Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.
khanh khách ngắt điện thoại. Cô vốn rất thích được đứng gần xem vật lộn, nhưng thu nhập ít ỏi của cô căn bản không đủ để mua vé ở hàng đầu tiên. Lần này đúng là may rồi!
Tả Húc thấy Lương Ưu Tuyền chạy vào toilet thay quần áo, liền đứng ngoài gõ cửa.
“Tôi sắp gặp nguy hiểm…”
“Không sao đâu. Tôi sẽ nhốt anh trong nhà, khóa trái cửa. Mà cùng lắm tầm 3 tiếng nữa tôi sẽ về ấy mà.” Lương Ưu Tuyền hưng phấn rống lên đáp.
“…” Tả Húc sờ cằm: “Sống chết của người dân cũng không để ý, bỏ mặc nhiệm vụ.”
Lương Ưu Tuyền mở cửa ra, vừa chải đầu vừa nói xạo: “Tôi chính là nghĩ cho anh nên mới đi đấy chứ. Lỡ như tôi từ chối Ngô Thiên Khải, khiến Ngô đạo diễn bất mãn, chẳng phải anh sẽ bị thiệt sao? Mà nói đi cũng phải nói lại, chính anh cho anh ta số của tôi còn gì.”
“…” Tả Húc nháy nháy mắt. Hắn làm sao thế này? Lúc nào cũng hy vọng cô ta biến mất, nay cô ta sắp ra ngoài thì lại thấy rất khó chịu.
Lương Ưu Tuyền nhìn đồng hồ. Cô hẹn với Ngô Thiên Khải sẽ gặp mặt dưới lầu 1 của Tinh Hỏa, còn có nửa giờ thôi.
Từng giây từng phút trôi qua
Đúng lúc Lương Ưu Tuyền đứng lên, không biết vì sao Tả Húc cũng…đứng theo.
“Tôi không muốn chết, cô phải bảo vệ tôi.”
“…” Lương Ưu Tuyền nghi hoặc nhìn hắn. Lần trước suýt bị bom nổ chết hắn cũng không sợ, bây giờ sao tự nhiên lại thế này?
Lương Ưu Tuyền nghĩ nghĩ: “Hay là cùng đi?”
“Nhiều người ồn ào, càng nguy hiểm. Tôi đằng nào cũng là manh mối duy nhất của cảnh sát cơ mà. Cô lẽ nào vì một trận đấu vật liền quên hết rồi sao? Cảnh sát mà cũng như vậy sao? Lẽ nào cô làm được là nhờ vào quan hệ…” Tả Húc nghiêm trang chất vấn.
“…” Được. Cái này là động trúng chỗ hiểm rồi.
“Vậy anh muốn sao?” Lương Ưu Tuyền đặt mông trở lại ghê sô pha.
Tả Húc nhún nhún vai: “Tôi chỉ là bày tỏ quan điểm của mình thôi, không có chuyện gì đâu. Cô cứ đi đi, chúc vui vẻ.”
“…” Lương Ưu Tuyền cực kì muốn đứng lên, nhưng hắn nói có người muốn giết hắn, đe dọa đến sự an toàn của hắn. Lỡ như cô vừa ra ngoài hắn liền gặp chuyện không may thì cô làm sao ăn nói với cấp trên được bây giờ!
Lương Ưu Tuyền đang đấu tranh tư tưởng, di động lại đổ chuông. Cô mím mím môi, vội bắt máy: “Thật ngại quá Ngô tiên sinh, tôi có chút việc rồi, không đi được… Dạ… Hại anh một chuyến mất công, thật xin lỗi… Dạ, hẹn lần sau… Huh? Anh muốn lên chơi? Thế sao… Để tôi hỏi ý Tả Húc đã…”
“…” Tả Húc liên tục xua tay, nhưng dĩ nhiên không thể để Lương Ưu Tuyền nhìn thấy.
Không biết có phải cô ta cố ý hãm hại hắn không hay cô ta thật sự ngốc nghếch nữa? Rõ ràng đã nói hắn có nhà, làm sao có thể không mời người ta lên được?!
Tả Húc ra vẻ nhiệt tình gật đầu. Hiện tại hắn chỉ mong Lương Ưu Tuyền không bán đứng mình.
Một lát sau, tiếng chuông cửa vang lên. Thấy Tả Húc vẫn ngồi yên, Lương Ưu Tuyền liền đi qua mở cửa.
Thời điểm Ngô Thiên Khải bước vào, Tả Húc liền chuyển sang bộ mặt nhiệt tình: “Hi! Anh ăn cơm chưa?”
“Vẫn chưa. Hai người muốn ra ngoài ăn sao?” Ngô Thiên Khải đem đặt chìa khóa xe trên bàn trà, không khách khí ngồi xuống sô pha.
“Anh lúc đến đấy có nghe thấy tiếng báo cháy không? Lương Ưu Tuyền vì sự an toàn của tôi nên cứ bắt tôi ở trong nhà, nên giờ chắc chỉ gọi đồ ăn đến được thôi.” Tả Húc vội đánh đòn phủ đầu, đem thực đơn đến đưa cho Ngô Thiên Khải.
Ngô Thiên Khải giật mình, cười nói: “Có sao? Tôi không chú ý lắm. Nhưng mà Lương tiểu thư đúng là một vệ sĩ cẩn thận.”
Lương Ưu Tuyền mắt giật giật, đồ nói dối không biết ngượng, ai cấm anh ra ngoài hồi nào? Đồ ma quỷ, chuyên đi hại người!
“Lương tiểu thư muốn ăn cái gì?”
“Anh là khách thì cứ chọn đi. Tôi thì sao cũng được.” Lương Ưu Tuyền giờ chỉ muốn đi xem đấu vật, đối với Ngô Thiên Khải thật sự không quá để tâm.
Đúng lúc cô tính quay người đóng cửa, cánh cửa đã bị bật ngước lại. Ngay sau đó liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Darling à, tôi xong rồi! Nhớ tôi chứ ứ ứ ứ….”
Đinh Đới Vĩ không chú ý liền nhảy vào phòng dang tay ra, đến lúc này mới nhận ra tình hình, liền cứng đơ tại chỗ.
“…” Ngô Thiên Khải nhíu mày. Nếu hắn nhớ không lầm thì đây là một ca sĩ nổi tiếng.
“…” Tả Húc ảo não đặt tay lên đỡ trán. Ông Trời ơi, ngài muốn diệt tôi sao?
“…” Lương Ưu Tuyền đứng né sang một bên thích thú quan sát. Hô hô, đây chẳng phải chính là “Yêu hận tình cừu” sao? Còn do 3 người con trai làm diễn viên chính nhá.
“…” Đinh Đới Vĩ mắt hấp háy. Hắn đã buông tay xuống được chưa? Mỏi quá.
Tả Húc vội hắng giọng, sau đó đi đến bên cạnh Đinh Đới Vĩ, dùng sức kéo tay hắn xuống rồi mỉm cười giới thiệu “Đây là bạn của tôi, tên là Đinh Đới Vĩ. Còn vị này là Ngô Thiên Khải tiên sinh.”
Đinh Đới Vĩ cùng Ngô Thiên Khải gật đầu chào nhau, không khí vô cùng ngượng ngùng.
Đối với Đinh Đới Vĩ, nhà của Tả Húc cũng như nhà mình, không cần thiết phải ngượng ngùng gò bó, bởi thế hắn thản nhiên đi vào phòng tắm rửa ráy, hoàn toàn không để ý đến việc làm của mình ám muội như thế nào.
Ngô Thiên Khải xoa xoa cằm, nhìn Tả Húc vô cùng kì quái, cười “Vài năm không gặp sao cậu đã thay đổi thế này rồi? Chán