Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341847

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.

mơ hồ, bất giác, giọt nước mắt lạnh lẽo trượt khỏi khóe mắt. Buổi đêm của thành phố luôn dài như vậy, nửa đêm tỉnh giấc phải đối diện với nỗi tuyệt vọng còn lạnh lẽo hơn cả nước mắt.
Tâm trạng thê lương này đã cách đây bao lâu rồi? Cách xa quá lâu, không cách nào nhớ lại. Duy chỉ có trăng lưỡi liềm trên trời vẫn treo dưới áng mây kí ức xanh biếc, lưỡi liềm ấy mang theo màu vàng nhạt lạnh lẽo, gợi ra biết bao bí mật đau đớn?
Đột nhiên nhớ đến một bộ phim cũ đã chiếu trước đây, nhớ mang máng là bi kịch. Nữ chính cuối cùng đã khóc và nói với người yêu cũ: “Xin lỗi, em đã không thể cho anh cái gì nữa rồi, tình yêu của em đã khô cạn”.
Anh cuối cùng cũng kiệt sức ngã trên người cô, ổn định lại hơi thở, mượn ánh trăng mờ ảo nhìn gương mặt cứng lại như ngọc của cô, khẽ thở dài, hôn cô một cách tinh tế, triền miên, dường như ngầm cho thấy người đàn ông vẫn lưu luyến.
Tay Vị Hi vẫn bị anh trói, run lẩy bẩy dưới thân anh, cô không biết anh còn muốn gì? Nhưng cô không thể cho anh cái gì nữa rồi.
Cô không khô cạn, chỉ là đã bị anh khoét rỗng…
Sáng sớm hôm sau, lần đầu tiên Nguyễn Thiệu Nam ngủ đến khi mặt trời lên ba cây sào mới dậy. Anh chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, mạch máu trên Thái Dương đập thình thịch, nhìn xung quanh, anh vốn vững vàng như bàn thạch cũng lập tức ngẩn ra.
Ghế đổ, đèn bàn vỡ, một góc màn lụa bị kéo xuống, màn che buông thõng trên thảm, dưới nền đầy mảnh thủy tinh vỡ, phòng ngủ rộng lớn giống như gặp một con gió lốc, lộn xộn đổ vỡ.
Trên giường cũng bừa bãi, ga giường bằng lụa bị vặn rách bươm, chăn cũng nhăn thành một đống, váy của Vị Hi bị xé thành hai mảnh…
Anh nhíu mày, túm điện thoại đầu giường gọi vào di động của Vị Hi, bản nhạc “Doraemon” lại vang lên trong phòng, chính anh thay cho cô bản nhạc này. Anh tìm hồi lâu, cuối cùng lật dưới chăn lên mới thấy, bên cạnh còn đặt thuốc hen của cô.
Anh nhìn lọ thuốc màu xanh, tất cả mọi thứ xảy ra đêm qua dần trở nên rõ ràng.
Đó là một đêm tham vọng khó thỏa mãn như thế nào…
Nhớ giữa chừng cô hôn mê một lần, kết quả do con hen phát tác. Anh không đưa cô đi bệnh viện, trước đây từng xảy ra chuyện như vậy, ở đầu giường phòng ngủ luôn có thuốc đặc trị trong trường hợp cần thiết, anh biết liền xử lí thế nào.
Khi cô tỉnh dậy, toàn thân như ngâm trong nước, ga phía dưới ướt đẫm.
Đúng thế, hen không chết, khi phát tác lại sống không bằng chết. Anh biết mình đang nghĩ gì, cơ thể đó rõ ràng đã yếu ớt đến mức không thể chịu nổi bất cứ tổn thương nào, nhưng sao anh lại không buông tay. Ôm cơ thể mềm mại đó, anh chỉ muốn nuốt người đó vào bụng, chiếm đoạt hoàn toàn.
Trong cơn dục vọng mãnh liệt, anh nghe láng máng môi cô hé mở ngập ngừng kêu đau, nghe thấy cô dùng giọng nói đáng thương như thế cầu xin anh, không ngừng nói đừng. Nhìn thấy gương mặt trắng như tuyết dưới ánh trăng, lông mày hơi nhăn lại, nước mắt lưng tròng, thử đẩy anh ra nhưng lại bị anh dễ dàng giữ lấy trói cổ tay vào đầu giường. Thấy được bản thân mình không quan tâm đến lời cầu khẩn và nỗi đau khổ của cô, từng lần mạnh mẽ tiến vào trong cơ thể cô, đâm vào mạnh đến mức toàn bộ giường đệm đều rung lên, giống như biển cả sóng lớn dâng trào, cô là con thuyền nhỏ bất lực bị sóng lớn lôi theo, nuốt gọn.
Anh không nên như thế, rốt cuộc anh sao vậy?
Anh lặng lẽ nhìn lọ thuốc đó, nhìn từng cảnh giống như một bộ phim chiếu trước mắt, linh hồn dường như bay tới tận nơi xa nào đó, lạnh lùng nhìn một con người khác của chính mình.
Điện thoại bàn ở đầu giường vẫn chưa cúp, tiếng chuông di động vẫn reo.
“Nếu đến sự tin tưởng tối thiều đối với em, anh cũng không có, vậy vì sao chúng ta lại muốn ở bên nhau?”.
“Vì sao chúng ta lại muốn ở bên nhau?”.
“Vì sao muốn ở bên nhau?”.
“Ở bên nhau…”
Người giúp việc bên ngoài nghe thấy trong phòng ngủ có động tĩnh, khẽ gõ cửa, “Anh Nguyễn, anh dậy rồi à? Anh có muốn tôi chuẩn bị bữa sáng không?”.
Đột nhiên anh nắm lấy di động của Vị Hi, hung hãng đập xuống đất, giống như lũ to bất ngờ, giống như sấm sét phẫn nộ, giống như dã thú phát ra tiếng gầm kinh thiên động địa.
Tiếng chuông ngừng, di động vỡ tan…
Hai tay cầm bản vẽ lên, toàn thế giới không liên quan đến mình – Đó chắc là khắc họa chuẩn xác nhất về Vị Hi lúc này.
Dưới ánh nắng ban mai, Vị Hi dùng dao vẽ cạo tỉ mỉ động tác nhẹ nhàng giống như bức tranh trước mặt chính là người yêu thân thiết nhất của mình. Ngoài màu sắc, độ sáng tối, nét vẽ… không còn thứ gì khác.
Đây chính là thời gian đẹp nhất trong một ngày…
Như Phi vừa tỉnh giấc, thấy Vị Hi mặc chiếc quần bò bó sát người, một chiếc áo hai dây bằng ren lỗ đơn giản – phía trước không hề có bất cứ trang sức nào, nhưng có thể xuyên qua hoa văn rỗng đằng sau lưng, lờ mờ nhìn thấy toàn bộ tấm lưng. Để thuận tiện cho việc vẽ tranh, cô vấn mái tóc đen mượt một cách gọn gàng, càng tôn thêm dáng vẻ thắt đáy lưng ong và bờ vai xuôi, chiếc cổ trắng ngần.
Hiếm khi thấy cô ấy mặc mấy bộ quần áo dễ thương như vậy, Như Phi bất giác thấy trước mắt vụt sáng. Lại nhớ ra cái này hình như mấy hôm


Duck hunt