Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.
g mơ.
Cô lăn qua lăn lại như vậy, Lăng Lạc Xuyên ngủ bên cạnh cũng tỉnh dậy theo, để trần nửa người, nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường, nói: “Chết tiệt, sao ngủ tới giờ?”.
Lại nhìn người bên cạnh bị anh lột đến trần như nhộng, túm chăn đôi mắt ướt mơ màng nhìn anh, không nhịn được liền muốn bắt nạt cô.
Thế là nâng ngón ngọc thon dài của người ta lên, hôn một cái, vô cùng nho nhã nói: “Cục cưng, em nói chúng ta ăn cơm trước hay tắm trước đây? Anh thấy, hay là tắm trước đi, tối qua đổ bao nhiêu mồ hôi như vậy.”
Vị Hi rút tay lại như thể bị điện giật, túm chăn lùi thẳng vào góc giường, tự mình co tròn, run lẩy bẩy.
Lăng Lạc Xuyên không ngờ cô có thể sợ đến mức như vậy, giơ hai tay lên cười nói: “Anh đùa đấy, từ tối qua đến giờ, anh không làm gì cả, em chắc có cảm giác chứ, đúng không?”
Nhưng người co vào góc giường hình như không nghe thấy lời anh nói, vẫn co lại như con nhím nhỏ đáng thương.
Lăng Lạc Xuyên cảm thấy có chút gì không ổn, cương quyết kéo cả người lẫn chăn qua, túm vai cô, hỏi một cách căng thẳng: “Tiểu tổ tông à, đừng dọa anh, không phải em lại quên rồi chứ? Vậy còn tối hôm qua? Những lời em viết cho anh? Em sẽ không quên sạch chứ?”.
Người đàn ông cảm thấy mình sắp điên mất, nếu cô thực sự không nhớ, uổng công anh vui mừng một trận không nói làm gì, còn những nỗ lực trước kia, toàn bộ đều về không, bắt đầu lại từ đầu.
Vị Hi bị anh xách cả người lên, rụt rè như con thỏ nhỏ liếc anh một cái, nhìn xung quanh dường như đang tìm thứ gì.
Lăng Lạc Xuyên lập tức hiểu ra, đưa giấy và bút cho cô. Vị Hi viết trên giấy: “Tối qua những lời viết cho anh, em đều nhớ. Em biết anh không làm gì, tự em chạy đến, xin lỗi, gây phiền phức cho anh rồi”.
Lăng Lạc Xuyên lúc này mới yên tâm, “Nói cái gì mà xin lỗi, anh chỉ mong ngày nào em cũng đến. Nhưng còn em, sao muộn như vậy vẫn đội mưa chạy đến? Vết thương trên người là do làm sao, em còn nhớ không?”
Vị Hi run rẩy như sợ lạnh, ôm đầu gối nhìn thẳng xuống chân mình, thừ người ra, tâm trạng hốt hoảng.
“Vị Hi?”. Lăng Lạc Xuyên lo lắng nhìn cô, phản ứng hôm nay của cô rất khác thường, không giống bị mất kí ức mà như sợ hãi cực độ, cả người ngơ ngần, mất sạch năng lực thường ngày.
“Em không nhớ nữa…” Vị Hi ra dấu tay như vậy, rồi ngồi im.
Lăng Lạc Xuyên nhìn cô, cô đang nói dối, anh chỉ cần nhìn liền có thể nhận ra. Nhưng anh không cách nào vạch trần cô, cô có tâm sự nhưng không kể với anh, điều này cho thấy rõ ràng cô không hoàn toàn tin tưởng anh, nhận thức này khiến anh ít nhiều có chút đau lòng.
Nhìn biểu hiện xa cách của Vị Hi, Lăng Lạc Xuyên suy nghĩ đủ kiểu vẫn không hiểu, hôm qua rõ ràng cảm thấy cô đã rất gần, sao mới qua một đêm lại xa rồi chứ?
Vị Hi Nhìn quần áo bị anh vứt dưới đất, liền viết trên giấy: “Anh cởi cho em à?”.
Anh nhướn mày nhìn cô, “Nhà này còn có người thứ hai ư?”
Vị Hi cúi đầu, giống như đứa trẻ con bị người ta bắt nạt, lại không có nơi mách, ôm đầu gối không cãi một lời.
Thấy biểu hiện cam chịu này của cô, người đàn ông cũng chẳng có tâm trạng đùa nữa. Đứng lên rời giường, kéo rèm cửa ra.
Phòng ngủ của anh thiết kế gần với thiên nhiên, không khí, nước, ngoài cửa sổ là hồ nhân tạo tựa như chiếc gương phẳng, khi mặt trời lặn về phía tây, nước hồ trong vắt lại phản chiếu ráng chiều, tựa như biền cả lấp lánh.
Đột nhiên cảm giác hoàng hôn hôm nay đẹp vô cùng, ánh chiều như tơ, núi xa như than, màu đỏ khắp đất trời đâu đâu cũng có, khiến lòng người mênh mang.
Anh mở cửa sổ, đứng nhìn mặt hồ nơi xa. Vị Hi ngẩng đầu nhìn bóng anh in trong ánh tà dương, thấy đóa hoa xăm từ vai trái kéo thẳng đến giữa lưng anh, nhất thời quên cả sợ hãi và hoảng hốt.
Dù thế nào cô cũng không thể ngờ một công tử như Lăng Lạc Xuyên lại có thể xăm mình. Trước đây anh mặc áo không nhìn thấy, lúc này trong ánh chiều tà, bông hoa đỏ trên vai càng trở nên đẹp đẽ, cành cây đen giống như chiếc vòi yêu tinh, quấn chặt lấy mắt cô, trái tim cô.
Hình vẽ lạ lùng này kết họp một cách hoàn hảo với cơ thể khỏe mạnh đầy nam tính và khí chất cao quý sẵn có của anh, giống như dấu ấn nguyên thủy chỉ thuộc về một mình anh.
Cô không biết nên miêu tả cảnh tượng trước mắt thế nào, tất cả từ ngữ dường như đều quá kém cỏi và không đủ để hình dung, tán thưởng hơn nữa cũng chỉ là gán ghép khiên cưỡng.
Lăng Lạc Xuyên quay đầu lại trong ánh sáng ngược chiều, thấy cô vẫn quấn chăn ngồi ngơ ngẩn, nghĩ đến việc cô vẫn trần truồng dưới chăn, không nhịn được bèn hỏi: “Em lạnh không?”.
Vị Hi lắc đầu, rồi hắt hơi một cái. Lăng Lạc Xuyên đóng cửa sổ, bước tới phòng để quần áo tìm chiếc áo len mỏng màu xám tro, trở lại phòng ngủ đưa cho cô, anh nói: “Mặc cái này trước đã, quần áo em ướt cả rồi, phải giặt mới mặc được”.
Vị Hi nhận lấy quần áo, không dằn nổi sự tò mò, viết trên giấy: “Sao anh có hình xăm?”.
Lăng Lạc Xuyên lúc này mới nhớ ra, chỉ chỉ vai mình, “Em nói cái này á? Xăm hồi trong trường quân sự”.
Vị Hi hai ngạc nhiên, viết: “Trường quân sự cho phép?”.
Lăng Lạc Xuyên cười: “Chính vì không cho phép nên