Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia
Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341049
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1049 lượt.
iểu nỗi thống khổ khi thân thể bị đám yêu ma giằng nhau cắn xé không?”
“Ngày ngày ngươi phải chịu nỗi đau đớn khi cơ thể tự hồi phục, thật vất vả mới qua cơn đau lại nơm nớp sợ hãi mỗi khi thời gian đến.”
“Ngươi có hiểu được cái gì gọi là thật sự sống không bằng chết không?!”
Nàng hét lớn lời cuối cùng, từng câu từng chữ đều trực tiếp giáng một đòn nặng nề vào lòng Điệp Vũ.
Ngươi có hiểu được cái gì gọi là thật sự sống không bằng chết?!
Điệp Vũ khóc nấc, không dám nghĩ tới những đau khổ mà Linh đã phải trải qua, nhưng những lời nói của nàng ấy lại khiến từng hình ảnh hiện lên trong đầu nàng.
“Xin lỗi… xin lỗi…” – Nàng biết có xin lỗi thế nào cũng không thể bù đắp cho những lỗi lầm đó, nhưng nàng vẫn vừa khóc vừa lẩm bẩm lời xin lỗi.
“Xin lỗi? Không cần!” – Linh lạnh lùng quát – “Ta cho ngươi biết, mọi chuyện không đơn giản như vậy đâu! Ta muốn hắn phải chịu hết mọi đau khổ. Còn ngươi, ngươi muốn cứu hắn phải không. Vậy nếu hắn đã chết, thì ngươi phải thay hắn tạ tội!”
Điệp Vũ ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ sợ hãi nhìn nữ tử đẹp vô cùng đứng dưới ánh trăng kia.
Linh cười khúc khích, yêu mị hỏi: “Muốn biết tại sao ta cứu ngươi không?”
Điệp Vũ ngẩn người, lồng ngực nhói lên dự cảm chẳng lành, nàng không dám nghĩ tới điều mình đang dự đoán, nhưng Linh lại nở nụ cười duyên, nói ra: “Vào một ngày mười ba nọ, ta lên kế hoạch đánh cắp cuốn sách lời trú nguyền của quỷ. Ngươi biết không, trong đó có rất nhiều thứ thú vị.”
Nàng lại cười một tràng dài như tiếng chuông ngân, hai chân đột ngột rời khỏi mặt đất, cả người lơ lửng trong không trung ngay chính giữa trung tâm vòng ánh trăng bạc.
Đôi môi nở nụ cười âm hiểm, mái tóc dài tới mắt cá chân tung bay.
Nhập ma.
Giây phút đó, Linh biết mình đã biến thành ác quỷ.
Người con gái ấy vốn là một cô gái dịu dàng đáng yêu, nhưng hôm nay lại trở nên điên cuồng tà mị, nàng biết nàng đã nhập ma, mà chính do bọn chúng ép nàng.
“Điệp Vũ, Điệp Vũ, Điệp Vũ yêu quý của ta….” – Linh nghiêng đầu nhìn cô gái trước mặt, miệng nở nụ cười dịu dàng ngân nga gọi tên nàng, – “Ngươi giết hắn là để phá hủy kế hoạch của ta, vốn ta rất rất tức giận. Thế nhưng ngươi biết không, sống một mình ở trên đời quả thực quá buồn chán, nếu thân ta đã trường sinh bất tử thì cũng không ngại chờ lâu đâu. Trong cuốn sách lời trú nguyền của quỷ có một loại huyết chú yêu cầu phải dùng sinh mệnh đổi lấy, thật may cho các ngươi, ta lại có rất nhiều mạng, rất rất rất nhiều…. ha ha ha ha ha ha ha ha…”
Nàng cười một tràng thê lương, mái tóc đen dài khẽ lay động trong không trung, đôi mắt đen láy lấp lánh giữa bầu trời đêm đang nhìn trừng trừng vào Điệp Vũ, căm hận nói:
“Ta nguyền rủa ngươi, ta muốn ngươi phải sống cùng ta trên trần gian này! Ta nguyền rủa hắn, ta muốn hắn phải chịu khổ cực dưới địa ngục, cho dù đầu thai chuyển thế, đời đời kiếp kiếp hắn vẫn phải chết dưới đao của ngươi! Ta muốn hắn mỗi lần đều phải nếm trải mùi vị bị ngươi phản bội, hết lần này đến lần khác lặp đi lặp lại màn trình diễn đó, cho đến khi trời đất hòa một, sông cạn đá mòn mới thôi!”
“Cái gì…” – Đôi môi Điệp Vũ khẽ run, gương mặt nàng trắng bệch không còn chút huyết sắc.
“Ngươi biết không Điệp Vũ.” – Linh che miệng cười khẽ, – “Đêm nay là đêm trăng tròn, ha ha ha ha ha ha…”
Nàng vung vẩy ống tay áo, múa xoay tròn dưới ánh trăng, miệng ngân nga: “Trăng tròn là trăng tròn, hahahahha….hahahahaha…”
Mở mắt ra, ngoài cửa sổ bầu trời đã tối đen, mưa to như trút nước, đất trời chìm trong tối tăm mù mịt.
Khả Khanh cuộn tròn trên sàn nhà, nước mắt thấm đẫm ngực áo.
Ngươi biết không Điệp Vũ? Đêm nay là dêm trăng tròn, hahahahah…
Tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc quanh quẩn bên tai khiến cô không chịu nổi khóc nấc lên, cô không còn là chính mình nữa.
Khả Khanh đã nhớ ra tất cả, những ký ức từng mất đi, lời nguyền cổ, nhớ tới nghiệp chướng đeo trên lưng mình, khiến mấy nghìn năm nay cô vẫn sống như một du hồn lang thang. Và hắn, mỗi lần hắn chuyển thế là một lần tái diễn lại tình cảnh của đêm đó.
Cô giết hắn, hết lần này đến lần khác, qua mỗi lần hắn chuyển kiếp.
Cô lại giết hắn, vô số lần, chỉ có vũ khí là khác nhau.
Vẫn là cô giết hắn, dùng chính đôi bàn tay này đâm dao vào tim hắn….
Cô giết hắn, giết người cô yêu nhất trong cuộc đời này….
Khả Khanh trừng mắt, bất động nhìn vào hai bàn tay trắng nõn như ngọc của mình, cô khẽ run rẩy, quá bàng hoàng sợ hãi khiến cô không kìm được mình thôi run rẩy khi nhớ lại những ký ức đã dằn vặt mình suốt mấy ngàn năm qua.
Hắn phải chịu đựng, cô cũng vậy…
Lòng quặn đau, Khả Khanh thở dốc, gương mặt cô tái nhợt như một tờ giấy trắng, hắn vẫn luân hồi chuyển kiếp, cô vẫn cứ gặp lại hắn, rồi hắn lại tin tưởng cô, và cô lại phản bội lòng tin của hắn.
Mỗi lần chuyển kiếp, hắn đều đi trên một con đường dẫn đến sự hủy diệt, dù là Đế vương tàn nhẫn, tên cướp hung bạo, tên quan máu lạnh, hay thậm chí là viên tướng quân phản quốc.
Mỗi một kiếp, hắn luôn khiến cho trăm họ lầm than, và cô luôn bị ép phải chọn lựa quyết định đó