XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.

không?”. Một người bước ra từ bóng râm.
Lăng Lạc Xuyên quay lại nhìn, là Nguyễn Thiệu Nam, không nén được có chút kinh ngạc, “Anh đến khi nào?”.
“Sớm hơn cậu một chút, ở suốt trong phòng đơn tầng hai, cùng đi nhé”.
Nguyễn Thiệu Nam lái xe, Lăng Lạc Xuyên ngồi ghế phụ, nghịch ngợm đồng hồ đeo tay với tâm trạng buồn chán.
Nguyễn Thiệu Nam nhìn anh, cười nói: “Gần đây rất buồn chán hả? Cô gái đó khá xinh, nhưng đến biểu diễn tại nhà như vậy cũng tham gia, chẳng qua cũng chỉ là gái điếm cao cấp mà thôi, có cần phải nghiêm túc vậy không? Không biết còn tưởng cậu muốn ăn cô ta kia đấy”.
Lăng Lạc Xuyên ngáp một cái, chậm rãi trả lời: “Rất buồn chán. Anh cũng thế còn gì? Sao, vị hôn thê xinh đẹp, dịu dàng trong nhà không làm anh thỏa mãn à? Chạy tới đây tiêu khiển không phải phong cách của anh”.
Nguyễn Thiệu Nam khẽ cười, “Tôi không đắc tội cậu đấy chứ, miệng lưỡi ghê gớm thế. Đều là đàn ông, không cần tôi nói chắc cậu hiểu”.
Lăng Lạc Xuyên cũng cảm thấy mình hơi thất lễ, không biết vì sao gần đây nhìn thấy Nguyễn Thiệu Nam, anh liền cảm thấy không thoải mái. Nhưng rốt cuộc không thoải mái ở đâu, hình như một, hai câu không thể nói rõ.
Nguyễn Thiệu Nam là người giỏi đoán ý qua sắc mặt và lời nói của người khác, suy nghĩ kín đáo, so ra hơn cả Lăng Lạc Xuyên, trong lòng đương nhiên biết vì sao anh không thoải mái.
Nguyễn Thiệu Nam có một nguyên tắc: Tuyệt đối không đối đầu với người mạnh hơn mình, còn cùng hợp tác với họ, dần dần còn khiến người ta làm việc cho mình.
Đây chính là điểm thông minh của anh.
Lăng Lạc Xuyên mạnh hơn anh chăng? Tạm thời còn chưa nhìn ra manh mối. Nhưmg không thể phủ nhận, vị công tử có thế lực đứng sau này luôn có thái độ nô đùa chốn nhân gian, không dựa vào thế lực gia tộc đã đạt được địa vị gần như có thể sánh ngang với anh, điều này không thể không khiến Nguyễn Thiệu Nam trước nay cẩn trọng thấy kiêng dè.
“Lạc Xuyên, tôi không có anh chị em một, cũng không có người thân. Chúng ta quen nhau lâu như vậy, tôi luôn coi cậu như em ruột. Trong lòng cậu nếu có chỗ nào bất mãn với tôi, cứ nói ra. Tôi không đúng, tôi nhận lỗi với cậu là được. Cũng tránh cho người ngoài nhân cơ hội này li gián tình cảm bao năm giữa chúng ta”.
Nguyễn Thiệu Nam nói như vậy, Lăng Lạc Xuyên không còn gì để nói. Rốt cuộc, anh có thể trách gì anh ta chứ? Chuyện nhà họ Lục, toàn bộ kế hoạch từ đầu đến cuối, anh đều trơ mắt đứng xem, bao gồm cả lần cuối cùng hạ thủ với cô.
Đúng như Vị Hi nói, bao nhiêu việc đẫm máu như vậy cố tình xảy ra trước mắt anh, anh biết rõ, hiểu hết. Những mánh khóe giết người vô hình, những thủ đoạn máu lạnh vô tình, những hậu quả máu chảy thành sông ấy, anh đều “đành lòng” đứng nhìn được, lại đến lúc này mới “không đành lòng”? Có phần giả tạo đáng buồn cười.
Nghĩ đến tình anh em bao năm giữa mình và Nguyễn Thiệu Nam, lúc này lại hợp tác làm ăn, trong đó có vướng mắc lợi ích phức tạp. Anh là một người thông minh đương nhiên hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Nguyễn Thiệu Nam. Anh là một thương nhân xuất sắc, thương nhân đều biết cân nhắc mức độ nặng nhẹ, lợi hại.
Nói cho cùng anh là một người theo chủ nghĩa thực dụng coi lợi ích là trên hết, tuyệt đối sẽ không vì một người phụ nữ còn chưa chạm được đến liền đắc tội một nhân vật đáng sợ như vậy, không cần thiết cũng không đáng.
Thêm nữa, Nguyễn Thiệu Nam thông minh như vậy, chắc cũng đoán ra bảy, tám phần, không bằng nói thẳng, mọi người hiểu rõ, giải tỏa những khúc mắc còn vướng bận trong lòng.
Thế là anh khẽ cười, “Anh nhạy cảm quá rồi, chỉ là có vài việc tôi vẫn chưa rõ lắm. Muốn hỏi anh nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu”.
Nguyễn Thiệu Nam hơi tò mò, “Cậu muốn hỏi gì?”.
Lăng Lạc Xuyên hơi do dự, hỏi có phần u ám: “Ban đầu anh… sao làm được?”.
“Cái gì?”. Nguyễn Thiệu Nam không hiểu.
Lăng Lạc Xuyên nhìn đồng hồ của mình, đột nhiên không đầu không cuối nói một câu: “Sáu ngày mười tám tiếng ba mươi ba phút’’.
Nguyễn Thiệu Nam mơ hồ, càng không hiểu.
“Tôi đã sáu ngày mười tám tiếng ba mươi ba phút chưa gặp cô ấy. Cảm giác tựa như cai nghiện vậy, hàng ngày nhìn đồng hồ sống qua ngày. Tôi thật không hiểu, sao anh có thể chịu nổi?”.
Nguyễn Thiệu Nam nhếch môi cười, “Hóa ra là việc này. Người như cậu lại có lúc hồ đồ như vậy, kể cũng kì lạ. Nhớ cô ta thì trực tiếp đi tìm. Ôm một người con gái giống cô ta mây mưa một trận, cậu liền không nhớ nữa à?”.
Lăng Lạc Xuyên dứt khoát cởi đồng hồ ném ra ngoài cửa xe, “Tính khí cô ấy, người khác không biết, anh còn không hiểu sao? Bình thường trông có vẻ ngoan ngoãn, dễ bảo, một khi bị ép liền trở nên liều mạng. Việc đó thường phải là anh tôi tình nguyện mới thú vị. Lẽ nào để một cô gái máu me be bét trên giường anh? Cho dù đạt được cũng có ý nghĩa gì chứ? Không bằng mua một con búp bê bơm phồng về nhà ôm, còn tiết kiệm chút sức lực”.
Nguyễn Thiệu Nam không nén được lắc đầu, chế nhạo nói: “Sao sự việc vào tay cậu lại biến thành máu me như vậy?”.
Lăng Lạc Xuyên cười nhạt, “Anh không máu me, chỉ là giết người không dao mà thôi”.
Ngu