XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341842

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1842 lượt.

ột viên gạch vỡ, sau đó xuyên qua đám người vây xem, nhằm lên đầu kẻ vũ phu đang đánh hăng say, hung hãng đập xuống…
Khi Nguyễn Thiệu Nam đưa luật sư đến cục cảnh sát tìm Vị Hi, cô đang ôm đầu gối ngồi trên ghế, một nữ cảnh sát lấy khẩu cung. Đối diện với cô, cách một chiếc bàn là một người đàn ông mặt đầy máu, đầu quấn băng.
Chỉ thấy gã đàn ông đó đứng vọt lên, chỉ Vị Hi mà chửi: “Anh cảnh sát, chính con đê tiện này đánh tôi, tôi muốn tố cáo nó!”.
Anh cảnh sát còn rất trẻ, nghiêm khắc nói, “Ngồi xuống! Đánh phụ nữ trên đường, anh còn có lí à? Ăn nói tử tế cho tôi, đây là cục cảnh sát, không phải nhà anh”.
Vị Hi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào anh ta. Gã đàn ông đó vẫn phun ra những từ bẩn thỉu, “Mẹ nó chứ, đồ đê tiện, nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa tao móc mắt mày ra”.
Anh cảnh sát đập bàn một cái, quát tháo: “Ngậm mồm lại! Còn kêu nữa sẽ tố cáo anh có hành vi không đúng đắn ở nơi công cộng”.
Nguyễn Thiệu Nam nhíu mày, Vị Hi quay mặt sang, đối diện với ánh mắt đóng băng của anh, cô cứ thế nhìn anh, nhưng giống như chẳng nhìn thấy cái gì cả.
Rời khỏi cục cảnh sát đã là tám giờ tối. Sau khi ra khỏi cục cảnh sát, cô vẫn luôn ngẩn ngơ. Nguyễn Thiệu Nam sắp xếp cô vào trong xe, cô vừa vào liền nhắm mắt. Anh cho rằng cô vừa chịu nỗi khiếp sợ nên cũng không hỏi nhiều.
Luật sư bước tới dặn dò anh vụ án này, “Có người chứng minh rằng gã đó đánh người trên đường trước, cô Lục đã ra tay làm việc nghĩa, chỉ có điều cách thức không hợp lí. Hơn nữa anh ta bị thương không nặng vì vậy cô Lục không cần phải ra tòa, giải quyết riêng sẽ không vấn đề gì”.
Nguyễn Thiệu Nam nhếch môi cười, châm điếu thuốc, một hồi lâu sau mới thong thả nói, “Anh là cố vấn pháp luật mới của Dịch Thiên, nếu vụ án này phải giải quyết riêng thì tôi còn mời anh làm gì?”.
Luật sư lập tức hiểu ý, “Tôi sẽ liên hệ với người phụ nữ bị đánh, bảo cô ta tố cáo gã này cố ý đánh người, dẫn đến người bị thương sinh non, có thể bị tù với thời gian từ ba năm đến mười năm”.
Khóe miệng Nguyễn Thiệu Nam hơi nhếch lên, cười nhưng không nói. Luật sư suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Thêm chứng minh của bệnh viện, người bị hại cả đời không thể sinh con, thuộc vào tội khiến người ta bị thương tật, có thể xử nặng trên mười năm”.
Nguyễn Thiệu Nam gật đầu, “Anh vất vả rồi”, lại nói tiếp, “Nhớ đó, cô Lục không thể có biên bản về vụ án này, vài ngày nữa chúng tôi đi du lịch nước ngoài, tôi không muốn vì chuyện này mà phá hỏng tâm trạng của cô ấy”.
“Tôi hiểu, anh Nguyễn yên tâm, hồ sơ của cô Lục đảm bảo sẽ sạch sẽ như tờ giấy trắng”.
Nguyễn Thiệu Nam cho luật sư đi, quay trở lại xe, thấy người nằm trong xe đã mở mắt, liền hỏi cô muốn ăn gì.
Vị Hi lắc đầu, chỉ nói: “Em rất mệt, muốn về nhà”.
Nguyễn Thiệu Nam nói với tài xế, “Đến ngõ Tà Dương”, lại quay đầu nhìn người bên cạnh, “Canh tổ yến đường phèn và bào ngư của họ rất ngon, mệt nữa cũng phải ăn ít đồ rồi mới về nhà, bụng đói đi ngủ rất hại đến cơ thể”.
Vị Hi không nói gì nữa, cả người nghiêng về một bên, chìm vào trong bóng râm của chiếc xe, giống như pho tượng làm bằng ngọc trắng, bất động, cũng không nói chuyện. Đèn neon ngoài cửa thi thoảng chiếu lên gương mặt trắng nõn của cô, thoắt sáng thoắt tối, thoắt gần thoắt xa.
Món tổ yến ở đây thật sự rất ngon, nhưng Vị Hi vốn ăn không quen, cảm giác giống như uống nước bọt của người khác, lần này lại uống hết cả một chén. Nguyễn Thiệu Nam gọi cho cô cháo bào ngư, cô cũng chẳng nói gì, cúi đầu lặng lẽ ăn sạch.
Khi đi ra đã rất muộn rồi, gió khá lạnh. Nguyễn Thiệu Nam cởi áo khoác của mình ra khoác lên người Vị Hi, lại ấp tay cho cô, phát hiện cô vẫn run cầm cập, không nhịn được bèn trách, “Sao ra ngoài mà em mặc ít vậy? Về lại cảm và sốt, chẳng phải tự tìm rắc rối ư?”.
Vị Hi vốn cảm thấy lạnh, mặc áo khoác của anh lại bị hơi ấm xộc lên, liền hắt hơi một cái. Thêm nữa sau khi ăn xong cô mệt chỉ muốn ngủ, bị giày vò cả chiều.
Cho tới khi xe dừng, cả người cô như còn trong cơn mơ, cái gì cũng không biết, đầu óc vẫn mơ mơ màng màng. Mũi ngửi thấy một mùi thơm quen thuộc, cơ thể nhẹ bằng đi, liền bị người ta bế lên.
Cảm giác lơ lửng trên không trung trong phút chốc khiến người ta sợ hãi một cách vô cớ, cô cảm thấy mình như trôi trên mây, lại giống như chim trong nước, cả người rơi thẳng xuống… rơi vào vực sâu không đáy.
Trong hoảng hốt, có người đặt cô lên giường. Cơ thể giống như bị vật nặng đè lên, muốn vùng vẫy nhưng không đủ sức. Đột nhiên cô giống như không có tay, cũng không có chân, chỉ còn lại một thân người trơ trụi.
Cô tựa như trở về cái đêm sống không bằng chết đó, cái đêm lần đầu tiên thuộc về anh. Cô đã mệt tới mức không thể nhấc nổi tay, nhưng anh lại nâng thắt lưng cô lên, đặt gối ở dưới, chống đầu gối cô lên, chiếm hữu cô bằng cách thức trực tiếp và tàn nhẫn như thế.
Chính trong giây khắc đó, ánh mắt anh vô tình, vẻ mặt lạnh lùng. Cô nhìn thấy tấm kính trên trần nhà phản chiếu gương mặt mình, gương mặt trắng bệch, đau đớn.
Đệm dưới thân kêu két két, âm thanh rất quen thuộc nhưng đáng sợ đến mứ