Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.
y Như Phi trong phòng liền hỏi vài câu về tình hình gần đây của Vị Hi. Như Phi vốn đã có suy nghĩ “ghét ai ghét cả đường đi lối về” với anh ta, nhẫn nại trả lời vài câu. Ai dè thiếu gia này lại muốn hỏi đến cùng.
Cô ấy nhất thời không nhịn được, cười nhạt nói: “Muốn biết gì, Lăng thiếu gia có bản lĩnh như vậy, không thể tự mình điều tra ư? Lại phải ở nơi này rạch vết sẹo của người khác ra. Lẽ nào nhà anh có chị em gái bị người ta lăng nhục, anh còn phải hỏi cô ấy có vui vẻ không?”.
Lời vừa thốt ra, cả căn phòng đều kinh ngạc! Mức độ chấn động không thể tưởng tượng nổi.
Lăng Lạc Xuyên là hạng người quen ngạo nghễ, cho dù trong lòng cảm thấy có vài phần áy náy với Vị Hi cũng không thể tùy tiện bị người khác trút giận. Nhưng lại không lập tức nổi giận, đôi mắt lạnh lẽo liếc cô, gương mặt cười mà như không cười. Thấy tình cảnh này, không ai không cảm thấy toát mồ hôi lạnh thay cô.
Các cô gái trong phòng căng thẳng đến mức không nói lên lời, người thường ngày khôn khéo thế nào đi nữa đều không dám đứng ra xoa dịu.
Rất nhanh các cô gái khác đều bị đuổi ra ngoài, bên trong chỉ còn một mình Như Phi, lúc này lành dữ còn chưa biết.
Khi Vị Hi tới cửa phòng, trong lòng hỗn loạn bất an, giống như con cừu non sắp bị đưa vào miệng hổ. Cảm giác sợ hãi lúc này mới bổ nhào xuống. Vừa nghĩ tới quan hệ giữa người phía trong và người đó, cô phải nỗ lực hết sức mới có thể kiềm chế bản thân không kích động tìm đường chạy trốn.
Cô đã không còn là Lục Vị Hi với trái tim thuần khiết đơn giản, có thể ung dung đối phó khi đối diện với sự lăng nhục thình lình ập tới nữa. Nửa năm nay, có lúc cô tỉnh táo, có lúc hồ đồ, những việc nhớ được thường không liền mạch, thường quên trước quên sau, đầu óc càng ngày càng trở nên chậm chạp. Mất đi tự tin và trầm tĩnh đáng tự hào, con người cũng trở nên càng lúc càng nhát gan.
Vị Hi đứng ở cửa, hít thật sâu, cô không biết Lăng Lạc Xuyên gọi cô ra rốt cuộc là muốn làm gì?
Có điều, chỉ nghĩ thôi cũng biết, tuyệt đối sẽ không phải việc gì tốt đẹp. Những người như bọn họ đều là tổ tông của chữ “chơi đùa”, thích nhất được ở trên cao nhìn xuống các cô tự mình coi thường bản thân ra sao.
Vị Hi cắn môi, lòng bàn tay toát mồ hôi, tim đập thình thịch. Nhưng Như Phi đang trong đó, cho dù trước mặt là địa ngục, cô cũng phải nhảy xuống.
Chạy trời không khỏi nắng
Nếu anh thực sự muốn, thì thần thánh cũng chẳng cứu nổi em.
Buổi trưa, một mình Nguyễn Thiệu Nam ngồi ở vị trí sát cửa sổ trong nhà hàng uống cà phê. Tuy là buổi trưa nhưng vì ánh nắng thiêu đốt bên ngoài, nhà hàng không đông người lắm.
Anh cúi đầu nhìn đồng hồ, lần đầu tiên Cốc Vịnh Lăng đến muộn. Cô ấy là người vô cùng đúng giờ, chưa bao giờ giống những người phụ nữ khác, coi đến muộn là chuyện thường tình.
Có lẽ gặp chuyện gì rồi.
Đối diện nhà hàng là quảng trường trung tâm, hai giờ chiều chính là thời điểm nắng độc nhất trong ngày, khắp nơi toàn là ánh nắng mặt trời trắng lóa. Nhưng có một người đứng dưới nắng đang nhìn xnng quanh, dường như đang chờ ai đó, mái tóc ngang vai xinh xắn, hình dáng mỏng manh hiện lên một cách bất ngờ ở quảng trường rộng lớn ấy.
Vẻ mặt Nguyễn Thiệu Nam không hề thay đổi, vừa uống cà phê vừa nhìn. Chỉ trong khoảnh khắc một người đàn ông bước tới, gương mặt đẹp trai khiến người nào từng thấy đều khó quên ấy, họ từng có duyên gặp gỡ trong bệnh viện, sau đó gặp lại trên những tấm ảnh.
Nguyễn Thiệu Nam lặng lẽ nhìn, nhìn cô xách hộp cơm đứng dưới ánh nắng mặt trời như thiêu đốt, giống như con chim nhỏ nhào vào vòng tay một người đàn ông, nhìn gương mặt bé nhỏ đỏ rực vì nắng, nhìn gã đàn ông đó vô cùng thân thiết véo chiếc cằm nhọn của cô.
Sau đó hai người thân mật ngồi trên ghế dài dưới bóng cây. Trán cô đầy mồ hôi, vẫn bận rộn trải một tấm báo trên ghế, rồi mới mở từng tầng hộp cơm ra, màu đen là sushi, màu đỏ là cánh gà rán, đỏ đen tương phản, màu sắc vô cùng đáng yêu.
Nguyễn Thiệu Nam vẫn nhớ mùi vị mấy món đó, đó từng là bữa ăn đêm khi anh làm thêm, cô đặc biệt học để làm cho anh ăn. Mỗi lần Vị Hi đều đựng trong hộp cơm đó, đặt vào lò vi sóng trong phòng uống trà một lát, mùi thơm của cơm, thịt hun khói, rong biển, cánh gà thơm nức cả căn phòng.
Bây giờ người phụ nữ từng làm bữa ăn đêm cho anh cầm đũa gắp một miếng sushi đưa vào miệng một người đàn ông khác, lại đưa chai nước hoa quả trong túi cho anh ta uống.
Gã đàn ông đó cũng mãn nguyện ôm vai cô, quay mặt sang nói chuyện với cô, chỉ để lại cho người xem một gương mặt nhìn nghiêng tuấn tú, lấn át người khác.
Trời xanh mây trắng, gió nhẹ nắng ấm, quảng trường nắng vàng, ghế đá trắng, đôi tình nhân tình cảm nồng thắm… một bức tranh rất ấm áp, rất lãng mạn, khó trách đã thu hút con mắt của người đi đường.
“Thiệu Nam, thời gian không còn nhiều nữa, chiều nay công ty em còn có một cuộc họp”. Cốc Vịnh Lăng nhìn đồng hồ, nhắc nhở người đàn ông trước mặt, Nguyễn Thiệu Nam thu lại ánh mắt rồi nói: “Anh tiễn em”.
Khi họ đứng lên, Ng