Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341845

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.

trước mình bỏ ra tám tệ mua từ hàng vỉa hè về. Có thể do thấy nó rẻ nên Vị Hi coi là quần áo lao động.
Như Phi phẫn nộ thở dài, thật là, người đẹp mặc quần áo rẻ tiền vẫn hơn người khác, nhìn mãi không chán.
Hai ngày nữa là Tết, không khí trên đường vô cùng náo nhiệt. Khi Như Phi đánh răng, cô có thói quen nhìn ra ngoài và thấy chiếc xe Pagani màu xám bạc của Nguyễn Thiệu Nam, giống như một quý ông lịch lãm nho nhã đợi duới lầu.
Cô nhổ bọt ra khỏi miệng, súc miệng, sau đó bước ra ngoài nói với người đẹp đang vẽ tranh, “Đã một tuần rồi, cậu còn để anh ta phải ở ngoài ư? Mình nói nhé, bà cô à, được rồi đó, sắp năm mới rồi…”.
Vị Hi không nói gì, vẫn tập trung tinh thần vào công việc của mình, dường như không hề quan tâm đến kết quả vậy. Cô đã mất trọn một tuần cho bức tranh sơn dầu này, bây giờ là thời điểtm quan trọng nhất.
Như Phi nhún vai, mặc dù thân như chị em, nhưng về mặt tình cảm cũng là người ngoài cuộc, Vị Hi không muốn nói, cô cũng không tiện hỏi.
Như Phi xuống lầu mua đồ ăn sáng. Giây phút đóng cửa, sống lưng thẳng đơ của Vị Hi cuối cùng cũng sụp xuống, giống như học sinh mất tập trung, hãy còn thất thần trước bức tranh của mình.
Bức tranh sơn dầu theo phong cách Baroque, sắc thái u ám kì lạ, thiên thần sáu cánh với gương mặt lạnh lùng, tung cánh bay lượn trong mây, dưới chân là lửa hừng hực, tay cầm thanh kiếm dài, mũi kiếm mạnh mẽ chỉ thẳng xuống nhân gian. Vị Hi đặt tên bức tranh này là “Sự phẫn nộ của thiên thần”.
Vị Hi thở dài, nhìn thiên thần sáu cánh trên bức tranh. Bất giác cô nghĩ người trần đều cho rằng thiên thần nhân từ, thuần khiết, đẹp đẽ, ôn hòa, rộng lượng. Thực ra người trần sai rồi, thiên thần là chiến sĩ của Thượng đế, là sát thủ thiện chiến, lại còn căm ghét loài người.
Có phải tất cả sự vật và con người đều có hai mặt, mà giữa hai mặt đó không hề có giới hạn tuyệt đối? Giống như giữa điên cuồng và bình thường chẳng qua chỉ cách nhau một vạch kẻ, giống như bàn tay phải của Thượng đế là nhân ái và khoan dung, bàn tay trái lại là gian xảo và hung ác ư.
Cô đặt con dao xuống, buông lỏng bờ vai, bất giác bước tới gần cửa sổ, nhìn thấy xe anh vẫn đỗ ở đó, cơ thể không nén được cứng lại, trong lòng nhất thời rối rắm, cảm thấy trời đất quay cuồng.
Nhớ tới cái đêm không cách nào diễn tả thành lời ấy, lâu như vậy mà trong lòng cô vẫn khiếp sợ. Người chưa trải qua chỉ sợ không thể hiểu, đứa trẻ từng bị lạnh thời thơ ấu, trọn đời sẽ đều sợ lạnh; có vài vết thương, cả đời đều không thể lành.
Sống mũi Vị Hi cay cay, chỉ cảm thấy nóng ran như sắp chảy nước mắt, vội vàng ngẩng đầu.
Mùa đông phương nam nắng nhạt, bầu trời cũng xanh nhạt, giống như gương mặt mĩ nhân bệnh lâu ngày không khỏi, mang theo vẻ u sầu nào đó. Ánh mặt trời tươi mới khẽ chiếu lên mặt cô, đột nhiên nhớ ra, bảy ngày trước khi anh đến tìm cũng là một ngày thời tiết đẹp như vậy.
Cô không gặp anh, khi ấy cô sốt, nằm mê man trên giường, khó chịu giống như sắp chết vậy. Mỗi lần bị bệnh xong, kèm theo nó bao giờ cũng là sốt cao. Lần này lại cộng thêm sự đối xử bất công cả một đêm dài, buông thả phóng túng của ai đó, thế là bệnh càng nặng hơn. Cô vốn sinh ra đã yếu ớt, sau này thể trạng gầy yếu do thiếu dinh dưỡng, gần như tinh thần và sức lực đều kiệt quệ.
Cô không biết Như Phi đã nói gì với anh, sau đó nghe nói anh đứng ở cửa một lúc, không nói gì liền ra đi. Rồi anh cử người mang đồ thường dùng của cô qua, đều là công cụ sử dụng khi vẽ tranh, chất trong một thùng lớn. Anh còn mang quần áo, giày dép, túi xách mấy hôm trước mua sang cho cô, ngoài ra còn thêm một chiếc di động mới.
Như Phi nhìn chiếc di động mới thấy rất ngạc nhiên, vô tâm đùa cô, “Thương bạn gái cũng không đến mức vài hôm lại thay cho cậu một chiếc di động chứ, sao? Sợ cậu bỏ? Hay sợ người khác không biết anh ta phung phí nhường nào?”.
Cô thở dài không nói, ngọn nguồn trong đó chỉ có bản thân cô hiểu rõ. Chiếc di động mà cô quên ở biệt thự chỉ e đã bị anh đập nát. Trong lòng cô biết rõ, thứ anh muốn đập nhất… thực ra là cô.
Cô lại một lần nữa lặng lẽ bỏ đi, điều này đồng nghĩa với việc phạm vào đại kị của anh. Còn nhớ lần trước cô không biết liền chạm vào vảy rồng của anh, anh chỉ im lặng, nhưng anh ung dung thản nhiên bóp chặt điểm yếu của cô, phong kín một cách gọn gàng đường lui của cô, sau đó nhàn nhã nhìn cô, giống nhìn con thú bị bao vây, cùng đường bế tắc.
Bây giờ, anh vẫn im lặng không nói, chỉ dành thời gian ngoài giờ làm việc ở bãi đỗ xe dưới tầng, nhưng chưa từng tìm cô một lần, thậm chí đến một cuộc điện thoại cũng chưa gọi.
Đang suy nghĩ đến xuất thần, đột nhiên cô nghe thấy có người gọi cửa. Như Phi có chìa khóa, lúc này có thể là ai nhỉ?
Kết quả nhìn qua mắt mèo ở cửa là Uông Đông Dương. Vị Hi mở cửa, trợ lí Uông vẫn dáng vẻ thong dong không vội vã, giải quyết việc công.
“Cô Lục…”. Anh ta nói, “Anh Nguyễn nói cô còn chưa ăn sáng, sợ cô bị đau dạ dày nên kêu tôi mang mấy món điểm tâm chính hiệu Dương Châu qua”.
Anh ta đặt một hộp đồ ăn theo kiểu cổ vào tay cô, rồi nói: “Anh Nguyễn