Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 134688
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/688 lượt.
hiếc khăn bông, cô nói:
“Không, tôi sẽ đợi Nhị thiếu gia.”
“Cô…”
Ngực Sâm Minh Mỹ phập phồng, hơi dừng mấy giây, nói vẻ thương hại:
“Quả nhiên, những kẻ dã tâm đều mặt dày trơ tráo. Co biết rõ ở đây từ lâu đã không hoan nghênh cô, chỉ vì muốn giữ chút thể diện cho cô, mới không quẳng đồ của cô đi. Vậy mà cô vẫn cố kiếm cỡ quay lại, chẳng lẽ cô không biết như vậy là tự chuốc lấy nhục nhã sao!”
Ngón tay cầm khăn bông cứng lại, Diệp Anh từ từ ngẩng đầu.
“Thật chứ? Tôi chỉ biết, lúc đầu Nhị thiếu gia đưa tôi vào đây, tôi là khách của thiếu gia. Còn cô là gì, cô có tư cách gì đứng ở đây nói với tôi?”
Sâm Minh Mỹ mặt biến sắc.
“Cho dù cô là người tình của Đại thiếu gia, e cũng không nên có thái độ bất lịch sự như vậy với khách của Nhị thiếu gia như thế”, Diệp Anh cười nhạt, “Nếu cô định nói, cô cũng là vị hôn thê của Nhị thiếu gia, thì tôi nhắc cô, lễ đính hôn vẫn chưa tổ chức”.
“Ha ha!”, Sâm Minh Mỹ tức giân, cười khẩy, “Cô tưởng tôi cũng như cô sao? Dựa vào đàn ông mới có tư cách? Trước đây tôi thương hại cô, mới thí cho cô một chút cơ hội, cũng để cho cô một đường lui. Ai ngờ cô tham lam vô độ, được đằng chân lân đằng đầu, đã vậy tôi cũng không cần thương hại cô nữa!”
Diệp Anh lặng lẽ nhìn cô.
“ ‘Sâm’ vừa khai trương một tháng, đã có hơn ba mươi đơn hàng”, đóng cửa phòng, Sâm Minh Mỹ thong thả đi vào, “Còn cô? Cái gọi là MK gì gì đó của cô khai trương cũng kha khá thời gian đã nhận được bao nhiêu đơn hàng?”.
“Cố tình làm ra vẻ, bày ra trò hề có giấy mời mới được trở thành khách hàng của MK vớ vẩn gì đó. Thế nào, bây giờ đã ở trên lưng hổ rồi khó xuống lắm phải không? Cô đã tìm được một khách hàng tôn quý xứng đáng khiến những người bị từ chối tâm phục khẩu phục chưa! Không chứ gì? Cứ như vậy lâu dần, MK của cô sẽ trở thành trò cười, tự chết yểu mà không tìm đâu ra một đơn hàng!”
Đứng trước đi văng đỏ thẫm, Sâm Minh Mỹ nhìn xuống Diệp Anh nãy giờ vẫn ngồi yên lặng:
“Thật đáng thương, cố giở trò tung hỏa mù, quyến rũ đàn ông có lẽ còn khả dĩ. Nhưng chỉ có chút bản lĩnh đó mà muốn cạnh tranh với tôi trong dự án này, cô quả không biết tự lượng sức.”
“Tôi không bằng cô!”
Bỏ chiếc khăn bông xuống, Diệp Anh ngồi lùi sâu trong đi văng, cười: “Tôi cứ nghĩ dự án này mọi người dựa vào thực lực để cạnh tranh, là cuộc cạnh tranh bình đẳng. Không ngờ, MK sắp khai trương thì tôi đột nhiên bị tai nạn, bị người ta khai trương trước. Hơn nữa nguyên nhân vẫn là xe hỏng phanh, không biết tay chân của người đó cẩu thả hay là có chỗ dựa nên không sợ, cố tình ngang nhiên uy hiếp?”.
“Sâm tiểu thư”, Diệp Anh lãnh đạm nhìn cô, “Tôi và cô rốt cuộc có thâm thù đại hận gì, đáng để cô muốn đưa tôi vào chỗ chết? dù gì cũng chỉ là một dự án thôi mà”.
“Cô…”
Mặt Sâm Minh Mỹ biến sắc.
“… Cô dám nói vụ tai nạn là do tôi làm? Hừ, cô cũng đáng để tôi bỏ nhiều công sức vậy sao? Chỉ cần vài câu là tôi sẽ khiến cô vĩnh viễn không thể ngóc đầu!”
“Quả nhiên là thế!”
Diệp Anh lại cười, thản nhiên nói:
“Đi khắp nơi rêu rao tin nhảm về tôi, ngấm ngầm hại tôi sau lưng, khiến những khách hàng đx đồng ý tham dự lễ khai trương của MK đều từ chối, khiến đối tượng khách hàng của dự án quay lưng vói tôi. Sâm tiểu thư, cô quả nhiên có tài hơn tôi, thủ đoạn hơn tôi.”
“Tin nhảm về cô?”, Sâm Minh Mỹ cười gằn, “Cô dám nói những điều đó là tin nhảm? Lẽ nào cô không ở trong tù? Lẽ nào tôi nói sai!”.
Cô căm ghét Diệp Anh!
Nỗi căm ghét của Sâm Minh Mỹ vượt qua tất cả những gì cô ghét nhất từ trước đến nay cộng lại! Diệp Anh lẻn vào Tạ gia như một con chuột, không chỉ rắp tâm quyến rũ Tuyên, còn thò một chân vào phòng thiết kế, khuấy đảo dự án thiết kế thời trang cô đã dày công chuẩn bị, hơn nữa…
Bây giờ cô ta còn bắt đầu quyến rũ Xán…
Trong nhà hàng Italia, Diệp Anh cười ngây ngất đứng đó, Ngửa đầu nhìn Việt Xán, thì thầm với anh. Ánh mắt sóng sánh như móc câu, đen láy đong đưa, khiêu khích, mơn trớn nhìn sâu vào mắt Việt Xán, tỉ mỉ và chậm rãi như tìm kiếm điều gì.
Còn Việt Xán.
Việt Xán chỉ lặng lẽ nhìn trả, dường như không có bất cứ xáo động nào. Thế nhưng trong lòng cô đột nhiên cảm thấy một nỗi bất an dị thường, đến mức không thể kiềm chế, mà phải nổi nóng với Việt Xán ở chỗ đông người. Về sau, nhiều lần ôn lại cảnh tượng đó, cô mới dần dần kinh hãi hiểu ra sự bất an dị thường đó đến từ…
Vẻ mặt Việt Xám lãnh đạm.
Nhưng bàn tay buông thõng, lại đang nắm chặt, đang cố sức khắc chế, giống như khắc chế tình cảm dữ dội nào đó.
“Hơn nữa, tôi từng cảnh cáo cô! Nếu cô không rời khỏi Tạ gia, tôi sẽ nói ra cái quá khứ mà cô muốn bưng bít! Tôi sẽ khiến cô không sống nổi, tôi sẽ khiến cô không còn chốn dung thân!”
Cô phải đuổi cổ Diệp Anh!
Cô phải khiến Diệp Anh gục ngã, không còn sức đứng lên nữa!
Từ từ đứng dậy khỏi đi văng, Diệp Anh cao hơn Sâm Minh Mỹ gần năm phân, nhếch mép cười: “Nếu cô tuyên chiến với tôi, vậy thì, tôi chấp nhận”.
“Cô nhầm rồi, không phải tôi tuyên chiến với cô”, Sâm Minh Mỹ lạnh lùng, “Loại rác rưởi nhà tù thải ra như cô hoàn toàn không đáng là