Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1813 lượt.
không thể bóp chết ngay lập tức ngồi bên cạnh: “Xuống xe!”.
Giết người không dao
Nhìn thấy bộ dạng máu bắn tung tóe trên võ đài của người đó, cậu muốn gì mà cô ta chẳng nghe?
Đây là biệt thự tư nhân, lưng dựa núi, nằm sát biển, môi trường trong lành, được chủ nhân cải tạo thành một câu lạc bộ nhỏ, chỉ tiếp đãi hội viên, tuyệt không mở cửa với bên ngoài. Có thể đến đây đa phần đều là những nhân vật có máu mặt, không giàu có cũng cao quý. Đã là câu lạc bộ tư nhân, bên trong đương nhiên có rất nhiều trò thú vị xấu xa, thực không thể nói với người ngoài.
Lăng Lạc Xuyên đã sớm nghe nói về nữ sắc nơi này không giống với các nơi khác nhưng đây mới là lần đầu đến tiêu khiển. Có hai nguyên nhân, một là bình thường anh không thích tìm kiếm cái lạ, người khác nói hay nhưng anh lại cảm thấy nhạt nhẽo. Hai là anh tuy phong lưu nhưng không hạ lưu.
Song hôm nay lại thực vô vị.
Người con gái ấy chỉ ngoài hai mươi, mắt phượng mày ngài, trắng nõn, xinh đẹp. Không biết bị chuốc thuốc gì, nhào vào lòng anh nửa ngây ngô nửa điên loạn, vừa khóc vừa cười.
Lăng Lạc Xuyên cúi đầu nhìn cô ta, đột nhiên phát hiện dung mạo của cô ta rất giống với người nào đó, bất giác sóng lòng dâng trào, vốn có bảy phần chếnh choáng, lúc này biến thành mười phần.
Ấn người ta lên ghế sofa, miệng vẫn còn trách mắng: “Chẳng qua anh chỉ buột miệng nói vài câu, em liền viết một đống mắng anh. Cho dù trước đây anh có chỗ không phải với em, lẽ nào những ngày qua anh bù đắp vẫn chưa đủ? Cả ngày chỉ nghĩ đến em, chỉ lo cho em, em thì ngon rồi, không cảm ơn thì thôi, ngày ngày phòng anh như phòng trộm. Em cũng không nghĩ xem, nếu như anh thực sự muốn cưỡng ép, còn đợi tới hôm nay ư?”.
Đáng thương cho cô gái, bị anh hôn đến mức hồ đồ, hỏi đến choáng váng, nhưng không biết họa từ đâu ra. Cái đầu nhỏ né trái né phải như trống bỏi, chỉ coi anh như ma vương đầu thai, trong hỗn loạn sinh ra sợ hãi, trong sợ hãi sinh ra dũng cảm, không chịu nghe theo anh.
Ai dè lại chọc cho Lăng thiếu gia giận dữ ngút trời, chuyện gì cũng dám làm, bóp cằm con nhà người ta buông lời tàn nhẫn, “Anh biết, em không thích anh. Tên đấm bốc chợ đen kia có gì tốt chứ? Sống cùng mái nhà còn chưa tính, cả ngày ra ra vào vào cùng nhau, thân mật nồng thắm. Bóng gió với em bao lần, em coi như không biết. Cố tình làm chướng mắt anh, không cho anh ngủ yên, đúng không? Nói cho em biết, anh nói một câu có thể giỡn chết anh ta! Sớm muộn gì anh cũng khiến anh ta chết trước rồi tìm sợi dây thắt chết em, tất cả chúng ta đều sạch gọn!”.
Nói xong liền hung hăng cắn lên miệng cô gái, cô bé này bật khóc nức nở, rất đáng thương.
Tiếng khóc như đổ thêm dầu vào lửa, người đàn ông túm cằm cô hung hăng nói: “Không được khóc! Chỉ biết giả vờ đáng thương với anh. Em đáng thương chỗ nào chứ? Hễ có chút cơ hội, em chỉ sợ hận không thể lập tức xử lí anh và Thiệu Nam. Em tưởng anh không biết à!”.
Cô gái bị anh dọa cho không dám lên tiếng, cuộn mình bên dưới anh run rẩy dữ dội, khóc cũng không dám khóc to.
Lăng Lạc Xuyên thấy cô như vậy quả thật rất đáng thương, cơn tức giận hoàn toàn biến mất. Thế là, lại vừa thương vừa yêu hôn lên những giọt nước mắt, nhẫn nại, nhẹ nhàng, mềm mại dỗ dành, “Em đừng khóc, đùng khóc mà. Em khóc, chỗ này của anh đau…”. Anh chỉ vào tim mình, kéo tay cô gái đặt lên đó, “Không tin, em sờ mà xem”.
Cô gái ngừng khóc, chỉ ngơ ngẩn nhìn anh.
Lăng Lạc Xuyên nhìn vào đôi mắt mờ hơi nước, gương mặt trái xoan nhỏ nhắn, hơi chau mày… Giống hệt dáng vẻ của người kia.
Thế là anh ôm “con cừu non thế tội” trong lòng, khẽ thì thầm, giọng điệu lưu luyến, trong không khí phóng đãng, hỗn loạn này lại có cảm giác bi thương khó nói thành lời.
Anh nói: “Anh không phải trời, không phải thần, cho dù là trời là thần cũng không thể xoay chuyển chuyện đã xảy ra. Nhưng Vị Hi à, em biết không? Nếu có thể đảo ngược thời gian, cho dù bắt anh đổi bằng mạng sống, anh cũng bằng lòng…”.
Khi Lăng Lạc Xuyên vừa tỉnh giấc đã gần sáng. Nhìn người đang trần trụi phía dưới, liền kéo một bộ quần áo, tiện tay đắp lên. Cô gái líu ríu một tiếng lại trở mình ngủ tiếp.
Anh vừa mặc quần áo vừa nhìn ra xa, trên thảm, trên ghế sofa, trên bàn, trên sàn nhảy, một vài đôi nam nữ trần truồng nằm ngổn ngang. Những nhân vật thường ngày áo quần bảnh bao này lúc này dưới ánh đèn lờ mờ chỉ là một đống thịt trắng lóa.
Anh mặc quần áo chỉnh tề xong, lấy ví tiền rút toàn bộ tiền mặt trong đó vứt bên cạnh cô gái rồi đi ra.
Ra ngoài, tìm thấy xe mình anh dựa vào cánh cửa xe châm một điếu thuốc, chậm rãi hút.
Mùa hè ngày dài đêm ngắn, chỉ ba, bốn tiếng đồng hồ, phía đông chưa sáng nhưng nắng ban mai đã hơi hé lộ giữa những tầng mây hình vẩy cá, chút nắng hồng tươi sáng rực rỡ tựa như rạch một vết thương vô cùng thê thảm trên bầu trời tối đen.
Cứ nhìn như vậy cho tới khi điếu thuốc cháy hết, anh mới định thần lại, quay người rút chìa khóa, đang định mở cửa xe…
“Tay run đến thế, cậu còn có thể lái xe được