Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1815 lượt.
yễn Thiệu Nam nhìn tình hình giao thông phía trước, cười mà như không, hỏi anh: “Tửng xem đấu đấm bốc chợ đen chưa?”.
Lăng Lạc Xuyên bỗng nhớ đến Trì Mạch, nhưng trên mặt không hề để lộ, chỉ nói: “Sao lại nói đến chuyện đó?”.
“Chỉ đột nhiên nhớ ra, tôi từng xem một trận đấu đấm bốc chợ đen của người bản địa ở Campuchia. Một vùng đất bùn, xung quanh dựng lưới sắt cao vài mét, cửa khóa, có điện cao áp. Chỉ cần chạm vào, vài giây liền có thể nướng chín người. Người tham gia đều là những đứa trẻ bị cha mẹ bán đi, nhỏ thì chưa tới mười hai, mười ba, lớn cũng chỉ mười lăm, mười sáu. Chúng gầy như que củi, nhưng một khi đánh nhau, dùng hai từ “dã thú” cũng không đủ để miêu tả, thủ đoạn tàn nhẫn đến mức cậu không thể nghĩ tới. Chúng căn bản không coi mình là người, cũng không coi người khác là người, sinh mệnh trong mắt chúng chẳng qua chỉ là một bát cháo hoặc cái bánh bao”.
Lăng Lạc Xuyên lặng lẽ lắng nghe, trực giác cho thấy đằng sau mới là trọng điểm.
Quả nhiên Nguyễn Thiệu Nam nói tiếp: “Để tiếp tục sống, chúng không có lựa chọn. Tương tự, trên cuộc chiến danh lợi giết người vô hình này, chúng ta cũng không được lựa chọn. Vì thế trước nay tôi chỉ dùng cách thức hữu hiệu nhất để đạt được hiệu quả tốt nhất. Cho dù cô ta là ai, chỉ cần cô ta có thứ tôi cần, tôi chỉ đòi cô ta. Chỉ nhìn kết quả, không ngại quá trình, đây chính là nguyên tắc của tôi”.
Lăng Lạc Xuyên khẽ cười, giọng điệu đùa giỡn: “Hay cho câu chỉ đòi cô ta. Tôi lại muốn biết, nếu người ta sắt đá không bằng lòng, anh làm thế nào?”.
Nguyễn Thiệu Nam cười cười, nói với ý sâu xa: “Đấm bốc chợ đen không phải chỉ nơi không ai quản lí mới có. Anh hiểu ý của tôi mà’’.
Lăng Lạc Xuyên nhìn Nguyễn Thiệu Nam, hóa ra, anh ta đều biết hết. Nhưng luôn mồm nói không quan tâm, cho tới hôm nay vẫn quan tâm nhất cử nhất động của cô, việc này nói lên điều gì?
Nguyễn Thiệu Nam nói tiếp: “Thế giới này có tiền có thể sai được cả quỷ. Mà bọn họ lại đang trong lúc thiếu tiền, chỉ cần tìm người nói với anh ta, nếu đồng ý giả thua còn có thể được thù lao gấp mười lần khi thắng, cậu nói anh ta có đồng ý không? Một khi lên võ đài, muốn sống muốn chết chẳng phải chỉ cần một câu của cậu? Mà bên này chỉ cần lôi cô ta đến địa bàn của cậu, trực tiếp phát sóng cho cô ta xem là được. Nhìn thấy bộ dạng máu me bắn tung tóe của người đó, cậu muốn gì mà cô ta chẳng nghe?”
Lăng Lạc Xuyên lắc đầu khẽ cười, “Điều đó chưa chắc. Lỡ như người ta quyết tâm, sống hay chết tùy anh, cô ấy dứt khoát đi theo luôn. Cuối cùng khiến ngọc vỡ hoa tàn, hương phai sắc nát, há chẳng phải phí sức đánh một trận mà chẳng được gì?”.
Nguyễn Thiệu Nam thong thả thở dài, “Nếu thực sự như vậy cũng chỉ có cách buông tay, để cô ta chết đi. Người phụ nữ không giữ được, cậu muốn nữa cũng vô ích. Từ đây cắt đứt nỗi nhớ, không cần vì một người phụ nữ ngày ngày nhớ mong, mất hồn mất vía, cậu cũng yên lòng”.
Lăng Lạc Xuyên quay mặt đi, đón ánh mặt trời dịu nhẹ, nhìn Nguyễn Thiệu Nam đang nhìn thẳng, sắc mặt không thay đổi, ung dung nói chuyện với anh, anh không biết những lời người này nói rốt cuộc là thật hay đùa.
Cho dù là đùa cũng đã khiến người ta vô cùng sợ hãi. Giả sử là thật, vậy suy nghĩ kín đáo, lòng dạ thâm sâu, tính tình lạnh lùng, thủ đoạn độc ác của anh ta đã đạt tới mức khiến người ta căm phẫn.
Lăng Lạc Xuyên bất giác thở dài, “Anh quá tàn nhẫn rồi, theo đuổi tình yêu cũng làm như báo thù. Người ta chỉ là một cô gái yếu đuối mảnh mai, cần gì phải ép vào đường cùng chứ”.
Nguyễn Thiệu Nam khẽ cười, “Ai nói yêu cô ta? Tôi chỉ đang thảo luận cùng cậu, làm thế nào gươm chưa dính máu đã thắng, đã đạt được người phụ nữ mình muốn. Cậu cảm thấy cô ta là người con gái yếu đuối, quan điểm của tôi ngược lại với cậu. Còn nhớ lần trên tầng cao nhất tòa nhà Dịch Thiên, bị tôi đè xuống, máu chảy khắp nền vẫn còn dám cứng cỏi cãi lại. Nếu không phải sau đó cậu nhắc nhở tôi, đây có lẽ là khổ nhục kế cô ta dốc toàn lực lúc đường cùng, tôi đã suýt bị lừa. Một người để đạt được mục đích, đến bản thân cũng không đếm xỉa, nhìn khắp thiên hạ có được mấy người? Người như vậy bình thường có vẻ dịu dàng hòa nhã, điềm đạm đáng yêu nhưng chỉ cần cho cô ta một cơ hội thích hợp, chỉ sợ cô ta còn tàn nhẫn hơn bất cứ ai”.
Trong lúc nói chuyện, trời đã sáng. Giữa những tòa nhà cao tầng của thành phố là ánh bình minh đỏ rực và bầu trời trong xanh.
Lăng Lạc Xuyên không nói gì, lặng lẽ nhìn xuyên qua tia nắng ban mai, trước mặt là thành phố như mê cung, bầu trời chật hẹp, đám người thờ ơ… Thế là anh tưởng tượng nếu trên trời có một đôi mắt nhìn xuống, cảnh tượng của thành phố chắc giống như bức tranh vải được căng trên khung gỗ, trải qua ngàn năm, lâu bền không thay đổi. Cũng phồn hoa như vậy, những người như vậy, mưu mô toan tính như vậy, dục vọng tựa hang sâu không bao giờ lấp đầy.
Anh rất mệt, đã lười phán đoán xem mục đích thực sự của Nguyễn Thiệu Nam khi nói ra những lời này. Nhưng không thể phủ nhận, anh ta đã rạch ra một vết sẹo, một căn bệnh từ lâu lắm rồi bản thân không muốn đối diện.