Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341819

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1819 lượt.

cảm động và nhung nhớ trong lòng.
Mà nỗi nhớ này lại là cả đời.
Loảng xoảng!
Vị Hi sợ quá lùi lại một bước, đụng vào giá vẽ, bản thân cũng mất thăng bằng. Vừa may Lăng Lạc Xuyên nhanh nhẹn kéo cô lại, theo quán tính cô bất giác nhào vào lòng anh.
“Thế này có phải là em vui vẻ nhào vào lòng anh không?”. Tâm trạng người đàn ông dường như rất tốt, bị cánh tay cô đụng vào bụng vẫn có thể bật cười.
Song Vị Hi không có tâm trạng tốt như anh, vùng vẫy vài cái nhưng thế nào cũng không thể vùng ra được.
Lăng Lạc Xuyên nhìn cô cười. “Em nên tiết kiệm sức lực đi, nếu em trốn được, mấy năm học ở Học viện Lục quân của anh coi như lãng phí”. Nói rồi kéo tay đẩy cô vào trong xe, “Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm. Hôm qua em đã đồng ý với anh, thời gian sau lúc này đều là của anh”.
Vị Hi bị anh nhét vào vị trí ghế lái phụ, còn chưa ngồi vững, Lăng Lạc Xuyên đã dặn dò: “Ngoan ngoãn chờ nhé, đừng nhân lúc anh đi lấy đồ mà chạy trốn, nếu không…”. Anh dùng ngón tay tóm cằm cô, “Em biết hậu quả”.
Vị Hi nhìn anh một tay cầm giá vẽ của cô lên, một tay cầm bảng vẽ và ba lô dưới đất, sau đó vứt hết vào trong cốp xe.
“Muốn ăn gì?”. Lăng Lạc Xuyên ngồi vào ghế lái, hào hứng hỏi cô.
Vị Hi trợn tròn mắt, giống như con nai nhỏ bị thợ săn tóm được, nét mặt đầy vẻ hoảng hốt, hoang mang, Lăng Lạc Xuyên cười như không cười, nhìn cô, “Em lại quên anh hay quyết định vờ không nhớ đấy? Chiêu giả vờ đáng thương này vô ích với anh, em biết đấy, anh trước nay không biết ‘thương hoa tiếc ngọc’”.
Vị Hi định thần lại, cầm quyển sổ nhỏ ra viết: “Em bị mất kí ức tạm thời, không phải mất kí ức vĩnh viễn, em nhớ từng đồng ý việc của anh, cũng nhớ mối quan hệ của anh và anh ta. Em không biết anh muốn làm gì nhưng hai người đều là những người danh giá, có thân phận, hai con ngựa còn không chung máng, hãy giữ lại chút thể diện cho mỗi người. Tối qua em đồng ý anh chỉ là một bữa ăn, sau khi ăn cùng anh bữa này, chúng ta đường ai nấy đi”.
Lăng Lạc Xuyên vo tròn mảnh giấy, cười lạnh lùng, “Chửi người không cần lời thô tục, còn ấm ức như bị ai làm gì vậy, không ngờ anh có chút hoài niệm sự nhanh mồm nhanh miệng của em. Hà tất phải uyển chuyển ẩn ý như vậy? Chửi thẳng bọn anh hoang dâm vô sỉ, không bằng cầm thú, chẳng phải em càng hả giận? Em cho rằng bảo anh vài câu như vậy liền có thể cứu được bản thân ư? Nếu anh nói cho em biết…”. Anh cố ý dừng lại, liếc cô bằng đuôi mắt dài thanh tú, “Anh ta không những không quan tâm “hai ngựa chung một máng” còn vô cùng hào phóng để anh tùy ý, em có bị đả kích không?”
Vị Hi hít sâu một hơi, trợn tròn mắt, sững sờ nhìn anh.
Lăng Lạc Xuyên nhìn cô cắn môi như đang chịu ấm ức, nước mắt lấp lánh, vẻ mặt u ám tăm tối, lòng dạ vốn định cứng rắn hơn nhưng lúc này cũng trở nên mềm nhũn, có chút áy náy nói: “Anh đùa đấy, em đừng để ý. Có điều… em cũng không cần nhắc nhở anh về quan hệ giữa ba chúng ta nữa”.
Anh nhìn cô, cười nhạt, ngữ khí tàn nhẫn không chút kiêng dè, “Nếu anh thực sự muốn, thì thần thánh cũng chẳng cứu nổi em”.
Rượn ngon thơm nồng, hoa hồng nở rộ, ánh đèn lúc hoàng hôn, người phụ nữ dịu dàng dâng hiến. Một buổi tối đẹp đẽ nhưng vô vị…
Nguyễn Thiệu Nam có phần buồn tẻ nhạt nhẽo vươn mình, khoác áo ngủ ngồi đầu giường châm một điếu thuốc.
Người phụ nữ xoay cơ thể đẹp đẽ, đột nhiên không biết phải làm gì, chống khuỷu tay lên vô cùng dịu dàng hỏi: “Sao vậy?”.
Anh tiện tay búng tàn thuốc, “Đổi nước hoa à?”.
“Guilty, anh không thích?”. Cốc Vịnh Lăng có phần khó hiểu, tử đinh hương và hoa thiên trúc thêm mùi ngọt của đào, đầy sự khiêu khích nữ tính và sức hấp dẫn chí mạng, là đàn ông thì đều thích.
Nguyễn Thiệu Nam khẽ cười, không nói gì, đẩy tay vị hôn thê ra, nói một cách hờ hững, “Em ngủ trước đi, anh còn vài việc phải giải quyết”.
Rót cho mình cốc cà phê, không bật đèn, người đàn ông ngồi trên ghế trong thư phòng, trước mắt là thành phố náo nhiệt về đêm, đèn đuốc rực rỡ, cho dù là buổi tối vẫn lộng lẫy như các kĩ nữ chào khách bên đường, dốc hết sức phô trương nụ cười rẻ mạt và cơ thể xinh đẹp tầm thường của mình với người đi đường.
Đây chính là thành phố anh sống, thành phố bị anh giẫm đạp dưới chân lúc này, thế gian hờ hững, rừng xi măng phồn hoa nhưng thối nát. Giây phút này, anh đứng ở nơi cao nhất của thành phố, cúi xuống nhìn ánh đèn hàng vạn nhà dưới chân, trước nay luôn cảm thấy nhìn thành phố từ góc độ này là đẹp nhất.
Cuộc đời vạn người ngưỡng mộ, vinh hoa phú quý, quyền cao chức trọng. Tất cả mọi thứ anh hao tổn tâm sức, dùng trăm phương nghìn kế đạt được thực sự rất tốt đẹp. Khoảnh khắc đứng trên đỉnh cao chót vót dường như khiến anh thỏa niềm khao khát, say mê.
Song niềm vui không kéo dài. Tất cả mọi thứ tốt đẹp như xưa, nhưng dần trở nên rất bình thường. Sau này… có lẽ sẽ càng ngày càng bình thường hơn.
Giống như cảnh đêm trước mặt, đèn Neon thối nát, lầu quỳnh điện ngọc san sát, thế giới của quần áo bảnh bao, khung cảnh tưng bừng nhộn nhịp và cả những bè lũ xu nịnh, tầm thường dung tục ấy.
Nhìn mãi không tránh khỏi thấy chán ng


XtGem Forum catalog