Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 134694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/694 lượt.
vậy, có một khoảng thời gian cô đã tưởng rằng mình đang dần dần đi vào lòng anh ta.
Diệp Anh cười đau khổ.
Nhưng, chẳng lẽ bỏ đi như vậy? Khi cô vừa đặt chân vào giới thời trang, tất cả mọi thứ đang bắt đầu được triển khai. Bây giờ, cô cần sự giúp đỡ của Nhị thiếu gia và nhấtđịnh phải có bàn tay giúp đỡ của anh, cô mới có thể cứu vãn được cục diên, hít một hơi thật sâu, cầm điện thoại, lại ấn những con số đã thuộc lòng.
“Tít tít tít…!”
“Tít tít tít…!”
Sau khi tín hiệu kết nối, âm thanh biến thành nhưng tiếng “tít tít tít”, thông báo dấu hiệu máy bận.
Diệp Anh sững người.
Nhìn rất lâu chiếc điện thoại trong tay, con tim như chìm xuống. Ngoài cửa bầu trời âm u, mây nặng trĩu, xa xa phía chân trời, một tia chớp lóe lên, sau đó là tiếng sấm ầm ầm.
***
Sấm chớp đan xen.
Trong màn đêm, trận mưa như cong nước đổ, nước không thoát kịp, dồn thành những vũng xoáy, chảy xiết trên đường, dày đến mấy phân. Trong ngôi nhà chếch phía đông tòa nhà chính biệt thư họ Tạ, ánh đèn sáng choang, những bóng người cùng tiếng bước chân ra vào vội vã, căng thẳng.
Mưa điên cuồng đập vào cửa kính.
Trên chiếc giường lớn, Việt Tuyên mệt mỏi thiếp đi. Hai mí mắt vẫn hơi mấp máy, môi vẫn tím lịm dấu vết của cơn khó thở vừa bạo phát, cơn đau dồn dữ dội như bão táp vừa rồi đã rút sạch sức lực cuối cùng của anh.
Trong giấc ngủ nặng nề.
Hàng lông mày Việt Tuyên cau lại, mái tóc đen dính bết trên gối, đầu xoay chuyển khó khăn, nhưng cơ hồ dù trong giấc ngủ, cơn mệt mỏi và đau đớn cực độ cũng không giây phút nào thôi hành hạ anh.
“Có nên cho Việt Tuyên dùng thuốc giảm đau.”
Nhìn tình trạng đứa cháu lúc này, Tạ Hạc Phố lo lắng hỏi.
“Trước đây đã từng dùng, hiện nay mọi thuốc giảm đau đều vô hiệu với Nhị thiếu gia”, bác sĩ lắc đầu, “Vùng trung khu thần kinh gây đau chỉ có thể là do chính người bệnh điều tiết”.
Ánh mắt Sâm Minh Mỹ vô cùng ảm đạm.
Việt Xán lặng lẽ nhìn Việt Tuyên đang thiêm thiếp.
Mỗi khi trời mưa, bệnh của Việt Tuyên lại tái phát, nhưng chưa bao giờ kịch liệt như hôm nay, khiến anh đau đớn ngất đi mấy lần.
“Vậy đành bó tay nhìn nó đau đớn hay sao? Bác sĩ kgoong thể nghĩ ra cách nào ư?”, Tạ Hoa Lăng iongj khó chịu, “Tuyên đã có thể tự đi được một đoạn, tại sao đột nhiên lại đau đớn kịch phát như thế! Rốt cuộc không có thuốc giảm đau nào có thể giúp được Tuyên, hay là ông không biết có loại thuốc nào tốt!”
“Hoa Lăng!”
Tạ Hạc Phố hơi xẵng giọng nhắc con gái, lại phân vân hỏi bác sĩ:
“Có còn biện pháp nào nữa không?”
“Mười máy ngày gần đây, Nhị thiếu gia liên tục tái phát, tình hình thực sự ngày càng nghiêm trọng”, bỏ qua thái độ có phần khiếm nhã của Tạ Hoa Lăng, bác sĩ trầm ngâm hỏi, “Có phải gần đây Nhị thiếu gia làm việc căng thẳng hay trong lòng có gì phiền muộn phải không?”
“…”
Mọi người im lặng, ánh mắt Tạ Hoa Lăng bối rối nhìn cha.
“Diệp tiểu thư đâu? Sao hôm nay không thấy?”, sác sĩ hỏi, không thấy ai trả lời, lại tiếp, “ Nếu Diệp tiểu thư vắng mắt lâu như thế, nên thu xếp mời y tá và hộ tá khác kip thời theo dõi thay đỏi và diễn biến bất thường của Nhị thiếu gia. Chuyên gia massage cũng vẫn xoa bóp theo đúng thời gian, đề phòng co rút, những việc đó nhất thiết phải làm”.
“…”
Tạ Hoa Lăng muốn nói lại thôi.
Những điều đó bác sĩ đã nhắc không chỉ một lần, nhưng từ khi Diệp Anh bị tai nạn nằm viện, Việt Tuyên không cho bất kì ai chạm vào người anh, ngay tắm rửa anh cũng cố một mình xoay sở.
Sâm Minh Mỹ âm thầm nắm chặt tay anh.
Lúc đó, có tiếng gõ cửa, quản gia báo…
“Diệp tiểu thư đến.”
Trong căn phòng phía đông.
Màn đêm lóe lóe ánh chớp và ầm ầm tiếng sấm, mưa lớn quất vào cửa kính, tường vi hoa vàng ngoài cửa sổ bất lực run rẩy trong mưa. Trong phòng, đèn chùm bằng thủy tinh sắcđen, rèm cửa dày đỏ thẫm, đi văng kiểu cung đình bọc nhung đỏ, trên tấm thảm mềm có dấu chân ướt.
Mặc dù che ô, nhưng mưa lớn vẫn từ bốn phía bủa vây làm ướt quần áo và đầu tóc cô. Đứng trên thảm, dùng khăn bông quản gia vừa đưa, Diệp Anh lau nước mưa trên mặt và mái tóc ướt.
Có tiếng đẩy cửa.
Cô ngoái nhìn…
Chiếc váy đen dài, chuỗi hạt trân châu màu hồng trên cổ, Sâm Minh Mỹ đứng ở cửa, vẻ kiêu ngạo, lãnh đạm nhìn cô.
Mưa đập xối xả vào cửa kính.
Nhìn cô gái, chiếc áo trắng muốt dở ướt, dán vào người, lộ ra vẻ đẹp mờ ảo như hơi nước. Điểm sáng trong mắt Sâm Minh Mỹ lóe lên, rồi co lại.
“Cô đến thu dọn đồ đạc chứ!”, không có ý đi vào, Sâm Minh Mỹ đứng ở cửa, lạnh nhạt nói, “Cô chỉ cần gọi điện thoại, quản gia sẽ thu dọn mọi thứ, bảo người mang đến cho cô, tại sao phải vất vả chạy đến đây”.
“Tôi đến thăm Nhị thiếu gia.”
Không quan tâm những lời của Sâm Minh Mỹ, Diệp Anh nói.
“Nhị thiếu gia có khỏe không? Thời tiết thế này, cơn co giật và khó thở dễ tái phát. Tôi không yên tâm nên muốn đến thăm thiếu gia.”
“Anh ấy rất tốt, cô đi đi.”
Nói xong, Sâm Minh Mỹ đứng sang một bên nhường đường, ý bảo Diệp Anh lập tức đi khỏi.
Diệp Anh cười.
Quay người, đi đến ngồi xuống đi văng bọc nhung đỏ, tiếp tục lau tóc bằng c