Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.
anh mới xăm, rồi thuận lợi bị đuổi ra. Sau khi ông cụ nhà anh biết, đánh anh gãy một chiếc xương sườn, chính ở chỗ này…”
Anh kéo tay cô kề lên cơ bụng rõ góc cạnh của mình, cảm giác chạm vào cứng rắn mạnh mẽ, giống như bàn thép quấn vải bông.
Vị Hi đỏ mặt, vội vàng rút tay về, viết lên giấy: “Để chọc tức ông ấy nên anh mới cố ý làm ư?”.
Người đàn ông cười, bẹo cằm cô, “Chỉ cần có thể chọc giận đến mức ông ta phải nhảy lên, bảo anh chết anh cũng mãn nguyện. Được rồi, không nói chuyện này nữa. Em đói không, chúng ta gọi đồ ăn?”.
Tâm tư Vị Hi vẫn đặt ở vết xăm của anh, nhìn hình vẽ đẹp đẽ mà rực rỡ đó, đôi môi khẽ rung, âm thầm nói hai từ không lời.
Lăng Lạc Xuyên thấy khóe miệng cô động đậy, tò mò hỏi: “Em nói gì?”.
“Triều Ảnh, tên của loại hoa này, là loại đẹp nhất trong loài hoa thược dược”. Vị Hi viết trên giấy.
Lăng Lạc Xuyên cúi đầu liếc qua, “Anh không biết nó có nguồn gốc như vậy, ban đầu chọn bừa một hình vẽ, rồi kêu thợ xăm. Em thích à?”.
Vị Hi gật đầu, dùng ngôn ngữ kí hiệu nói: “Rất đẹp”. Nghĩ một chút lại viết: “Có thể để em vẽ anh không? Em muốn bức tranh này trở thành tác phẩm tốt nghiệp, sẽ không chiếm nhiều thời gian của anh đâu, có được không?”
Lăng Lạc Xuyên lập tức nổi hứng, cười ha ha hỏi cô: “Khỏa thân hả? Chỉ cần là em, anh hiến dâng vô điều kiện”.
“Không cần khỏa thân, chỉ nửa trên là được rồi’’.
Lăng Lạc Xuyên cười xấu xa, “Em khẳng định chứ? Thực ra phần dưới của anh còn đẹp hơn cả phía trên’’.
Vị Hi lắc đầu viết: “Em chỉ vẽ hoa, không có hứng với giun đất”.
Bẩm sinh của sói
Anh quay sang bên tai cô, ngón tay cứng rắn xâm nhập vào cơ thể cô, gấp gáp mà bực dọc nói: “Trời ơi, em ngoan một chút, ngoan một chút, được không? Cho anh. cho anh…”.
“Em chống đối anh như vậy, lại đi cùng cậu ta, em cho rằng cậu ta là người thế nào? Nói cho em biết, thứ Lăng Lạc Xuyên thích chưa bao giờ có đạo lí đặt xuống không đụng vào. Chỉ cần cậu ta đạt được, em cho rằng cậu ta có thể cảm thấy mới mẻ bao lâu? Một tháng? Hay một năm? Em không có địa vị xã hội, không tiền, không có hậu thuẫn, yêu đương với một công tử đào hoa em chơi nổi không?”.
“Cả đời này của em đã định trước sẽ không thể trốn thoát, anh mới là sự lựa chọn tốt nhất của em. Anh không cần em yêu anh, anh cũng sẽ không yêu em. Nhưng anh có thể cho em cuộc sống tốt hơn hẳn bây giờ rất nhiều, đời người ngắn ngủi, sống vui vẻ mới là điều quan trọng nhất. Em không bằng lòng, hôm nay anh tạm thời tha cho em, tự em suy nghĩ cho kĩ đi nhé…”.
Chiếc bút vẽ trong tay bất giác dừng lại, Vị Hi thất thần nhìn bảng vẽ của mình, trên đó chỉ mới vẽ vài nét thưa thớt.
Lăng Lạc Xuyên nghĩ đến lần đầu tiên họ gặp nhau, cô bé ngốc này, bản thân rõ ràng yếu đuối không chịu nổi một đòn, thế mà lại thích chắn trước mặt người khác.
“Lần đầu tiên gặp nhau? Anh nói lần anh ấn em lên ghế sofa ở “Tuyệt sắc khuynh thành” ức hiếp em hả?”. Vị Hi rút quyển sổ nhỏ viết lên giấy.
Lăng Lạc Xuyên tức đến nghiến răng: “Nha đầu chết tiệt, chẳng phải từng nói xin lỗi em rồi ư? Vẫn ghi thù như vậy. Bằng không như vậy đi, ở đây có ghế sofa, em cũng ấn anh xuống, ức hiếp anh như lần đầu tiên anh ức hiếp em, chúng ta coi như hòa, được không?”.
Anh nói xong liền kéo cô ra phía sofa, Vị Hi biết anh muốn dỗ cho cô vui vẻ, nhưng quả thật cô không cười nổi.
Cô rút tay lại, nhành khóe miệng, coi như đã cười.
Thấy biểu hiện của cô sầu não như vậy, Lăng Lạc Xuyên nhíu mày, khom người nhìn vào mắt cô hỏi: “Có phải anh ta ức hiếp em?”.
Trong mắt Vị Hi lóe lên một tia hoảng sợ, Lăng Lạc Xuyên cắn răng, “Anh biết mà, tên tiểu tử chơi đấm bốc chợ đen đó sao có thể thương hoa tiếc ngọc chứ? Em đừng sợ, anh báo thù cho em”.
Vị Hi không nén được bật cười, cầm quyền sổ ra viết: “Anh đừng mượn cớ gây phiền phức cho người ta, giữa bọn em không phải như anh nghĩ. Anh ấy là một người rất tốt, anh ấy không ức hiếp em, là em nợ anh ấy quá nhiều’.
Lăng Lạc Xuyên bĩu môi, nghịch ngợm giá vẽ của Vị Hi, nói một cách không vui vẻ: “Đúng rồi, người tốt thì để anh ta làm đi. Anh ta nên được lưu danh muôn đời trên tấm bia trường sinh, những kẻ xấu xa bọn anh “Vậy em để anh cắn cho đã đi”.
Anh ôm lấy eo cô, Vị Hi sợ đến mức tránh sang một bên, kết quả hụt chân, cả người ngã nhào khỏi ghế. Lăng Lạc Xuyên trong lúc hỗn loạn không thể kéo cô lại, bản thân cũng bị ngã theo quán tính.
Tiếp theo, giá vẽ, bảng vẽ, cốc nước, khay đụng màu vẽ… tất cả mọi thứ có thể đồ đều lộp độp rơi xuống, bừa bãi một đống dưới thảm.
Lăng Lạc Xuyên không quan tâm mình bị dính màu vẽ, kéo Vị Hi từ trong đống đồ linh tinh ra, lo lắng hỏi: “Có bị thương không?”
Vị Hi lắc đầu, quay đầu lại nhìn, tiếc cho một tấm thảm đẹp, lại quay sang nhìn người đàn ông mặt đủ màu, cô cười ngất trên nền đất, cười tới nỗi thiếu chút nữa thì ngưng thở.
“Vẫn còn sức cười như vậy là không sao rồi”. Lăng Lạc Xuyên bế cô đặt lên sofa, “Vừa nãy ngã một cú không nhẹ, nếu cảm thấy đau chỗ nào, chúng ta