XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341824

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1824 lượt.

khỏi cổ họng cho Vị Hi, cô ấy nhất định sẽ tốt hơn. Tới lúc đó, họ nhất định phải thay đổi cách sống.
Đúng thế, người còn sống còn có hi vọng. Chỉ cần có hi vọng thì điều gì cũng đáng.
Bao gồm hiện tại, tất cả những thứ cô chịu đựng.
Như Phi đang rót rượu cho khách khi suy nghĩ như vậy. Không phải ngồi mà là đang quỳ.
Không chỉ mình cô, mà tất cả nhân viên phục vụ của hộp đêm nơi cô làm việc hiện nay đều như vậy.
Phục vụ với hình thức quỳ, hàng ngoại nhập học từ Nhật Bản. Người có tiền, đặc biệt là đàn ông, họ hưởng thụ niềm vui của tiền bạc tối cao, cùng với cảm giác ưu việt bẩm sinh mà sự bá quyền trong giới tính trao cho họ.
Nhưng không hiểu vì sao cảm giác ưu việt của một số người nào đó nhất định phải xây dựng trên việc giẫm đạp lên tự tôn của người khác?
Tất cả nhân viên phục vụ đều là nữ, hơn nữa đều mặc cùng một kiểu sườn xám bó sát, khi quỳ xuống, nội y bên trong không tránh khỏi bị lộ ra dưới con mắt hoặc đầy dục vọng, hoặc thô lỗ, hoặc khinh thường của đàn ông, xem như phúc lợi thêm vào.
Như Phi có thân hình chữ S chuẩn mực, đường cong uyển chuyển, eo thon, thanh tú, khi mặc sườn xám lại càng xinh đẹp. Đàn ông trong phòng gần như không ai nhìn cô gái bên cạnh mình, đều chăm chú nhìn thân hình cô.
Chỉ trừ một người.
Lăng Lạc Xuyên lắc cốc rượu, chất lỏng trong suốt màu hổ phách chuyển động dưới ánh đèn sa đọa. Đôi mắt phượng đẹp đẽ nhìn người đang quỳ dưới đất phục vụ bọn họ dường như đang suy tư điều gì. Quả thật, anh không ngờ lại gặp Mạc Như Phi ở nơi này.
Đây chính là cái gọi là đời người sẽ luôn có cơ hội tương phùng.
Anh cười, một hai uống cạn cốc rượu.
Khi điện thoại reo, Trì Mạch đã ngủ rất say rồi. Vị Hi ngồi bên cạnh anh, sợ đánh thức anh bèn ra ngoài nghe. Kết quả cúi đầu nhìn lại thấy số của Như Phi.
Cô nhận máy, gõ gõ ống nói, nghe thấy âm thanh đó, Như Phi liền hiểu là Vị Hi nghe điện thoại. Nhưng trong điện thoại lại vọng ra tiếng một người đàn ông.
Cô lặng lẽ nghe xong, sau khi đặt điện thoại xuống, gương mặt đã trắng bệch.
“Dạ Diễm” là hộp đêm mới mở trong thành phố, xem như là nơi mới nổi trong chốn phong nguyệt. Quy mô, sự phô trương, thanh thế đương nhiên không thể sánh với “Tuyệt sắc khuynh thành” nhưng lại hơn hẳn ở chỗ có vẻ đặc sắc của riêng nó.
Toàn người đẹp trong căn phòng xa hoa phục vụ theo hình thức quỳ tất nhiên là một điểm nhưng không thể coi là mới mẻ. Nơi này đặc biệt nhất là tuyển vài cô gái còn là học sinh chạy tới đây làm việc. Ông chủ vô cùng giảo hoạt, có người đến điều tra thì chỉ nói là em gái nhỏ tự đi cùng khách, không liên quan tới hộp đêm. Thế là ngồi tiếp chuyện trở thành “gái bao”, hộp đêm có thể kiếm đủ tiền rượu, nhưng lại có thể phủi tay một cách sạch sẽ.
Mà gan những đứa trẻ này còn lớn hơn cả người trưởng thành, mở to đôi mắt ngây thơ, không rành thế sự, vì một chiếc túi da hàng hiệu, một lọ nước hoa mà cái gì cũng dám nếm thử, cái gì cũng đều không quan tâm. Nhưng lại có người thấy thế là hay, cậy vài đồng tiền thối liền cho rằng không có gì không thể, giơ đôi tay móng vuốt Lộc Sơn[1'> về phía bộ ngực nõn nà của thiếu nữ trạc tuổi con gái mình.
[1'> Lộc Sơn: An Lộc Sơn, là tướng nhà Đường, Huyền Tông tin tưởng An Lộc Sơn tới mức nhận ông làm con nuôi. Vợ Huyền Tông là Dương Quý Phi trở thành mẹ nuôi của Lộc Sơn, dù kém ông mười sáu tuổi. Tuy nhiên chính từ lúc ra vào triều kiến vua Đường, Lộc Sơn và Dương Ngọc Hoàn bắt đầu có quan hệ lén lút. Một lần do móng tay Lộc Sơn làm xước ngực Dương Quý Phi, sợ Huyền Tông phát hiện, Dương Quý Phi đã lấy mảnh lụa che đi. Thế nên mới xuất hiện cụm từ “móng vuốt Lộc Sơn”.
Như Phi đến nơi này làm việc cũng là bất đắc đĩ, cô chạy đến Dịch Thiên tìm Nguyễn Thiệu Nam tranh cãi, kết quả kẻ đầu sỏ không bị thương chút nào, còn cô không những ngã bị thương ở chân còn mất việc.
Hồi mới đến, những uất ức từng chịu, thiệt thòi từng trải qua không cần nói. Trước sự mài mòn của hiện thực, người cũng trở nên càng ngày càng biết vâng lời.
Lúc Vị Hi chạy tới “Dạ Diễm” đã có người đàn ông mặc đồ đen dáng vẻ như vệ sĩ đứng chờ ở cửa.
“Cô Lục ạ?”
Vị Hi gật đầu.
“Mời theo tôi”.
Người đàn ông cung kính dẫn cô đến một căn phòng, nhưng Vị Hi nhìn thấy một bóng hình ở cửa đang vô cùng lo lắng, nhìn kĩ lại hóa ra là Lệ Lệ.
Cô ấy trước đây là tú bà của “Tuyệt sắc khuynh thành”, từng dẫn dắt Như Phi. Vì đắc tội với khách nên đành kiếm chút tiền ở nơi này. Cô ấy là người phương bắc, tính tình vô cùng phóng khoáng, lại có vài phần nghĩa hiệp, quan hệ khá tốt với Như Phi, hai người vẫn luôn chăm sóc lẫn nhau ở nơi này.
Thấy Vị Hi đã đến, đầu tiên Lệ Lệ sững sờ, sau đó vội kéo cô hỏi: “Em không ngoan ngoãn ở nhà chờ, sao lại đến đây?”.
Vị Hi nhìn người đàn ông mặc đồ đen, anh ta rất lịch sự đứng chờ một bên, không hề giục cô. Thế là cô cầm quyển sổ nhỏ mang theo bên người, viết lên đó: “Trong ấy thế nào rồi ạ?”.
Lệ Lệ lúc này mới than “ôi” một tiếng, nhanh nhẹn kể hết đầu đuôi ngọn ngành toàn bộ câu chuyện cho Vị Hi.
Hóa ra Lăng Lạc Xuyên nhìn thấ