Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341841
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1841 lượt.
c khiến người ta hận không thể lập tức chết ngay. Cô muốn bịt tai, nhưng không động đậy nổi. Muốn khóc, nhưng lại không phát ra tiếng.
Cả quá trình đều không cảm thấy gì ngoài sự đau đớn. Đau đến mức tan nát cõi lòng, dường như muốn dốc lục phủ ngũ tạng ra, muốn biến thể xác mình thành trống không. Không có linh hồn, không có xác thịt, không có máu, không có kí ức… Như vậy, phải chăng sẽ không còn đau nữa?
Có phải không?
Khi đau đến cực điểm, hình như cô đã gọi Như Phi, nhưng cô ấy cách xa quá, không nghe được lời cầu cứu vô vọng của cô.
Trong mơ hồ, hình như cô đã gọi Ngnyễn Thiệu Nam, nhưng anh đi rồi. Thiếu niên áo trắng hơn tuyết ấy bỏ mặc cô không nói một lời, mãi mãi biến mất, lần này vĩnh viễn không trở lại.
Cầm thú cũng có thứ muốn bảo vệ
Anh cúi đầu hôn cô, giữa lúc môi răng gắn bó, anh nói: “Vị Hi, xin em nhất định phải tin, cho dù là cầm thủ cũng có thứ mà bản thân nó muốn bảo vệ.”
Buổi sáng khi Vị Hi tỉnh dậy, nhìn trần nhà đẹp đẽ, cô ngơ ngẩn một lúc, đây là phòng ngủ của Nguyễn Thiệu Nam mà.
Tối hôm qua…
Vị Hi nhìn xung quanh, bên cạnh không có người, chiếc gối lụa bị ép nhăn nhúm, ga giường cũng vậy. Mình cô trần truồng ngồi trên chiếc giường king size của Nguyễn Thiệu Nam, có cảm giác lạnh buốt phía dưới thân, đầu giường vẫn đặt một chai thuốc hen màu xanh theo thói quen, phòng ngủ bao phủ bởi mùi thơm ngọt nhè nhẹ.
Đang ngồi trên giường thất thần thì cửa đột nhiên mở ra, chủ nhân của phòng ngủ bước vào, xem ra anh vừa tắm gội xong, trên người chỉ quấn chiếc khăn, tóc ướt sũng vẫn còn nhỏ nước.
“Tối qua sờ người em thấy hình như hơi sốt, sao sớm vậy đã tỉnh rồi? Không ngủ thêm một chút nữa sao?”. Nguyễn Thiệu Nam đặt thuốc cảm trên đầu giường, cúi người hôn cô như thường lệ.
Vị Hi nhìn thấy lồng ngực trần của anh, khăn lông màu trắng, cơ bắp hình thoi sáu múi do luyện tập, cánh tay mạnh mẽ… Trái tim cô co lại, không nén được quay mặt đi. Khóe môi Nguyễn Thiệu Nam ghé lên tóc cô.
Người đàn ông dường như có phần kinh ngạc, xoa đầu cô, khẽ giọng nói: “Sao vậy? Tối qua vẫn ổn mà?”.
“Tối qua?”. Vị Hi nghi hoặc nhìn anh, “Em chỉ nhớ lần cuối cùng rời khỏi đây đã được một tuần, tối hôm đó anh uống say, sau đó em bị bệnh rất lâu, những thứ khác em đều không nhớ”.
Vị Hi thấy cơ thể anh cứng lại, cô tưởng rằng anh tức giận, kết quả lại bị anh ôm lấy, cả người áp vào lòng anh.
“Vị Hi bé nhỏ của anh, em cố ý giày vò anh như vậy, có phải không?”. Anh thở dài trên đỉnh đầu cô, “Anh rất muốn quy kết chuyện tối hôm đó là do mình say. Nhưng anh biết đó không phải toàn bộ lí do. Những ngày qua, anh luôn nghĩ về chuyện giữa chúng ta, anh nên cho em thêm chút không gian. Cho dù em có việc giấu anh, anh cũng không nên tức giận với em. Nhưng tối hôm đó, anh thực sự không cố ý… anh không cách nào giải thích với em, anh chỉ…”. Nói tới đây, một người đàn ông trưởng thành như anh lại đỏ mặt, lắp bắp hồi lâu, cuối cùng chỉ nói, “Những điều anh nói, em có hiểu không?”
Nói một cách mơ hồ như thế, anh muốn cô hiểu cái gì?
Vị Hi chưa từng thấy anh như vậy, giống như cậu nhóc mới biết yêu ngập ngừng ấp úng, bất giác thấy vui, cho dù có uất ức to lớn trong lòng cũng giảm đi mấy phần.
Thực ra anh không nói, Vị Hi cũng biết vì cô có bệnh hen nên khi họ bên nhau, anh luôn luôn không thể hoàn toàn thỏa mãn. Một người đàn ông có cơ thể cường tráng, tinh lực dồi dào như anh lại là người ra quyết sách của tập đoàn, áp lực phải chịu lớn hơn so với người khác nhiều, Nhu cầu trong phương diện đó cũng càng mãnh liệt hơn. Nếu như người phụ nữ ngủ bên cạnh anh cũng khỏe mạnh, đời sống tình dục hai bên đều thỏa mãn đương nhiên là việc vui, nhưng cô lại không thể.
Cô đã nhiều lần thấy anh một mình vào nhà tắm dội nước lạnh khi nửa đêm tỉnh dậy. Vị Hi biết, điều này đối với một người đàn ông khỏe mạnh trẻ trung mà nói là việc cực khổ biết nhường nào.
Nguyễn Thiệu Nam thấy cô không nói gì, tưởng cô vẫn còn giận, không nén được bèn nói: “Vị Hi, hôm qua em đồng ý về cùng anh, chúng ta thân mật như thế, anh tưởng rằng em đã tha thứ cho anh rồi, nhưng sáng nay sao lại thay đổi?”.
“Em… thực sự không nhớ”. Vị Hi khẽ nói trong lòng anh.
Nguyễn Thiệu Nam lại thở dài, “Em vẫn trách anh, hôm đó anh thực sự đã có hành vi thất lễ sau khi say. Nếu như bình thường anh sẽ không như vậy, em chắc nhớ chứ, có phải không?”.
Lời này là thật.
Chính vì lo lắng cho sức khỏe của cô, khi làm việc ấy, anh luôn không thể thỏa sức, luôn phải khoanh tay bỏ gối. Lực mạnh quá thì sợ cô đau; nhẹ thì bản thân phải cố kìm nén sự khó chịu. Không dám để cô toát mồ hôi nhiều, sợ cô tiêu hao thể lực quá lớn. Lại không thể quá mãnh liệt, sợ nhịp tim của cô quá nhanh. Đến hôn, anh cũng phải kìm chế bản thân, tránh để cô lâu không được hít thở không khí trong lành. Phòng ngủ trước nay không dám bày các loại hoa tươi, cỏ thơm giúp hưng phấn, sợ cô bị dị ứng.
Những thứ mà bệnh hen nên chú ý, cho dù phiền phức bao nhiêu, vụn vặt bao