Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.

mạnh lên cổ anh….
Ầm ầm! Ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm, ánh chớp trắng bạc tựa như thanh kiếm sắc, chọc thủng bầu trời đêm, mưa to như trút nước, người đi đường không kịp phòng bị, chạy tứ phía để trú mưa.
Hung khí trong tay rơi theo tiếng sấm, sau đó là tiếng trật khớp, Vị Hi cong người, thở hổn hển, mồ hôi vã ra vì đau đớn trong thoáng chốc làm mờ tầm nhìn, đôi mắt nổi điên, trống rỗng nhìn thẳng vào người đàn ông, cả thế giới tĩnh mịch như đã chết.
Nguyễn Thiệu Nam trợn đôi mắt hằn máu, không thể tin nổi nhìn người phụ nữ bị mình nắm trong tay, cô từng quyết một lòng yêu anh như thế, yêu đến mức gọi dạ bảo vâng. Nhưng hôm nay, bàn tay đâm vào cổ anh lại mang theo sức mạnh của ngọc nát đá tan, không chút lưu tình.
Anh quả thật không dám tin, rốt cuộc cô làm thế nào? Cơ thể cô yếu ớt dễ ức hiếp, bất cứ một người đàn ông khỏe mạnh nào đều có thể bắt nạt theo ý muốn. Nhưng tinh thần ẩn giấu trong cơ thể ấy lại ngoan cường đến mức khiến người ta lạnh tim.
Anh vặn cánh tay đang run rẩy của cô, tựa con thú hoang bị thương, ghé sát tai cô cười lạnh: “Em thích như vậy có phải không? Vậy thì tối nay chúng ta cùng thưởng thức.”
“Không… ” Người phía dưới toàn thân run rẩy, khóe miệng khẽ động đậy, dây thanh vỡ vụn phát ra tiếng kêu không lời, thê lương đến mức có thể rung động đêm đen. Nhưng rất nhanh, tiếng mưa than khóc và từng trận sấm rền đã làm đắm chìm tất cả, chẳng còn lại gì…






Triều Ảnh
Triều Ảnh, loài hoa thược dược đẹp nhất, tượng trưng cho tình yêu vĩnh hằng và hi vọng.
Lăng Lạc Xuyên tỉnh giấc bởi đồng hồ báo thức, mở mắt đã tám giờ sáng. Tối qua bàn xong chuyện làm ăn, anh uống hai li rượu với người Đài Bắc đó. Lúc này trong đầu dường như nhét một cục chì, đau kinh khủng.
Ngoài cửa sổ, mua từ nửa đêm đến giờ vẫn chưa ngùng. Anh day day thái dương, ngồi lên, lật chăn ra…
“Vị Hi?”.
Lăng Lạc Xuyên lắc đầu khẽ cười, anh tự nhận mình chẳng phải thiện nam tín nữ gì, những việc thiếu đạo đức trên thương trường như thêm dầu vào lửa, thất tín bội nghĩa, giậu đổ bìm leo, bắt nạt đàn ông, ức hiếp phụ nữ làm cũng không ít.
Nhưng lúc này, anh ôm người trong lòng nhìn kĩ, cô ngủ ngoan ngoãn, say giấc nồng, an tâm đến vậy. Cô mang theo vết thương bất chấp mưa gió tìm đến mình, nói không chừng là đang gặp khó khăn.
Lại thấy vết sẹo trên cổ cô, nhớ tới ban đầu khi cô bị Lục Nhâm Hi giày vò đến chết đi sống lại, bản thân anh đang cười nói với Nguyễn Thiệu Nam, vui vẻ uống rượu mừng thành công của bọn họ.
Nghĩ tới đây, anh không dám làm gì nữa.
Sờ vào vết sẹo dữ dằn ấy, anh có chút hoài nghi tự nhủ: “Ban đầu sao anh ta có thể nhẫn tâm quăng em cho tên súc sinh ấy?”.
Cúi đầu khẽ thơm lên trán cô, anh đau lòng nói: “Khi đó sao anh có thể nhẫn tâm không cứu em?”.
Anh đứng dậy vào nhà vệ sinh lấy chiếc khăn khô, muốn lau tóc và người cho cô. Lúc này bình tĩnh mới phát hiện, chân cô có rất nhiều vết trầy da và thâm tím, đến đùi cũng có, móng tay ngón cái gãy một nửa, lộ ra lớp thịt non hồng.
Anh không nén được có chút khó hiểu, lẽ nào cô rơi từ trên lầu xuống? Sao có thể bị thương đến như vậy? Nếu không cẩn thận ngã cầu thang, vậy sao trán không bị thương?
Đúng lúc này di động reo, anh sợ đánh thức cô, lập tức nhận cuộc gọi.
Thư kí của anh nói: “Anh Lãng, hội nghị còn nửa tiếng nữa bắt đầu rồi…”
Lăng Lạc Xuyên sững lại một lát, lúc này mới nhớ ra hôm nay còn có một đống việc phải xử lí. Anh quay đầu nhìn người trên giường, nói: “Hôm nay tôi phải nghỉ ngơi một ngày, thông báo họ thay đổi thời gian.”
“Thay đổi thời gian?”. Thư kí kinh ngạc lặp lại lần nữa, lập tức nhanh trí nói: “Vâng, em sẽ thông báo cho họ”
Lăng Lạc Xuyên cúp máy, trở về giường đắp chăn cho Vị Hi. Day day Thái Dương, đầu vẫn đau kinh khủng. Anh tìm một viên thuốc giảm đau trong tủ thuốc rồi uống, nằm lên giường, định ngủ thêm một giấc.
Lăng Lạc Xuyên thích chăn đệm bằng lụa thật, chất vải mềm mại, dễ chịu nhưng cảm giác tiếp xúc hơi lạnh. Vị Hi vốn sốt nhẹ sợ lạnh, bây giờ đắp cái này càng cảm thấy lạnh thấu xương. Thế là theo bản năng sát lại… sát lại nơi ấm áp duy nhất trong chăn – lồng ngực người đàn ông.
Thấy vậy, Lăng Lạc Xuyên dở khóc dở cười, cúi đầu túm lấy cánh tay nhỏ lạnh giá của cô, than thở: “Em thực sự biết thử thách anh. Lại nâng cằm cô lên, cười xấu xa, “Không làm gì khác, thơm một cái có được không? Dù sao lúc này em tựa như búp bê, ăn em rồi em cũng chẳng biết’’.
Nhưng cuối cùng vẫn chẳng làm gì, mà chỉ nghiêng người ôm cô, ngáp một cái rồi lăn ra ngủ.
Hai người trong căn phòng kín rèm, ngủ đến khi gần hoàng hôn, Vị Hi đột nhiên mơ thấy ác mộng. Cả người cô bị bóng đè bởi giấc mơ đáng sợ ấy, như bị quỷ đè trên giường, muốn gọi mà không gọi được, muốn khóc mà khóc không nổi, muốn tỉnh dậy nhưng thế nào cũng không thể mở mắt, hơi thở gấp gáp, mồ hôi ướt đẫm.
Không biết làm sao đột nhiên cô ngồi dậy, đôi mắt sợ hãi nhìn phía trước, thở hổn hển gấp gáp, người đã tỉnh nhưng hồn vẫn tron