Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 134916
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/916 lượt.
nh chỉ hy vọng em ở bên cạnh anh.
Dối trá!
Có thể ư?
Tất cả đều là dối trá!
Khả Khanh vịn tay vào bức tường thấp phía sau lưng, toàn bộ cơ thể cô run rẩy.
Gió mưa lạnh băng ào tới như muốn xé rách tất cả mọi thứ, xé tan cả cơ thể nhỏ bé của cô.
“Anh gạt tôi…” – Từng câu chữ được tuôn qua hàm răng nghiến chặt.
“Không có.” – Lòng đau như cắt, Cừu Thiên Phóng không kịp suy nghĩ nhiều đã bước lên phía trước một bước, thấy Khả Khanh rụt người lại, ý đồ muốn nhảy xuống, hắn lại dừng.
“Anh gạt tôi!” – Sắc mặt Khả Khanh càng thêm trắng nhợt. – “Anh gọi tôi là Điệp Vũ! Anh biết! Biết tôi là ai, anh nhớ hết tất cả mọi thứ, đồ dối trá…..”
“Đều không phải! Chết tiệt! Anh không hề nói dối!” – Cừu Thiên Phóng gào lên.
Khả Khanh lắc đầu không muốn nghe lời hắn nói, nhưng trái tim vẫn quặn thắt, đau đớn. Cô hoang mang: “Tại sao đã nhớ hết tất cả mọi việc mà anh vẫn còn tìm trăm phương ngàn kế tiếp cận tôi? Được rồi, tôi thừa nhận rằng đã quên mất anh rất hận tôi, đứng vào vị trí của anh mà nghĩ, làm sao không hận cho được? Tôi đã phản bội lại sự tin tưởng của anh, còn giết anh nhiều lần, rất nhiều lần, đương nhiên anh phải hận tôi…”
Cừu Thiên Phóng nắm chặt hai tay, chán nản khẽ gầm lên: “Anh không hận em!”
Khả Khanh giống như không nghe thấy lời hắn nói, chỉ chậm rãi ngẩng đầu, bên khóe mắt xuất hiện hai dòng lệ trong suốt, cô nhìn hắn, môi nở nụ cười khổ sở: “Anh muốn báo thù sao?”
“Anh không muốn làm gì hết.” – Hắn cố gắng kìm nén cơn giận, nhìn đăm đăm vào cô, sau đó dè dặt vươn tay về phía Khả Khanh, – “Anh chỉ muốn em ở bên cạnh anh thôi.”
“Ở cạnh anh?” – Lòng đau lại một lần nữa muốn nứt ra, đôi môi cô run rẩy – “Ở bên cạnh anh làm cái gì? Tôi là quái vật không thể chết, anh cũng không giết được tôi, muốn tôi ở bên cạnh để đến cuối cùng tôi lại ra tay một lần nữa có phải không? Tôi mệt mỏi quá rồi, muốn bỏ cuộc không được sao?”
“Không được!” – Hắn khẳng định như đinh đóng sắt, bước thêm một bước về phía cô, hắn nói chắc chắn – “Sẽ không giống như những lần trước, chuyện đó không bao giờ lặp lại một lần nữa, anh sẽ không để cho em có lý do ra tay với anh đâu!”
Khả Khanh lắc đầu, nước mắt tuôn rơi.
“Em đồng ý nhé.” – Hắn dụ dỗ.
Cô vẫn lắc đầu.
“Đừng đi…” – Hắn lại bước thêm một bước thăm dò.
Khả Khanh đứng run rẩy trong mưa, nước mắt chảy xuống cằm thành chuỗi.
“Hãy tin anh.”
Cô nghẹn ngào khóc nấc, vừa cảm thấy tin tưởng hắn, lại vừa sợ.
“Anh sẽ khiến số phận của chúng ta thay đổi.”
Khả Khanh nhắm nghiền hai mắt, hai luồng mâu thuẫn giằng xé trong lồng ngực.
“Anh nhất định sẽ chống lại nó.” – Cố đè nỗi sợ hãi xuống đáy lòng, hắn dịu dàng khẳng định, lại thừa cơ tiến thêm hai bước.
“Không, anh vĩnh viễn không thay đổi đâu, vĩnh viễn cũng sẽ không…” – Khả Khanh liên tục lắc đầu, cô cười như điên dại nhưng giọng nói lại run, – “Tôi đã từng thử rất nhiều lần, mỗi lần một cách khác nhau, nhưng ở mỗi kiếp vẫn luôn có chuyện xảy ra, luôn luôn có người chết đi, rồi tôi nhất định phải giết anh. Tôi không thể chịu nổi điều ấy, cũng không chịu được nữa rồi…”
Thừa cơ Khả Khanh không chú ý, Cừu Thiên Phóng bỗng xông lên phía trước ôm chầm lấy cô.
“Đừng, buông tôi ra!” – Khả Khanh bị hắn ôm bất ngờ nên trở tay không kịp, hai tay đều bị hắn giữ chặt, chỉ có thể ra sức giãy dụa.
Cừu Thiên Phóng siết chặt hai tay của Khả Khanh, hét lớn: “Anh đã thay đổi rồi!”
Cô tức giận hét vào mặt hắn: “Không! Anh không thay đổi được! Chúng ta đã bị nguyền rủa anh có hiểu không? Cả tôi và anh đều bị nguyền rủa, giữa chúng ta không bao giờ có được kết quả tốt, chỉ cần tôi còn ở bên cạnh anh thì lời nguyền đó sẽ không ngừng hành hạ chúng ta cho đến khi tôi lại giết anh một lần nữa! Tôi không muốn tiếp tục chuyện đó nữa, không muốn!”
Gió mạnh thổi mưa tạt tới tấp vào hai người, bầu trời bỗng xuất hiện một ánh chớp chói lòa, soi rọi tất cả mọi thứ, hiện rõ cả cơn cuồng nộ trên gương mặt hắn lúc này.
Bất chấp cơn mưa xối xả, hắn gào: “Em đã nói em muốn ở bên cạnh tôi!”
“Không!” – Khả Khanh siết hai đấm tay, kích động hô: “Đó là Khả Khanh nói, không phải tôi!”
“Em chính là Đường Khả Khanh!” – Hắn áp cô sát vào tường, cố sức dùng lời nói lay động cô.
“Tôi cũng mong đó là tôi! Tôi cũng mong muốn đó chính là tôi!” – Cô gào lên trong nước mắt – “Tôi đã quên mọi thứ! Quên hết! Nhưng vì sao anh còn tới trước mặt tôi? Vì sao không buông tha cho tôi?”
“Bởi vì tôi yêu em!” – Ánh chớp lại lóe lên, hắn nâng khuôn mặt ướt đẫm của cô lên, thống khổ gào thét: “Tôi yêu em!”
Ánh chớp nhá sáng, phản chiếu lên gương mặt tái nhợt như tờ giấy của Khả Khanh, nước mưa hòa lẫn cùng nước mắt trên mặt cô.
“Tôi không tin.”
Một tiếng sấm lớn đánh vang giữa không trung, lay động toàn bộ đất trời.
Đồng tử trong mắt Cừu Thiên Phóng co lại, giây tiếp theo, hắn nhanh tay chòng một chuỗi vòng ngọc châu có khắc lời chú xưa lên cổ Khả Khanh, không quan tâm sự chống cự của cô, hắn nâng cô lên vai và cứng rắn khiêng cô quay về phòng…