức đan xen trong đầu cô trở nên hỗn loạn, tất cả đều là hắn.
Đại vương, tướng quân, sơn tặc, giặc cướp… Và….
Cừu Thiên Phóng.
Hình dáng khác nhau nhưng cùng một linh hồn, tất cả đều là hắn.
Anh yêu em.
Hắn đã từng nói như vậy.
Ký ức về một giấc mộng màu hồng hạnh phúc, rồi ký ức ấy vỡ vụn như những bông hoa tuyết, từng mảnh tản đi.
Ta nguyền rủa ngươi.
Cô ấy đã nói vậy.
Tiếng cười điên cuồng đó vẫn luôn lởn vởn trong tâm trí của cô, quẩn quanh vĩnh viễn không bao giờ biến mất. ——
Máu ấm nóng nhiễu đầy hai tay, là máu của hắn, tay của cô.
Cô biết hắn hận cô, vô cùng hận!
Thế nhưng ở kiếp này, cô vẫn buộc phải giết hắn, chưa từng có ngoại lệ, không hề có.
“Không…” – Đôi mắt to ngấn lệ, Khả Khanh nhìn người đàn ông trước mặt mình, toàn thân run rẩy, chợt cô xoay người bỏ chạy.
“Khả Khanh!”
Cô không quay đầu lại, cố gắng chạy băng qua căn phòng tới chiếc cầu thang.
“Chết tiệt!” – Hắn thực muốn làm thịt ả phù thủy hèn hạ kia!
Cừu Thiên Phóng tức giận đuổi theo Khả Khanh.
“Khả Khanh!”
Cô chạy vội lên lầu, ghé qua tất cả các phòng để tìm đường thoát, nhưng cửa sổ nào cũng đóng kín. Tiếng gào khẩn thiết của hắn đã ở gần bên tai.
Khả Khanh hoảng hốt, vừa nhìn thấy một chiếc cầu thang khác, cô lập tức xông tới.
Chiếc cầu thang xoắn ốc dẫn tới một vườn hoa nhỏ, cô đẩy cánh cửa lao ra ngoài mưa gió xối xả.
Thấy cô sắp biến mất khỏi tầm mắt, tim phổi hắn như muốn nứt toác, hắn biết chỉ cần rời khỏi đây hôm nay, sau này cô sẽ không bao giờ xuất hiện nữa. Lòng nóng như lửa đốt, hắn lao nhanh vào màn mưa tầm tã trong vườn hoa, miệng điên cuồng gào thét.
“Điệp Vũ ——”
Khả Khanh khựng lại, đờ người bên mé tường thấp.
Sao hắn lại biết cái tên này? Vì sao?
“Điệp Vũ….”
Cô xoay người nhìn hắn với ánh mắt khó tin, miệng thì thào, – “Anh gọi tôi là Điệp Vũ… Thì ra anh vẫn luôn nhớ?”
Cừu Thiên Phóng thở dốc, sắc mặt xám ngoét, hắn mím môi, nắm chặt hai tay thành quyền, đáy mắt đã trở nên tối sầm.
“Điều đó không quan trọng.” – Hắn hô to, muốn lao đến nhưng lại sợ cô nhảy xuống nên không dám liều lĩnh tùy tiện, hắn chỉ có thể dè dặt đứng yên tại chỗ.
“Anh vẫn còn nhớ.” – Khả Khanh chết trân nhìn người đàn ông trước mặt, trong khoảnh khắc cô có cảm giác máu toàn thân mình bị người khác rút sạch, đầu óc hỗ loạn, ký ức ở chung cùng hắn trong mấy tháng vừa qua hiện lên trong đầu cô.
Anh yêu em.
Không!
Anh có thể chờ.
Nói dối!
A