Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tường Vi Đêm Đầu Tiên

Tường Vi Đêm Đầu Tiên

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 134686

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/686 lượt.

tự động rời khỏi nhà họ Tạ.
Cúi đầu.
Ăn hết món tráng miệng cuối cùng.
“Ăn xong rồi chứ?”
Để khăn ăn lên bàn, Diệp Anh hỏi.
Thanh toán xong, ba người rời khỏi bàn ra về. Bên cửa kính xoay phía trước, bất chợt cô nhìn thấy Việt Xán cùng một đại mĩ nhân dung quang sáng chói đi vào.
“A.”
Tracy khẽ reo một tiếng.
Đại mĩ nhân khoác tay phải Việt Xán, anh cúi đầu nói nhỏ điều gì vào tai cô, khiến mĩ nhân cười khúc khích, hai người có vẻ vô cùng thân mật. Tracy cũng nhận ra, đó chính là đại minh tinh Phan Đình Đình.
Về Phan Đình Đình, Tracy cũng biết sơ sơ.
Trước khi Sâm tiểu thư hủy hôn với Nhị thiếu gia, Đại thiếu gia và Phan Đình Đình cũng từng qua lại với nhau. Có một dạo trên mạng xuất hiện những bức ảnh chụp lén cảnh hẹn hò của Đại thiếu gia và Phan Đình Đình, thậm chí còn có tin đồn Đại thiếu gia cầu hôn minh tinh họ Phan kia.
Sâm tiểu thư từng nổi đóa về chuyện đó.
Quãng thời gian ấy, mọi thành viên trong phòng thiết kế có mặt đều tận mắt chứng kiến Sâm tiểu thư tức giận ném tờ báo đưa tin về cuộc hôn nhân nói trên vào người Đại thiếu gia. Về sau, Đại thiếu gia chính thức qua lại với Sâm tiểu thư, cũng cắt đứt quan hệ với Phan Đình Đình.
Sao bây giờ, lại thấy hai người đi cùng nhau.
Tracy ngân người ra.
Lúc đó, Việt Xán vừa thầm thì xong với Phan Đình Đình, ngẩng đầu, ánh mắt lóe sáng, nhìn thấy Diệp Anh cùng hai đồng nghiệp bên này. Anh lại nói nhỏ với Phan Đình Đình, Đình Đình nũng nịu nhìn anh, mắt liếc về phía Diệp Anh, một mình theo người phục vụ đi đến vị trí đặt sẵn.
“Diệp tiểu thư, thật trùng hợp.”
Đi đến trước mặt Diệp Anh, Việt Xán bình thản, đôi tròng mắt đen thẫm, dáng ngang tàng phong lưu, điển trai và quyến rũ.
“Thật trùng hợp.”
Ánh mắt Diệp Anh lóng lánh, cũng mỉm cười nhìn anh.
Mục kích cảnh tượng lạ lùng, hai người đăm đăm nhìn nhau cơ hồ như xung quanh không có ai, cho dù người chậm hiểu như Tracy cũng nhận ra không khí bất thường này. Cô lí nhí cáo từ hai người, rồi vội càng kaos George đi ra, trong khi anh chàng vẫn liên tục ngoái lại nhìn.
“Tình hình vết thương thế nào?”
Thân hình cao lớn đứng trên lối đi trong nhà hàng, Việt Xán giọng thản nhiên hỏi.
“Không tốt lắm.”
Nghe thấy anh hỏi như vậy, Diệp Anh thở dài. Bàn tay thon mảnh nhẹ nhàng vén tóc, để lộ ra làn da góc trán trắng ngần như băng tạc, tròng mắt đen thẳm, nhìn anh khẽ nói:
“Anh xem, ở đây lại thêm một vết thương.”
Trên vết sẹo dài trăng trắng, lại thêm một vết mới tinh, hơi hồng hồng, vắt qua vết cũ, giống như chữ thập lồ lộ, đáng sợ.
“Rất xấu phải không?”
Ngón tay mân mê trên đó, nhìn anh, trong mắt ẩn chứa nỗi buồn không thể che dấu, cô nói nhỏ: “Cho nên, lâu như vậy, anh cũng không muốn đến bệnh viên thăm tôi. Anh thà dành thời gian cùng đi ăn với người đẹp đó, cũng không muốn đến bệnh viện thăm tôi, dẫu chỉ liếc qua một lần”.
Giọng thanh thanh.
Đôi tròng đen lặng lẽ nhìn anh, tĩnh như nước đầm sâu đêm hè, xao xuyến đến nghẹn lòng. Còn Việt Xán đột nhiên quay lại nhìn cô, nụ cười trên môi cũng nhạt dần, anh hiểu cô muốn làm gì, bây giờ có lẽ anh là cọng rơm cuối cùng của cô.
“Rất xin lỗi, dạo này tôi quá bận.”
Khóe môi lại hơi nhếch, ánh mắt Việt Xán không một chút chân tình.
“Không sao”, Diệp Anh chớp mắt, cười nói, “Mĩ nhân đó quả rất quyến rũ, chỉ có điều hãy cẩn thận, đừng để Sâm Minh Mỹ phát hiện ra”.Cô cố tìm kiếm trong mắt anh, vẫn không phát hiện bất cứ manh mối nào.
“Đang nói gì tôi thế?”
Một giọng nữ vang lên, hai người đều ngạc nhiên quay lại, phát hiện ra Sâm Minh Mỹ không biết đã đến từ lúc nào, đang đi đến bên hai người.
Sâm Minh Mỹ mỉm cười, đứng lại, nói với Diệp Anh:
“Diệp tiểu thư, đã lâu không gặp.”
Mặc dù mỉm cười, nhưng con ngươi trong mắt Sâm minh Mỹ co lại, cơ thể toát ra vẻ thù địch. Diệp Anh nhìn cô ta không nói gì, cũng chào mmotj tiếng, rồi quay người ra khỏi nhà hàng.
“Vừa rồi cô ta khiêu khích anh đúng không?”
Bất chấp thự khách xung quanh, Sâm Minh Mỹ phẫn nộ nhìn Việt Xán.
“Cô ta nói gì với anh? Sao cô ta dám nhìn anh với con mắt đó! Còn anh lại, lại…”
“Lại thế nào?”
Dùng cánh tay vừa rồi còn ôm Phan Đình Đình để ôm vai Sâm Minh Mỹ, Việt Xán nở nụ cười mê hồn, cúi đầu nói nhỏ vào tai cô:
“Em sợ anh bị cô ta quyến rũ?”
“Sao?”
Sâm Minh Mỹ giận dỗi đẩy anh ra nhưng lại bị Việt Xán mỉm cười, mắt gian giảo, ghé sát, miệng nhấm nhấm vành tai cô, cuối cung cơn giận của cô cũng dịu đi.
***
Trở về bệnh viện, nhìn thấy cô y tá đang ngồi đọc báo trong phòng bệnh.
“Không có gì đâu, cô cứ về nghỉ, mình tôi ở đây không sao”, nói với cô y tá, rồi đưa mắt tiễn cô ra cửa, Diệp Anh ngồi trên giường trầm ngâm. Bắt đầu từ hôm qua, cô đã không phải dùng thuốc hay truyền dịch nữa, phòng bệnh chỉ còn là chỗ để ăn uống.
Nên làm thế nào.
Cứ đi thẳng từ bệnh viện trở về Tạ gia hay sao? Thậm chí cô không dám chắc, cánh cổng sắt biệt thự nhà họ Tạ liệu có mở ra cho cô nữa hay không. Rốt cuộc nên làm thế nào? Tại sao sau vụ tai nạn, Nhị thiếu gia trở nên lạnh lùng như


Polaroid