pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341843

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.

nghĩ mãi không ra.






Cốt nhục tương phùng
Hóa ra tình yêu của ông chính là dùng thắt lưng da trói hai tay một người con gái để cưỡng bức cô ta? Ông Lục, tình yêu của ông thật vĩ đại.
Ngày mai là Tết, Vị Hi thấy trong nhà chẳng có gì, không tránh khỏi có chút hối hận, hôm qua việc gì phải chết cũng giữ thể diện nói không thiếu chứ?
Thực ra cô và Như Phi đều không thích đón Tết lắm, hầu như cô nhi đều không thích Tết. Bình thường không cảm thấy mình có gì khác với người ta, mỗi lần đến ngày lễ mới cảm nhận rõ sự cô đơn.
Vốn có kế hoạch đón Tết cùng Nguyễn Thiệu Nam, làm một bữa tiệc lớn ở biệt thự ven biển của anh, nơi đó rộng rãi, còn có thể bắn pháo hoa. Đương nhiên phải mời Như Phi đến, cô ấy chưa từng đến đó lần nào. Đáng tiếc hai cô gái đều không biết làm cơm, nhưng không sao, tay nghề của thím Vương đầu bếp còn hơn cả đầu bếp khách sạn năm sao. Bản thân cô cũng học được vài món nhỏ, miễn cưỡng gọi là đặc sắc.
“Ông chủ, cô chủ đã tới”.
Vị Hi đứng trong đại sảnh rộng 1ớn của căn nhà, nhìn thấy người cha tròn bảy năm không gặp. Nhưng người đàn ông ngồi trên xe làn tóc hoa râm, sắc mặc vàng vọt ấy quả thật khác nhau một trời một vực với kẻ ngông cuồng tự cao tự đại trong kí ức của cô.
Song trong phòng khách ngoài Lục Tử Tục còn có hai người phụ nữ đang ngồi mà cô chưa từng gặp, đều khoảng tầm ba mươi tuổi, dung mạo xinh đẹp song tiều tụy. Một đứa bé trai năm, sáu tuổi và một đứa bé gái ba, bốn tuổi, ngồi bên hai người phụ nữ. Hai đứa trẻ đều có đôi mắt to, vừa đen vừa sáng, cực kì đáng yêu. Lúc này chúng chỉ sợ hãi nhìn cô, không dám lên tiếng.
Vị Hi ngồi xuống ghế, có người đã rót trà. Vị Hi ngồi im, lặng lẽ nhìn hai người phụ nữ xinh đẹp và hai đứa trẻ trước mặt, nhất thời không hiểu lí do.
Lục Tử Tục thấy Vị Hi, nói có phần kích động:
“Con rất giống mẹ con”.
Vị Hi cười, “Nhiều năm đến thế, vậy mà ông vẫn nhớ”.
Vẻ mặt người đàn ông cứng lại, hồi lâu sau liền thở dài, “Cha biết, con vẫn hận cha vì việc năm đó…”.
Vị Hi không kiềm chế nổi bèn ngắt lời ông ta, “Ông Lục, tôi không muốn tán gẫu chuyện nhà với ông. Nếu có việc xin mời cứ nói thẳng vào trọng điểm. Nếu không có việc gì, uống xong cốc trà này tôi xin cáo từ, còn có người đang đợi tôi. Nếu tôi về muộn, chỉ sợ có người phải suy nghĩ nhiều”.
Trong câu nói của Vị Hi mang theo hàm ý khác, ám chỉ ông ta đừng hành động thiếu suy nghĩ. Tuy trong lòng hiểu rõ, nếu Nguyễn Thiệu Nam thực sự biết nơi cô đến, bây giờ cô đã không thể ngồi ở nơi này rồi. Chiêu “lấy giả đánh thật” do chính Nguyễn Thiệu Nam dạy cô, mấu chốt là sắc mặt không đổi, hơi lộ ra vẻ sợ hãi là cô đi tong ngay.
Lục Tử Tục hơi bối rối, ho mấy tiếng mới cất lời: “Cha vốn không nên tìm con, nhưng vì đứa nhỏ của anh cả và anh hai con, vì huyết thống cuối cùng còn lưu lại của nhà họ Lục cũng đành vác mặc đến cầu xin con. Vị Hi, coi như con mở lòng nhân từ mà cho hai đứa nhỏ này một con đường sống đi”.
Vị Hi im lặng thở dài, quả thật không hiểu vì sao mọi người đều cho rằng cô có bản lĩnh có thể thay đổi thế giới, cứu rỗi chúng sinh?
Vị Hi bình tĩnh nhìn ông ta, nhìn người được gọi là cha một của mình, không nén được lạnh nhạt nói: “Xin lỗi, tôi đã từng nói, trong việc này tôi lực bất tòng tâm. Người quyết định trước nay không phải tôi, ông trực tiếp cầu xin anh ấy còn thực tế hơn. Có điều…”. Nói tới đây, cô cười, “Tôi thấy ông tốt hơn đừng cầu xin, vì anh ấy không chỉ từng nói một lần, nhất định sẽ diệt sạch. Năm đó ông đối với nhà họ Nguyễn thế nào thì bây giờ người ta sẽ đối với ông như vậy, rất công bằng”.
Lục Tử Tục nghe xong, kích động đến mức nước mắt như mưa, hối hận vạn phần: “Đây đều là tội ác do ta làm thời trẻ, khi vẻ vang không có chút nhân tính. Diệt sạch mẹ góa con côi của người ta, bây giờ đến lượt mình về già không con cái đưa tiễn. Khụ khụ…”. Lời chưa dứt liền bật ho đến rút ruột vỡ phổi.
Ông ta ngẩng đầu, dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn đứa con gái của chính mình, “Vị Hi, coi như con làm việc thiện đi. Nguyễn Thiệu Nam vì muốn con vui, đến Ấu Hi cũng đòi. Từ đó cho thấy, anh ta coi trọng con nhường nào. Dù sao con cứ thử một lần, cho dù không thành công, cha cũng coi như đã tận sức, sau này nằm trong quan tài cũng có thể nhắm mắt”.
Hai đứa trẻ nhìn cảnh tượng như vậy của ông nội, lập tức chạy tới, quấn lấy dưới chân ông mà bật khóc nức nở, hai người phụ nữ xinh đẹp cũng đỏ mắt theo.
Vị Hi lặng lẽ nhìn vở kịch bi thảm nhất thế gian trước mặt, trong lòng hiểu rõ, con người từng ngông cuồng tự cao tự đại đến thế, phàm có lối thoát cũng sẽ không kính cẩn cầu xin như vậy đối với đứa con gái bị vứt bỏ này.
Nhà họ Lục thực sự tàn rồi, thời đại của Lục Tử Tục đã sớm qua đi, bây giờ chỉ còn là thứ chẳng vẻ vang gì trên lịch sử thành phố này. Nhớ đến năm đó ông ta là nhân vật uy phong thế nào, bây giờ lại rơi vào kết cục thê lương thế này.
Không phải không đáng thương…
“Bao nhiêu năm như vậy, có một vấn đề tôi vẫn không nghĩ ra”. Vị Hi nhìn người c