Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi
Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341820
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1820 lượt.
án, mất hứng. Cuộc sống dường như trở thành đời sống tình dục của cặp vợ chồng trung niên, không có hưng phấn, không có cảm xúc mạnh mẽ, không có cao trào, chỉ có sóng yên biển lặng, méo mó có hơn không, ngày lại qua ngày.
Hút hết điếu thuốc, anh mở ngăn kéo ra tìm thuốc lá nhưng lại tìm thấy một lọ thuốc hen màu xanh trong góc. Anh lấy ra đặt lên mũi ngửi, mùi thơm quen thuộc của thuốc lấp đầy lồng ngực.
Anh nhớ đến cái đêm mê muội hỗn loạn mà buông thả ấy, cũng một đêm trăng lưỡi liềm như vậy. Trong vòng tay anh, cô hơi cau đôi chân mày lá liễu, mồ hôi hơi lạnh, ngón tay lạnh buốt chống lên lồng ngực nóng bừng của anh, khóc nức nở trước dục vọng mãnh liệt của anh, vẻ mặt đau đớn bất lực đến vậy.
Anh còn nhớ đôi môi cô hơi hé mở, đôi mắt trong như nước, còn nhớ đôi chân thon dài của cô, làn da trắng mịn, cơ thể trong trắng.
Cả đêm, anh giống như ác thú hung tàn, tham lam thành tính, không biết thỏa mãn. Sức khỏe cô luôn không tốt, trước đấy anh chưa bao giờ như vậy. Cô là con gái của Lục Tử Tục, anh không hề có bất cứ tình cảm nào với cô. Nhưng trước khi kế hoạch báo thù của anh hoàn thành, anh vẫn không muốn dọa cô chạy mất.
Nhưng đêm đó anh lại hoàn toàn mất kiểm soát, anh không nhớ mình đã đòi hỏi cô bao nhiêu lần, chỉ nhớ đã trói hai tay cô, hết lần này đến lần khác chiếm đoạt cô không chút kiêng nể, hận không thể nuốt cô vào trong bụng, giấu vào nơi tối tăm, không thấy mặt trời.
Anh mang suy nghĩ ác độc như thế, cảm xúc mạnh mẽ đáng sợ như thế, điên cuồng chìm vào trong cơ thể cô. Đó không phải là nhân gian mà là thiên đường không cách nào nói rõ được, là địa ngục lửa cháy bừng bừng thiêu đốt cơ thể anh.
Đợi anh hoàn toàn tỉnh táo, mồ hôi của cô đã thấm ướt ga giường…
Vì sao anh có thể đối xử với cô như thế? Vì sao có thể mất kiểm soát, gần như mất đi tất cả bình tĩnh và lí trí?
Nhớ mang máng là do một bức ảnh. Trong bức ảnh đó cô bị người đàn ông khác cưỡng hôn. Thực ra đó không phải là lỗi của cô, cô sai ở chỗ bị người ta ức hiếp còn che giấu cho anh ta.
Chuyện đó nói lên điều gì?
Nguyễn Thiệu Nam nghe thấy hơi thở nặng nề của mình gấp gáp và rối loạn trong bóng tối tĩnh lặng, dưới ánh trăng lạnh lẽo.
Đêm hè thật oi bức, mở cửa sổ cũng không cảm thấy dễ chịu. Anh dựa lưng vào ghế, trán đẫm mồ hôi, huyệt Thái Dương vẫn đau kinh khủng như trước. Nửa tỉnh nửa mê, lơ mơ thấy một đôi tay dịu dàng khẽ day day huyệt vị đau nhói của anh.
Cảm giác rất quen thuộc, dường như quay trở về trước kia, ánh đèn lẻ loi lạnh lẽo, đêm dài cô đơn, một mình anh ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi trong thư phòng, cô liền rót cốc trà đặc mang tới, dưới bóng đèn dìu dịu, cả căn phòng tràn ngập mùi thơm thoang thoảng, dịu nhẹ.
Thỉnh thoảng anh làm việc muộn, cô liền ở trong thư phòng cùng anh. Anh làm việc bên này, cô xem phim truyền hình bên kia. Anh vừa ngẩng đầu liền có thể thấy cô ngồi ôm gối, trên đầu còn đeo chiếc tai nghe to, cuộn mình trên ghế mệt mỏi gật gù như gà mổ thóc, cảm nhận được ánh mắt của anh lập tức nghiêng đầu sang cười với anh, sau đó lấy lại tinh thần tiếp tục xem.
Mệt đến mức như vậy đều vì muốn bầu bạn với anh, để khi anh ngẩng đầu lên liền nhìn thấy cô.
Anh khẽ cười trong bóng tối, đứng lên vứt lọ thuốc hen vào thùng rác, đóng cửa sổ thư phòng, trở về tắm một cái rồi leo lên giường ngủ.
Một đêm không mộng mị…
Nụ cười nghiêng thành
Nụ cười này tựa như tia nắng ban mai xuất hiện lúc tinh mơ trên bức tường đổ nát, cho dù bao năm tháng qua đi, vẫn khiến thời gian kinh ngạc vì vẻ đẹp của nó.
Người ta nói: “Tháng bảy mọc thấp sao Đại Hỏa, tháng chín thì áo đã may xong[1'>”. Sau khi lập thu lẽ ra thời tiết sẽ trở nên mát mẻ nhưng mùa hạ năm nay dường như dài hơn những năm trước. Đã vào tháng chín, thành phố ven biển này vẫn nóng bức, vẫn còn nắng gắt cuối thu, khiến mọi người đi ra ngoài chỉ cần hoạt động một chút liền giống như xông hơi trong phòng tắm.
[1'> Hai câu thơ trong bài Thất nguyệt – Bân Phong Kinh Thi, do Tạ Quang Phát dịch.
Nguyễn Thiệu Nam đi công tác trở về, vừa bật di động liền có người gọi điện mời dự tiệc. Tuy ngồi máy bay rất lâu nhưng không hề cảm thấy mệt mỏi, đối phương lại mời năm, bảy lần, vô cùng nhiệt tình nên dứt khoát đi thẳng từ sân bay tới nhà hàng tham dự bữa tiệc này.
Vừa ăn lẩu vừa nóng lại thơm, đang cảm thấy toàn thân nóng bức, lúc này được cơn gió thổi qua, thoải mái hẳn. Cô dựa vào cửa xe có chút mơ màng buồn ngủ.
“Muốn em đi ăn một bữa với anh quả thật còn khó hơn lên trời. Cứ như anh muốn hạ độc hại em ấy, có lần nào không tốt đẹp không?”. Lăng Lạc Xuyên vừa lái xe vừa kể lể, “Lẩu dê lần này ngon phết nhỉ, em nên ăn nhiều hơn một chút, suốt ngày ăn mấy thứ đồ chẳng có dinh dưỡng, nếu ở Bắc Kinh, một trận gió cũng có thể thổi bay em rồi”.
Vị Hi dùng khóe mắt liếc người đàn ông đang lải nhải không ngừng này. Sau đó, lần thứ N+l nói với mình: Thà tin trên đời có quỷ cũng không tin miệng lưỡi Lăng Lạc Xuyên.
Ban đầu đã nói là một bữa