Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.

lập tức tới bệnh viện, nhất định đừng cố chịu.”
Vị Hi dùng ngôn ngữ kí hiệu nói với anh: “Thực sự không sao”.
Thấy chóp mũi anh dính màu đỏ, giống con nai mũi đỏ, buồn cười quá, thế là cô nghiêng đầu cười giơ tay lau cho anh.
Lăng Lạc Xuyên túm lấy tay cô, ánh mắt rừng rực. Trên người cô đang mặc áo len của anh, vẫn còn mùi của anh. Áo len nam giới rộng rãi khoác lên cơ thể nhỏ nhắn của cô, có phải cô không biết dáng vẻ này của cô có sức hấp dẫn lớn biết bao đối với anh?
“Giết hại là bản tinh trời sinh của sói, em từng gặp sói không ăn thịt chưa?”.
Lời của Nguyễn Thiệu Nam tựa như con rắn độc bò vào tai cô. Cả người Vị Hi cứng lại, người đàn ông ôm cô lại không thể cảm nhận được, coi sự sợ hãi của cô thành ngầm đồng ý. Ôm cô vào phòng ngủ, một tiếng tách, anh thuận tay khóa cửa.
Anh cởi áo len của cô, ấn cô lên chiếc giường to màu trắng, sốt ruột cởi quần ngủ của mình, cúi người kề sát lại. Vị Hi lúc này mới như tỉnh khỏi giấc mộng, cơ thể mạnh mẽ trần trụi của anh, hình xăm bông hoa rực rỡ trên vai giống như ảo ảnh đáng sợ, khiến cô hồn bay phách lạc.
Cô như đứa trẻ sợ hãi, vùng vẫy. Nhưng Lăng Lạc Xuyên như ma quỷ vậy, giữ hai tay cô trên đỉnh đầu, mạnh mẽ tách đôi chân cô ra, kéo cao đôi chân mảnh mai, trắng nõn trêu ngươi đó, vòng quanh thắt lưng đã sẵn sàng của mình.
Chân cô kề sát bên lưng anh, run rẩy như sợ lạnh. Cánh tay vốn bị thương bị anh ấn như vậy, đau đến nát tim nát phổi. Toàn bộ vết trầy da trên đầu gối và khuỷu tay đều xước ra, lộ ra khoảng thịt đỏ. Động tác thô lỗ của anh khiến cô đau không chịu nổi, muốn kêu anh dừng tay, Nhưng thanh đới rạn nứt không thể thốt ra âm thanh.
Cô không nên cười với anh như vậy, điều này đối với anh mà nói là lực sát thương quá lớn. Anh không quản gì hết, chỉ muốn bỏ mặc tất cả, chiếm lấy cô, khiến cô rên rỉ rung động, khiến cô tan tành nát vụn, muốn đến phát điên nhưng khi chuẩn bị thẳng người tiến vào lại phát hiện ra cô co quắp và run rẩy.
Từng phần máu thịt trên người cô đều co lại với nhau như con trai khép chặt, vỏ ngoài mỏng giòn, thịt tươi ngon, muốn chiếm hữu chỉ cần nạy sống máu thịt cô ra. Anh không dám thô bạo tiến vào, sợ bản thân sẽ xé nát cô, nhưng tên đã lên dây, mắt anh đỏ lên vì dục vọng cuộn trào mãnh liệt của bản thân.
“Vị Hi, Vị Hi…”. Anh ghé sát tai cô, ngón tay mạnh mẽ xâm nhập vào cơ thể run rẩy của cô, đôi môi nóng rực cắn vành tai cô, gấp gáp vội vàng nói: “Trời ơi, em ngoan một chút, ngoan một chút được không? Cho anh, cho anh…”.
Nước mắt cô chảy thành hàng, ướt đẫm mặt anh.
Anh biết cô khóc, nhưng anh không khống chế nổi. Anh chăm chú nhìn đôi mắt đẫm nước của cô, không muốn nhìn tiếp. Thậm chí không quan tâm nỗi đau của cô, nhẫn tâm lật người cô, vùi mặt cô vào tấm gối lụa quý giá.
Lồng ngực rắn chắc của anh đè lên lưng cô, kẹp đôi tay không ngoan ngoãn của cô ra đằng sau, đôi chân to khỏe mạnh mẽ tách hai chân khép chặt của cô ra, người con gái phía dưới giống như con chim sẻ nhỏ bị trói chặt, mặc người ta xâu xé, vô cùng thê thảm.
Anh chỉ muốn cứ như vậy mà tiến vào nhưng ôm cơ thể cô đau đến run rẩy, thế nào cũng không thể xuống tay. Anh buông tay cô, cánh tay vắt lên trước ngực cô, bàn tay nắm chặt phần đẫy đà của cô, ra sức nhào nặn, rên rỉ, nụ hôn mãnh liệt in dấu trên vai cô, hổn hển nói: “Ông trời của tôi, em sắp ép anh phát điên rồi. Vị Hi, nghe lời chút đi, cho anh vào được không? Anh không muốn xé nát em ra…”.
Vị Hi túm chặt ga giường phía dưới, mặt dán sát vào gối, nước mắt ròng ròng bất lực, nhắm mắt cam chịu số phận. Lần này cô thực sự biết, cô đã không còn sức lực để chống cự nữa rồi, mỗi lần vùng vẫy cũng chỉ khiến bản thân càng đau đớn, mỗi lần phản kháng cũng chỉ khiến bản thân càng tuyệt vọng.
Nhưng trong lòng quả thực không hiểu, rõ ràng anh từng đồng ý với cô. Anh từng nói sẽ không lừa cô nữa. Anh từng nói sẽ cố gắng hết sức không khiến cô chịu tổn thương.
Cô nhớ tối hôm đó bên hồ sen đẹp đẽ ấy, anh đã nói như vậy.
Rèm cửa sổ phòng ngủ khép chặt, tối đến mức tựa như một thế giới khác, một thế giới không có xót thương, không có nhân từ, không có cảm thông.
Nửa năm trước, cô sống chết nắm lấy không buông, bị người ta ức hiếp lợi dụng, cô không oán. Vậy còn nửa năm sau? Cô lại giẫm lên vết xe đồ, lại bị người đàn ông này lừa gạt một cách triệt để ư?
Đúng thế, họ mới là người ngồi yên mà có cả thiên hạ, muốn làm gì thì làm. Vì vậy cô thực ngốc, thật đấy.
Trốn đến chỗ này thì thế nào? Nguyễn Thiệu Nam giễu cợt rất đúng, cô lại cho rằng anh sẽ khác, kết quả từ đầu đến cuối chẳng qua chỉ là trăm sông đổ về một bể mà thôi.
Giây phút cơn đau gần đến, cô cắn chặt môi, khóc thút thít không thành tiếng, nói với chính mình hết lần này đến lần khác: Đây là báo ứng của mày, báo ứng mày có mắt như mù, không hiểu rõ con người. Chịu đựng một chút, chịu đựng một chút là qua thôi. Chịu đựng qua lần này, lòng mày có thể chết hoàn toàn…
Người đàn ông thở dài một tiếng trong bóng tối, bật sáng bóng đèn đầu giường, qua ánh đèn màu cam, say mê nhìn người phụ nữ bị


XtGem Forum catalog