Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 134920
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/920 lượt.
nước mắt của mình đã cạn khô, rồi sẽ có một ngày cô không còn cảm thấy mình đau đớn nữa, và từ trước đến nay cô vẫn luôn cho rằng một ngày nào đó hắn sẽ yêu cô, nhưng sự thực thì….
Trải qua nhiều kiếp người như thế, xoay chuyển qua vô số lần luân hồi nhưng người hắn yêu vẫn không phải là cô, cô vẫn vì hắn mà đau lòng, khi nhìn thấy hắn thì rơi lệ, không cách nào ngăn mình không yêu hắn.
Cho dù đánh mất ký ức nhưng chưa có lúc nào cô quên đi cảm giác ấm áp trên cơ thể hắn, và phần tình cảm của cô….
Ta muốn ở bên cạnh người đó.
Rất lâu, rất lâu trước đây cô đã nói điều này với người bạn tốt nhất của mình.
Khi đó cô cho rằng yêu là không được phép hối hận, khi đó cô cũng cho rằng rồi đến một ngày hắn sẽ yêu cô.
Sẽ có một ngày….
Tôi yêu em.
Đã qua nhiều năm như vậy cuối cùng cô cũng đợi được đến ngày nghe chính miệng hắn nói ra lời này, nó sẽ được cô trân trọng và khắc sâu mãi mãi vào trong tim, cho dù ngay lúc này đây, điều cô muốn nhất cũng là xóa được nó đi.
Dù biết đó là lời nói dối nhưng cô vẫn chấp nhận, dù cho có bị tổn thương đến rỉ máu.
Tôi chỉ muốn em ở bên cạnh tôi…
Sẽ không giống như những lần trước, chuyện đó không bao giờ lặp lại một lần nữa, tôi sẽ không để cho em có lý do ra tay với tôi…
Khả Khanh không hiểu vì sao kiếp này hắn nhớ hết tất thảy mọi chuyện, cũng không hiểu được rốt cuộc hắn đang suy nghĩ điều gì, cô chỉ biết mình không thể tin những lời hắn nói, không thể ôm một tia hy vọng nào nữa, tuyệt đối không!
Dù quyết tâm như vậy, nhưng những lời nói của Cừu Thiên Phóng vẫn cứ quẩn quanh bên tai, dụ dỗ cô, đôi mắt đau đớn cùng vẻ mặt khổ sở của hắn luôn hiện lên trong óc.
Đồng ý với anh….
Đừng đi…
Hãy tin anh…
Số phận của chúng ta sẽ thay đổi…
Không. Trước đây cô đã từng nghĩ hắn sẽ thay đổi. Sau khi Vương thượng chết, cô gặp lại kiếp sau của hắn, nhưng trái tim hắn vẫn không đặt ở nơi cô, hắn luôn chìm đắm trong những cuộc chinh chiến chém chém giết giết, ham muốn giàu sang, quyền lực và danh lợi, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc hắn sẽ hại chết nhiều người hơn.
Không, hắn không thay đổi được gì đâu, mà Linh cũng sẽ không để yên cho hắn.
Khả Khanh cắn môi, rúc người vào tấm chăn, mặc cho nước mắt thấm ướt đẫm một góc.
Tiếng chuông ngân vang, điểm mười hai giờ.
Trên đất vương vãi vô số mảnh vỡ của lọ hoa thủy tinh cùng vết máu chảy ra từ chân của Khả Khanh.
Máu đỏ tươi chói mắt khiến ai nhìn cũng cảm thấy sợ hãi.
Cừu Thiên Phóng ngồi trên ghế salon, tay cầm một ly rượu lạnh, mắt quan sát bức phù điêu cổ bằng đồng đen treo trên tường.
Dù được ánh đèn vàng ấm áp soi rọi, nhưng bức phù điêu kia vẫn mang một cảm giác lạnh lẽo vô cùng, ánh sáng từ ngọn đèn chỉ càng tăng thêm vẻ thần bí của nó, nội dung của bức phù điêu hiện lên theo từng đường nét trạm khắc.
Bức phù điêu này do mấy khối đồng đen hợp lại mà thành, hắn đã tìm chúng trong nhiều năm, dùng đủ loại biện pháp mà vẫn chưa tìm được hết, nhưng những mảnh ghép có trong tay cũng giúp hắn hiểu được gần như toàn bộ câu chuyện.
Người đúc ra bức phù điêu bằng đồng đen này là một thợ thủ công giỏi, người đó không chỉ khắc lên toàn bộ cảnh vật, mà trạng thái cảm xúc của những nhân vật trong đó cũng thể hiện vô cùng sinh động, có thống khổ, bi thương, căm hận, điên cuồng… tất cả đều tinh xảo rõ ràng. Cừu Thiên Phóng dường như có thể nghe thấy tiếng gào thét căm phẫn toát ra từ những nhân vật trong bức phù điêu, ngay bên dưới cùng là một lời trú nguyền giận dữ.
Lời trú nguyền của một bà đồng (phù thủy).
Lũ lụt, lửa thiêu…
Ngày trăng tròn, cỏ lau…
Vách núi, cung điện…
Người đàn ông chết trong cung điện cháy nghi ngút, một bà đồng đứng lơ lửng giữa không trung, người con gái tuyệt vọng quỵ xuống đất…
Hắn nhìn người con gái ấy, trong đầu bỗng hiện ra vô số biểu cảm đau đớn của cô, quanh tai chỉ toàn những tiếng gào thét.
Tôi không thể tiếp tục như vậy nữa, tuyệt đối không!
Hắn ngửa đầu rót thứ chất lỏng màu vàng óng xuống cổ họng.
Tôi đã quên, quên tất cả mọi thứ! Quên hết rồi! Nhưng vì sao anh còn xuất hiện? Vì sao không buông tha cho tôi?
Rượu mạnh khiến cổ họng hắn nóng như lửa đốt, nhưng không thể đau đớn bằng từng câu từng chữ mà cô đã nói ra.
Hãy để cho tôi đi.
Cô nói.
Tôi hận anh.
Cô đã nói vậy đấy.
Cừu Thiên Phóng nhắm mắt lại, ba chữ kia như được nung đỏ trong lửa, đóng từng nhát mạnh mẽ vào trong óc hắn.
Tôi hận anh…
Bất giác hắn nắm chặt ly rượu khiến chiếc ly vỡ toang, những mảnh thủy tinh nhỏ gây ra vô số vết thương trên tay hắn.
Máu nóng, đỏ tươi nhỏ từng giọt xuống sàn nhà.
Hắn mở mắt ra nhìn, thế nhưng lại không có cảm giác đau đớn.
Ngày hôm qua hắn còn dùng đôi tay này ôm lấy cô, còn cô dựa vào trong lồng ngực hắn cười ấm áp.
Vậy mà hôm nay, đôi tay này bị thương, còn cô tạo một bức tường ngăn cách giữa bọn họ, cô xem hắn như người ngoài, cách xa hắn vạn dặm.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn không ngừng rơi, tất cả đều có một vẻ mông lung không thực.
Cô đang khóc, hắn biết, nhưng chỉ có thể