Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1047 lượt.
Mưa vẫn không ngừng trút xuống, cả thành phố chìm trong cơn bão.
Bị xích ngọc giam hãm, Khả Khanh không thể vận khí, cũng không thể giãy dụa, chỉ có thể để mặc hắn đưa mình vào nhà.
Quả thực trước đó, Cừu Thiên Phóng cũng không chắc chắn rằng chiếc xích Ngọc kia có phát huy được tác dụng hay không.
Hắn không muốn dùng cách này, nhưng cô cố tình muốn chạy trốn nên hắn không thể không làm. Thân thủ của cô vẫn rất tốt, qua nhiều năm võ nghệ của Khả Khanh đã tiến bộ rất nhiều, nếu cô cố tình muốn bỏ đi thì hắn cũng không thể ngăn được.
Nhưng hắn không thể để cô đi, không còn cách nào khác đành phải lừa lúc cô không chú ý mà thực hiện thủ đoạn này.
Hắn thở sâu, vẫn không gọi tên thật của cô mà chỉ nói, – “Tôi không thể để em đi.”
“Anh đương nhiên có thể làm thế, chỉ cần bỏ sợi xích này đi là được.”
“Không.” – Hắn kiềm chế Khả Khanh, khổ sở nhìn thẳng vào mắt cô – “Tôi đã chờ em rất lâu rồi, dùng cả đời này để tìm em, tôi tuyệt đối sẽ không để em rời xa tôi đâu.”
Khả Khanh khẽ run, cô hận hắn khi nói ra điều đó dễ dàng như vậy, cố cắn răng, cô lạnh lùng: “Một ngày nào đó đích thân tôi sẽ giết chết anh.”
“Tôi không quan tâm.” – Hắn khẩn khoản, – “Tôi biết em không tin tôi, nhưng tôi chỉ hy vọng em cho tôi một cơ hội, rồi thời gian sẽ chứng minh tất cả.”
“Để cho tôi đi.” – Ánh mắt Khả Khanh trở nên hờ hững, gương mặt trắng như tuyết lạnh lùng băng giá.
Cừu Thiên Phóng bất giác siết chặt tay cô, hắn dùng ánh mắt nóng rực của mình nhìn thẳng vào Khả Khanh, cúi xuống hôn môi cô, rồi nhả từng câu từng chữ.
“Trừ- phi- tôi- chết.”
Khả Khanh mím chặt môi, phẫn hận, thống khổ trừng mắt nhìn tên đàn ông chết tiệt này, hắn cũng không hề tránh né mà nhìn lại cô.
Cô rất hận, hận hắn ngang tàn tạo ngược, hận hắn ép buộc cô, càng hận ánh mắt không hề che dấu lửa dục vọng của hắn.
Khả Khanh từ từ nhắm mắt, cô không muốn nhìn thấy hắn nữa, càng không muốn đối mặt với hắn.
Nhưng cho dù nhắm nghiền hai mắt, cô vẫn cảm giác được hơi ấm của hắn chạm qua môi mình, thân thể rắn chắc nóng rực của hắn dán chặt vào cơ thể cô, khiến cô không thể lơ là sự hiện hữu của hắn.
Thậm chí cô còn phát hiện ra rằng hắn đang rất tức giận, cơ thể gồng lên, bắp thịt nổi cuồn cuộn, Khả Khanh cứ ngỡ rằng hắn sẽ bộc phát sự phẫn nộ ra ngoài, nhưng một lúc lâu sau hắn vẫn khống chế được cơn giận dữ, còn cưỡng chế nó lại.
“Em chạy không thoát khỏi tôi đâu.” – Hắn nói như đinh đóng vào sắt – “Em đã quên rồi sao, hay là em muốn tôi nói ra? Cơ thể của em vẫn nhớ tôi, trong lòng em là người rõ nhất, em luôn luôn là của tôi, là của tôi.”
Tiếng nói khàn khàn của hắn ngay sát bên tai cô, hơi thở nóng hổi phả lên cổ hòa theo từng nhịp đập, Khả Khanh cố ngăn mình không phản bác lại lời của hắn. Cô không nói gì, chỉ làm mặt lạnh rồi từ từ nhắm hai mắt, dùng hết sức lực cố đẩy hắn ra khỏi người cô, nhưng không cách nào ngăn bản thân mình vì hắn mà trở nên run rẩy.
Sự chống cự của cô càng khiến lửa giận của hắn bốc cao hơn.
Cừu Thiên Phóng hung hăng hôn môi Khả Khanh, dùng thân thể đè cô xuống phía dưới, chiếc lưỡi khiêu khích, ép buộc cô phải đáp lại hắn, tiếp tục cho tới khi hai gò má của cô bị kích thích đến đỏ bừng, thân thể mềm mại bởi không tự chủ được mà bắt đầu phản ứng lại, đến lúc này hắn mới đột nhiên bứt ra.
Đường Khả Khanh thở hổn hển, phẫn nộ nhìn Cừu Thiên Phóng, nhưng cô còn giận mình hơn vì vừa đáp lại hắn.
“Tôi sẽ không để cho em đi.” – Hắn đứng ở bên giường, thở hổn hển nhìn xuống cô, giọng nói uy hiếp. – “Tốt nhất em đừng cố trốn thử, căn nhà này được thiết kế đặc biệt, toàn bộ cửa sổ đều là kính chống đạn, ở cửa ra vào có thiết bị báo động, em không trốn ra ngoài được đâu.”
Khả Khanh vớ lấy chiếc đèn bàn ném về phía hắn. Nhưng hắn vẫn bất động, chỉ đưa tay ngăn lại, chiếc chụp đèn bằng thủy tinh vỡ vụn rơi lả tả trên mặt đất, có một số mảnh thủy tinh găm vào cánh tay hắn, một số khác xẹt qua mặt hắn.
Cánh tay ngăm đen rịn máu, ở trên mặt và cánh tay đều có vết thương.
Khả Khanh mặt cắt không còn hột máu nhìn thẳng vào Cừu Thiên Phóng.
Sợ hãi, rồi lại tức giận hơn.
“Tôi hận anh.” – Cô nói.
“Tôi biết.” – Hắn nói.
Đôi mắt đen thẳm của hắn nhìn sâu vào cô, khóe miệng nhẹ kéo lên tạo thành một nụ cười khổ, sau đó hắn xoay người rời đi.
Tiếng chuông đồng hồ vang lên, điểm mười hai giờ.
Cửa đã bị hắn khóa lại.
Ngoài cửa sổ không còn vang lên tiếng sấm, nhưng mưa vẫn chưa ngừng.
Những mảnh thủy tinh vụn vương vãi khắp nơi trên sàn nhà, chúng tựa như thứ hạnh phúc hư ảo mà họ đã có trong ba tháng vừa qua.
Tan nát, vụn vỡ, chỉ còn lại ánh tàn dư lấp lánh.
Trái tim đau đớn, môi cô run run.
Lệ lại tuôn ướt đẫm áo.
Khả Khanh nhắm nghiền hai mắt, tưởng đã quên đi nhưng rồi lại không thể quên, tưởng là hận nhưng lại không cách nào hận hắn một cách sâu sắc.
Chung quy lại thì cô vẫn không thể nào chạy trốn khỏi chuyện này, bất luận là cô hay hắn, hay lời nguyền oán hận kia.
Nhiều năm trôi qua, Khả Khanh vẫn nghĩ rằng