Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.

nhưng khiến cô cảm nhận rõ không chút bình thường này, gật đầu.
Sau khi lên xe, Lăng Lạc Xuyên hỏi Vị Hi khi cô đang thắt dây an toàn, “Đi đâu ăn đây?”.
Vị Hi nhìn anh, dùng ngôn ngữ kí hiệu hỏi: “Anh không sao chứ?”.
Lăng Lạc Xuyên ngẩn ra một chút, lập tức cười nói: “Sao em hỏi vậy?”.
Vị Hi cầm quyển sổ ra viết: “Trước nay đều là anh nói ăn gì thì ăn nấy, anh chưa bao giờ hỏi em như vậy. Từ nãy đã khác rồi, anh sao thế?”.
Người đàn ông cười cười rồi nói: “Dịu dàng một chút với em, em lại nói anh khác thường, sau này có lẽ vẫn hung dữ thì hơn. Em không nói, vậy thì đi ăn món Thái, anh biết có một nhà hàng rất ngon”.
Vị Hi không nói gì nữa, Lăng Lạc Xuyên cúi đầu khởi động máy, chiếc xe giống như cơn gió lướt đi trong hoàng hổn của thành phố…






Nhục dục
Dưới ánh đèn tối tăm, anh giơ tay ra vuốt ve má cô, hơi thở nặng nề, ngữ khí dịu dàng chứa đựng sự cuồng nhiệt và nhục dục khó ước lượng nổi.
Có lẽ do món Thái lấy vị cay làm chính quả thật không hợp khẩu vị, hoặc nơi đây dùng nhạc Thái, váy ống, múa tay làm nổi bật lên không khí nước ngoài quá khác biệt, hoặc có lẽ tâm trạng hôm nay quả thật không tốt, tóm lại, Lăng Lạc Xuyên trước nay khẩu vị cực tốt lúc này lại chỉ ăn vài miếng liền buông đũa xuống. Một mình chăm chú xem múa hát, bộ dạng lo lắng trong lòng, không biết anh đang nghĩ gì.
Vị Hi vốn không thích món ăn Thái, thấy Lăng Lạc Xuyên không hứng thú, tâm trạng cô cũng kém đi. Lặng lẽ nhìn người đàn ông đối diện một lát, cuối cùng không nhịn được thò tay ra huơ huơ trước mắt anh, hỏi bằng ngôn ngữ kí hiệu: “Anh sao vậy?”.
Lăng Lạc Xuyên quay mặt lại, đôi mắt đẹp trong veo nhìn cô một cách chân thành và lo lắng. Vị Hi lúc này mới phát hiện ra người đàn ông này hóa ra có một đôi mắt biết nói. Tựa như lúc này, anh rõ ràng không nói gì nhưng đôi mắt ấy lại dường như nói rất, rất nhiều điều với cô. Đôi mắt ấy thuần khiết, tinh khôi khiến con chim sợ cành cong như cô cũng không cảm thấy chút ác ý.
Lăng Lạc Xuyên ngước mắt liếc cô, “Nhưng anh lại càng ngày càng sợ em rồi, còn sợ muốn chết ấy.”
“Anh sợ em cái gì chứ?”.
Người đàn ông nhìn cô, nói một cách rất nghiêm túc: “Anh sợ em đau lòng, sợ em buồn, sợ em bị người khác ức hiếp, sợ em bị anh ức hiếp. Sợ em bị tổn thương bởi chuyện quá khứ, sợ em bị tổn thương bởi chuyện tương lai, sợ bản thân mình chân thành trao cho em cả trái tim cuối cùng chỉ còn lại con tim tan nát. Tiếp xúc với em càng nhiều, nỗi sợ càng lớn. Sự say mê với em càng sâu sắc, nỗi sợ càng mãnh liệt. Nhưng anh sợ nhất chính là bản thân anh.”
Đối diện với ánh mắt chăm chú của người đàn ông, Vị Hi bất giác lại run rẩy, Lăng Lạc Xuyên cười cười, tiếp tục nói: “Em không phải đàn ông, em không phải là anh. Vi thế em sẽ không biết, người đàn ông ngồi đối diện em lúc này ôm dục vọng tham lam mà đáng sợ thế nào, suy nghĩ đê tiện và vô sỉ thế nào với em. Em có cảm thấy Nguyễn Thiệu Nam đáng sợ không? Thực ra anh có thể tuyệt tình, đáng sợ hơn anh ta. Nhưng Vị Hi à, anh không thể làm như vậy. Vì anh không phải anh ta, đứng trước quy tắc trò chơi và tình người, anh không cách nào giống như anh ta lựa chọn quy tắc mà không phải tình người. Anh ta từ bỏ tất cả giới hạn đạo đức và lương tâm, lựa chọn con đường đi đơn giản, không áy náy, không cảm thông. Nhưng anh không đi nổi. Anh không thể ép em đến đường cùng, bản thân lại giống như kẻ xa lạ thờ ơ, lạnh nhạt nhìn em thịt nát xương tan. Bởi đó không phải là người khác mà là em, là người anh nhớ da diết, cháy bỏng hàng ngày. Anh vô cùng đau khổ vì việc này, khi anh ôm một người phụ nữ giống em, anh lại ăn bánh vẽ cho đỡ đói lòng, nhìn mơ đỡ khát. Nhưng anh đã quá sợ những ngày tháng không đi đến đâu ấy, những người phụ nữ đó bắt đầu khiến anh cảm thấy chán ghét. Có lúc anh lại hận không thể để em chết đi, là em khiến anh trở nên yếu đuối. Chỉ khi em chết rồi, anh mới có thể yên ổn. Chỉ khi em hóa thành tro bụi, anh mới có thể hết hi vọng. Cảm giác vừa yêu vừa hận, vừa sợ vừa kinh này, em có biết không?”
Người đàn ông với phong thái tao nhã, giọng nói bình tĩnh, tựa như một quý ông chân chính thủ thỉ bên tai, duy chỉ có sự điên cuồng khó có thể dùng lời diễn đạt nơi đáy mắt đã tiết lộ tâm trạng của anh.
Trái tim Vị Hi đập thình thịch, cô cúi đầu, tay run rẩy viết lên giấy: “Em tin anh, anh sẽ không làm em tổn thương, có phải không?”
Lăng Lạc Xuyên nhếch môi cười, “Em tin anh? Em còn chưa biết anh rốt cuộc muốn làm gì với em, em đã nói em tin anh ư?”.
Dưới ánh đèn tối tăm, anh giơ tay ra vuốt ve má cô, khẽ nhắm mắt, hơi thở nặng nề, ngữ khí dịu dàng chứa đựng sự cuồng nhiệt và nhục dục khó ước lượng nổi.
“Anh muốn giam em lại, nhốt ở một nơi không thấy ánh mặt trời, khiến tất cả đàn ông đều không nhìn thấy em. Anh muốn ôm em không phân biệt ngày đêm, giống như ôm lấy bầu không khí trong lành buổi sáng. Anh muốn hưởng thụ em, giống như hưởng thụ một bữa tiệc xa xỉ. Anh muốn hung hăng chiếm hữu em, giống như chiếm hữu vật tế l