Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341822
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1822 lượt.
uyễn Thiệu Nam mới phát hiện thực ra anh vẫn chưa ăn no. Anh nhìn về phía quảng trường, Vị Hi rút ra một chiếc khăn tay màu trắng đang lau mồ hôi cho Trì Mạch.
“Tối em có bận gì không?”. Lúc lấy xe, Nguyễn Thiệu Nam hỏi vị hôn thê của mình.
“Không có việc gì ạ”.
Anh khởi động xe, “Vậy tới nhà anh nhé”.
Sau năm giờ chiều là giờ cao điểm, không khí nóng bức dần dần tan đi, tiếng ồn ào vẫn chưa hết, mọi người đi đi lại lại dưới ánh chiều tà, hoàng hôn của thành phố vẫn bộn bề và cô đơn như trước đây.
“Năm ngoái đêm nguyên tiêu.
Chợ hoa đèn rực sáng.
Ngọn liễu mảnh trăng treo.
Hoàng hôn người hẹn ước[1'>”.
[1'> Bốn câu thơ trong bài Đêm nguyên tiêu của tác giả Âu Dương Tu, do Nguyễn Xuân Tảo dịch.
Vị Hi viết mấy câu thơ này đằng sau bức tranh, sau đó giao tác phẩm đã hoàn thành cho đôi vợ chồng già.
Cặp vợ chồng già nhận lấy rồi ngắm nghía, chỉ vài nét vẽ song thần thái của họ đã hiện rõ trên trang giấy, hài lòng gật đầu tán thưởng.
Ông lão lại nhìn chữ viết đằng sau, nắn nót đẹp đẽ, lại có lực, không kìm được giơ ngón cái lên khen: “Cháu gái, chữ viết rất đẹp”.
Vị Hi cười, viết lên quyển sổ nhỏ của mình: “Hai bác hài lòng là được rồi”.
Ông cụ vuốt râu cười ha ha, “Thơ nổi tiếng của Âu Dương Tu tuy nhiều nhưng ta chỉ thích bài này. Cháu gái biết nửa sau không?”
Vị Hi hơi do dự, viết trên quyển sổ:
“Năm nay đêm nguyên tiêu.
Trăng với đèn như trước.
Chẳng gặp người năm qua.
Tay áo đầm lệ ướt”.
Nghĩ một chút lại viết:
“Lí Thanh Chiếu có một bài thơ, khúc điệu khác nhau mà ý tình hay như nhau:
Gió lắng hương trần hoa đã hết, dậy muộn chải đầu lười.
Vật đổi sao dời mọi vật thôi, chưa nói lệ tuôn rồi[2'>”.
[2'> Trích trong bài thơ Vũ Lãng Xuân của Lí Thanh Chiếu – hiệu là Dị An cư sĩ.
Ông lão nhìn xong gật đầu, “Vẫn là mấy câu thơ của Dị An cư sĩ dùng rất tuyệt diệu, cháu gái, viết rất hay”.
Vị Hi cười, viết: “Cháu chỉ chuyên tu sửa tranh dầu phương Tây, hiểu biết về thơ cổ Trung Quốc không nhiều, nhất thời cao hứng múa rìu qua mắt thợ, khiến bác chê cười rồi”.
Ông cụ không nén được khen, “Đứa trẻ xinh đẹp như vậy, tài hoa như vậy, đáng tiếc…”.
Thời gian không còn sớm nữa, Vị Hi kiểm kê lại một chút thu nhập ngày hôm nay, mấy ngày này ổn nhất. Cô cất tiền vào người, thu dọn đồ vẽ. Chính lúc này lại có tiếng hát rất hay từ xa vọng lại.
Cô quay người nhìn, hóa ra là một cô gái đang ôm đàn guitar hát. Cô gái này hàng ngày đều đến đây, dùng giọng hát ngọt ngào, trong vắt an ủi khách qua đường mệt mỏi.
Tiếng ca hôm nay êm tai hơn mọi khi, khiến không ít khách vừa tan ca qua đường dừng chân đứng xem, thi thoảng có người vứt vài đồng xu vào hộp đàn guitar của cô gái.
Đều là người lưu lạc nơi chân trời. Nhớ láng máng có người từng nói, nơi phiêu bạt gọi là viễn xứ; nơi không thể quay về gọi là quê hương. Còn thành phố này có bao nhiêu người ăn bữa hôm lo bữa mai, lang bạt kì hồ, mất phương hướng trong sự ồn ào của ban ngày và phù hoa của ban đêm?
Cô ấy đang khe khẽ hát:
Tin rằng anh vẫn ở đây
Chưa từng rời xa
Tình yêu của em giống như thiên sứ bảo vệ anh
Nếu sinh mệnh chỉ đến đây
Từ nay không có em
Em sẽ tìm một thiên sứ thay em yêu anh
…
Bài hát dễ thuộc được người ta hát đi hát lại, nhưng không biết vì sao Vị Hi nghe thấy mấy câu này bất giác lại nước mắt lưng tròng.
Lúc này mặt trời đã chếch về phía tây, cảnh tượng chim mỏi về rừng tìm chốn ngủ. Đứng ở nơi chốn phồn hoa nhất của thành phố, nhưng tựa như đứng giữa nơi hoang vu, mù mịt, tương lai cũng biến thành hoang mạc, mênh mông bát ngát.
Cô ngước nhìn ánh chiều tà, khẽ khép mắt lại.
Sau đó Vị Hi vẽ cảnh tượng xuất hiện trong đầu ngày hôm đó thành một bức tranh sơn dầu màu xanh.
Trời đất hoang vu, gió độc cỏ dại, con chim nhỏ gãy cánh bay ngược chiều gió… Tất cả mọi thứ đã từng hiện ra trong đầu giống như thủy triều dũng mãnh, mang theo giấc mơ vô hạn và sức sống mạnh mẽ hiện lên trên bức tranh.
Cô đặt tên bức tranh là “Ngược gió”, đồng thời viết một câu bên cạnh như sau: Tương lai là nơi hoang vu bát ngát, đôi cánh bị gãy của tôi đang bay lên…
Tiếng bước chân vang lên đằng sau, làm kinh động vô số chú chim bồ câu trắng. Vị Hi thu dọn đồ vẽ xong, đột ngột quay lại trong tiếng vỗ cánh của bồ câu dưới ánh nắng chiều tà vàng ươm, thế là không tránh được đối diện với một đôi mắt đẹp đẽ.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhớ tới tình cảnh ngày hôm đó, nhớ đến hình ảnh đẹp đẽ lướt qua trong hoàng hôn thành phố, nhớ tới bồ câu trắng bay lượn dưới bầu trời sắc đỏ, nhớ tới đôi mắt xinh đẹp nhưng đau buồn ấy dưới ánh chiều tà, Lăng Lạc Xuyên luôn cảm thấy đó giống như một giấc mơ.
Bởi cảnh tượng như vậy quả thực quá đẹp đẽ, không thuộc về sự ồn ào trong cõi nhân gian, chỉ có trong mơ mới xuất hiện.
Thế nhưng tất cả như đã được định sẵn. Giống như cuộc đời có vô số ngã rẽ, có vô số lựa chọn, có vô số người từng thử xông vào thế giới của anh, vượt lên trước, sợ rớt lại phía sau, duy chỉ có cô cố gắng hết sức lùi bước nhưng cũng chỉ có cô mới khiến anh