Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341848
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.
ta mới lấp lánh như thế. Em không để ý đến anh ta thì anh ta chẳng là cái gì cả.
Đột nhiên Vị Hi nhớ đến câu nói của Trì Mạch, chỉ cảm thấy ngực thắt lại, trước mắt hiện ra nét mặt cô đơn dưới tà dương của anh và cả giọng nói nhẹ như gió biển.
“Như Phi, sao cậu có thể giấu lâu như vậy? Còn điềm nhiên như không thế?”.
“Cậu giận à?”.
Vị Hi nhìn con người đã đồng cam cộng khổ cùng mình, còn thân thiết hơn cả chị em một, đau lòng nói: “Mình cảm thấy thiệt thòi thay cậu…”.
Như Phi lắc đầu khẽ cười, “Thật lạ, mình không hề cảm thấy như vậy một chút nào. Giống như cậu đối với Nguyễn Thiệu Nam, cậu lặng lẽ, ngốc nghếch chờ đợi bao năm như vậy, có cảm thấy thiệt thòi không?”.
Nghe cô ấy nhắc tới Nguyễn Thiệu Nam, Vị Hi chỉ cảm thấy không còn lời nào để nói. Có lẽ phụ nữ si tình trên thế gian đều có dung nhan giống nhau, từng thuần khiết thản nhiên, chỉ cảm thấy mình có thể nhìn người đời bằng nửa con mắt, tình yêu hết thảy nhân gian đều không liên quan đến mình, nào ngờ, chỉ vì chưa gặp người kiếp trước chôn cất cho mình mà thôi.
Nghĩ tới đây, trước mắt Vị Hi đột nhiên lóe lên đôi mắt sáng tối khó phân biệt của Nguyễn Thiệu Nam, lời nói cố tình kéo dài ấy, nụ cười lạnh lẽo hơi động khóe miệng, không biết tại sao trong lòng trống rỗng không có điểm tựa, giống như khi xuống cầu thang bị hẫng một bậc.
Buổi tối trở về biệt thự của Nguyễn Thiệu Nam, lại thấy đèn trong thư phòng vẫn sáng, trong lòng Vị Hi bất giác hơi run. Họ đã nhiều ngày không gặp, cô không biết anh cố ý tránh cô hay thực sự bận đến mức không cách nào phân thân.
Khi bước tới trước cửa thư phòng, tâm trạng cô vẫn thấp thỏm, cửa thư phòng hơi he hé, cô đẩy cửa bước vào. Nhưng anh không ở đó, trong thư phòng chỉ thắp một ngọn đèn bàn, ngoài vùng được đèn bàn chiếu sáng, căn phòng tối tăm giống như một thế giới khác. Vi tính vẫn bật, cây máy tính phát ra tiếng u u.
Vị Hi chỉ cảm thấy kì lạ, anh chưa từng sơ ý như vậy, vi tính chưa tắt đã đi. Cô bước lại gần, Nhìn tập ảnh đặt trên bàn từ xa, nhất thời tò mò cầm lên xem. Nhưng giây phút ánh mắt vừa chạm vào bức ảnh, cả người cô giống như bị đánh mạnh một cú, trước mắt tối sầm, những bức ảnh trong tay rơi lả tả, giống như thế giới trong giây phút ầm ầm đổ sụp.
Cô đứng thất thần gần nửa phút mới quỳ trên tấm thảm nhặt từng bức lên. Hình ảnh trên từng bức đều quen thuộc như vậy, gương mặt tươi cười trên mỗi bức ảnh đều chói mắt như vậy, cho tới khi nhìn thấy một bức có trăm miệng cũng không thể biện bạch, Vị Hi chỉ cảm thấy bị người ta dùng dao sắc cắt gọt toàn thân, mỗi một tấc da đều nóng bỏng đau nhức.
Chính khi cô ngơ ngẩn, một đôi tay mạnh mẽ quấn lấy cơ thể cô. Hơi thở nóng rực của người đàn ông xen lẫn mùi rượu nồng nặc phả trên gáy trần của cô, cô bất giác rùng mình.
“Cưng à, em đang run rẩy…”. Nguyễn Thiệu Nam hôn lên cổ cô, hơi thở đầy mùi rượu khiến người khác rét lạnh trong lòng.
Cánh tay anh vắt ngang qua trước ngực cô, một cánh tay khác cầm bức ảnh trên tay cô. Bức ảnh này chụp rất đẹp, nước biển xanh biếc, tà đương vàng như màu cam, sự phối hợp màu sắc vẹn toàn, một sự khéo léo không nói lên lời. Cô và Trì Mạch ngồi song song trên bãi cát vàng, Trì Mạch nghiêng mặt không biết đang nói gì với cô, cô cười dùng tay che ánh nắng chiều.
Anh đặt bức ảnh trước mặt cả hai, lắc lắc đầu, khẽ cười, “Bức này em cười rất đẹp, anh chưa từng nhìn thấy”.
Đầu Vị Hi trống rỗng mịt mù, “Anh vẫn luôn cử người đi theo em ư?”.
“Anh lo nhà họ Lục chó cùng rứt giậu mới cử người bảo vệ em. Nhưng anh thật không ngờ có thu hoạch ngoài ý muốn. Vị Hi bé nhỏ của anh, em luôn có thể khiến anh kinh ngạc và vui mừng…”. Anh hung hăng nói ra mấy từ cuối cùng, đột nhiên cắn lên cổ cô một cái.
Cổ đau nhói, tim Vị Hi thắt lại, “Có thể nghe em giải thích không?”.
“Giải thích? Vậy em phải suy nghĩ từng từ từng câu cho kĩ, em biết đấy, anh hận nhất người nào lừa anh. Chẳng phải em từng nói, anh có thể khiến kẻ địch của mình chết không có chỗ chôn thây ư?”.
Tay anh rất lạnh, ngón tay cái ghim lên cổ họng cô. Đôi môi cô run rẩy, một từ cũng không thốt ra nổi.
“Sợ quá nhỉ?”. Anh vặn cằm cô lại, ngữ khí vẫn như vậy, “Em không nên sợ, em càng sợ, anh ta chết càng nhanh”.
Đây chính là Nguyễn Thiệu Nam, mãi mãi có thể dùng giọng điệu bình thản nhất, làm dậy lên cơn sóng to gió lớn trong lòng người khác; mãi mãi có thể chỉ dùng một câu nói liền có thể đẩy người ta vào chỗ chết.
“Rốt cuộc anh muốn em thế nào? Muốn em móc tim ra cho anh xem ư? Hay vòng lên cổ em một sợi dây rồi buộc vào mắt cá chân anh? Nếu đến sự tin tưởng tối thiểu đối với em, anh cũng không có, vậy vì sao chúng ta lại muốn ở bên nhau?”.
Cô quay mặt nhìn anh, trái tim giống như ngôi mộ cổ, khắp nơi đồng không mông quạnh. Nhưng ánh mắt Nguyễn Thiệu Nam vẫn sáng lực như bó đuốc, dường như vẫn không hiểu ý tứ rõ ràng trong lời nói của cô.
“Anh muốn thế nào ư?”. Anh lắc đầu một cách khó khăn, muốn để bản thân tỉnh táo một chút, ánh mắt sáng rực, mịt mù hơi nước, đột nhiên trọng tâm không vững, cả người nhào v