Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.

vọng những lời em nói đều là giả dối. Anh thậm chí hi vọng em là một người phụ nữ lòng dạ hiềm ác khó lường, lòng đầy hận thù. Tất cả mọi thứ em làm đều là để lợi dụng anh báo thù anh ta. Nếu như vậy, anh có thể nhẹ nhõm hơn một chút, có thể buông tay, đối xử với em theo ý muốn. Đáng tiếc, em không thế. Người con gái đáng yêu, đến nửa lí do đường đường chính chính em cũng không để lại cho anh..
Anh giơ tay ra, dường như muốn vuốt ve gương mặt nghiêng nghiêng xinh đẹp dưới ánh đèn của cô. Cô không hề động đậy nhưng cánh tay đó lại dừng giữa không trung, anh cười, “Anh sẽ tuân thủ lời hứa với em, tìm lại lương tâm anh đã đánh mất, làm một quý ông khiêm nhường. Vì thế, em không cần lo lắng mình sẽ bị lỗ vốn tất cả”.
Vị Hi nhìn anh, cúi đầu viết: “Trên thế giới này không phải chỉ có hai con đường”.
Lăng Lạc Xuyên nhất thời chưa hiểu ra, “Ý gì vậy?”.
“Vài hôm nữa là Trung thu. Em rất nhớ hồ sen nơi khu phố cổ, cả món lẩu cay thơm ngon của Nhà hàng Tử Xuyên. Nếu tối Trung thu anh có thời gian, chúng ta cùng đi xem nhé?”.
Lăng Lạc Xuyên Nhìn mảnh giấy, lại nhìn Vị Hi, quay mặt nhìn con đường đèn màu rực rỡ về đêm ở phía trước, lại cúi đầu, lúc này mới bật cười, “Em đang mời anh à?”.
“Anh có thể phát huy tối đa sức tưởng tượng của mình nhưng em chỉ coi như mời lại anh, cảm ơn anh đã chăm sóc, quan tâm em những ngày qua”.
Vị Hi đột nhiên nhớ ra điều gì, bèn mở ba lô của mình ra, cầm một tờ bảng nghỉ phép cho anh, sau đó viết: “Năm nay kì nghỉ dài hạn như Trung thu, Quốc khánh rất rải rác, đây là bảng nghỉ phép em tự vẽ, tặng anh một cái, coi như quà đáp lễ cái túi”.
Lăng Lạc Xuyên cúi đầu nhìn, đó là một tờ giấy vẽ đầy hình sói xám. Thời gian nghỉ đều vẽ thành mặt cười ngây ngô, thời gian đi làm lại là bộ dạng bị đánh sưng đầu.
Đây là lần đầu tiên Vị Hi mời anh, tặng quà anh.
Đối với Lăng Lạc Xuyên mà nói, quả thật là việc khó tin như lên trời, việc vui hàng đầu từ xưa đến nay. Bề ngoài trông có vẻ bình thường nhưng trái tim anh như đang nhảy múa.
Vị Hi thấy anh chỉ lo cúi đầu cười, liền viết lên giấy: “Nếu không còn việc gì, em thực sự phải lên đây”.
Nhưng người đàn ông nắm lấy đôi tay cô, “Vị Hi, nói cho anh biết, con đường thứ ba là gì? Em không nói rõ ràng, anh sợ mình không ngủ nổi”.
Vị Hi nhìn tay mình, Lăng Lạc Xuyên lập tức buông ra. Vị Hi viết bốn chữ trên tờ giấy, xé mảnh giấy đặt vào tay anh.
Anh cúi đầu nhìn, bốn chữ đó không phải cái gì khác mà lại là “liễu rủ hoa cười[1'>”.
[1'> Liễu rủ hoa cười: Ám chỉ tìm thấy lối thoát, thấy hi vọng nơi đường cùng.
Liễu rủ hoa cười, liễu rủ hoa cười… Lăng Lạc Xuyên đọc đi đọc lại bốn chữ này, sau đó khóe miệng cong lên, bật cười lớn, thực sự vui mừng đến mức không thể diễn tả nổi.
Bốn chữ này đối với anh mà nói thật sự rất quan trọng, quá quan trọng. Anh dường như nhìn thấy nữ thần Ánh sáng đang vẫy tay với mình, non xanh nước biếc, ánh nắng chiếu sáng khắp nơi, hổ trên toàn thế giới đều hóa thành bơ.
Vị Hi thấy người đàn ông bên cạnh nắm tờ giấy, cười một mình không ngừng. Thế là cô lặng lẽ cầm đồ của mình mở cửa ra về.
Nhưng vẫn chưa đi xa nửa mét liền nghe thấy đằng sau có người gọi mình: “Vị Hi…”.
Cô vô thức quay đầu, vẫn chưa nhìn rõ liền bị một đôi tay mạnh mẽ kéo lại, cả người lao vào vòng tay ấm áp của anh.
Thế giới đông đúc, nhộn nhịp trong chớp mắt trở nên tối om, tất cả ánh sáng biến mất, cô buông thõng tay đứng đó, ba lô trên vai rơi xuống, sách trong tay cũng rót xuống đất. Cô dường như nhìn thấy hết tình cảnh nửa cuộc đời mình.
Quá khứ có gì, tương lai có gì, những đau khổ, trắc trở, vết thương chẳng chịt, mưa gió tanh mùi máu ấy… sau đó tất cả mọi thứ dần dần mơ hồ, lại từ từ rõ ràng, cuối cùng tựa như cánh hoa bay lả tả đầy trời trong cơn gió của năm tháng, bay theo gió, mãi mãi không trở lại.
Thấy ánh mắt khác thường của người đi đường, người trong vòng tay hai ngọ nguậy, lúc này Lăng Lạc Xuyên mới nuối tiếc buông tay, cúi người nhặt ba lô và sách của cô lên.
“Anh đưa em lên nhé?”.
Vị Hi lắc đầu, cầm đồ của mình, quay người lên lầu. Sắp vào tới cổng, anh vẫn hét lên: “Này, người đẹp, không cho anh đưa em lên, coi chừng gặp dê xồm đấy”.
Vị Hi quay người, ra dấu: “Anh chẳng phải chính là tên dê xồm bậc nhất ư?”.
Lăng Lạc Xuyên dựa vào cửa xe, cười lắc đầu, “Anh không hiểu, nhưng anh biết, em nhất định đang mắng anh”.
Vị Hi cúi đầu cười, sau đó ngước đôi mắt long lanh nước nhìn anh, ra dấu gọi điện thoại, “Liên lạc bằng điện thoại’’.
Lăng Lạc Xuyên nhìn cô lên lầu, nhìn lối lên cầu thang cười một lúc, lại cười với đèn đường, hoàn toàn không cảm thấy ánh mắt khác thường của người đi đường. Sau đó quay một vòng, trở lại xe, nhìn mảnh giấy đó, cầm lên xem lại lần nữa.
Xem rồi cười, cười rồi xem, phát hiện bốn chữ này viết thật đẹp. Ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm của khu dân nghèo, lại cảm thấy ánh trăng hôm nay thật đáng yêu, bầu trời quả thật rất đẹp.
Di động reo, Lăng Lạc Xuyên tưởng Vị Hi gọi, ấn nút nghe, nghe thấy giọng nói của thư kí, không nhịn được bật cười, n


Disneyland 1972 Love the old s