Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341456
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1456 lượt.
Đang muốn nổi sùng lên thì đã thấy Tả Húc đang dùng kem đánh răng bôi lên chỗ sưng đỏ rồi. Kem đánh răng lạnh như băng, cô không khỏi giật giật khóe miệng…
“Thuốc trị bệnh phù chân, cô không cần cảm ơn tôi đâu.”
“Tôi không bị bệnh phù chân!” Lương Ưu Tuyền lại giơ nắm đấm lên, nhưng cô không ngờ Tả Húc lại đưa tay ra ngăn cản.
Cô mắt trợn ngược. Theo như phán đoán của Lương Ưu Tuyền (dựa trên thực tế) thì Tả Húc rất yếu đuối, không thể đánh được cô nên luôn chỉ có thể đánh lén thôi… Nhưng bây giờ như thế này, lẽ nào hắn cố tình tỏ vẻ yếu ớt?
Lương Ưu Tuyền quyết định sẽ kiểm chứng việc này. Bởi thế cô lại thừa dịp Tả Húc đang loay hoay với hộp kem đánh răng liền tung chưởng tiếp.
Không ngờ lần này Tả Húc không thèm tránh, kết quả hắn ăn trọn một quyền. Nhưng mà Lương Ưu Tuyền cũng đau không kém hắn, bởi trong lúc cô đánh Tả Húc đã vô tình đẩy hắn vào ngón chân sưng tấy của mình.
Tả Húc lấy tay đỡ xương sườn. Đau đến nheo mắt lại, nhưng vừa nhìn thấy Lương Ưu Tuyền đang xoa xoa ngón chân của mình thì sung sướng cười “Gieo gió gặt bão. Ông trời quả nhiên có mắt!”
“…” Lương Ưu Tuyền vẫn chưa thể xác định rõ điều mình vừa nghĩ ban nãy. Nhưng rõ ràng trong tình huống đó, khi Lương Ưu Tuyền tung nắm đấm thì vẫn còn cách Tả Húc một khoảng, hắn vẫn có thể tránh được. Người bình thường trong những lúc như vậy không đời nào ngu xuẩn đi nhận đòn, bởi vậy nhất định Tả Húc cũng từng trải qua một khóa huấn luyện nào đó. Nhưng mà trong tư liệu của cảnh sát sao không thấy có việc này?
“Anh có chuyện giấu tôi.” Lương Ưu Tuyền nét mặt nghiêm trọng nói. Nhất định việc Tả Húc đã dấu diếm này có liên quan đến chuyện buôn lậu súng rồi.
Tả Húc giật mình. Việc đầu tiên hắn nghĩ đến là đêm xuân hôm nọ với Lương Ưu Tuyền.
Lương Ưu Tuyền thấy hắn im lặng thì càng nghi ngờ hơn. Cô nhíu mày “Tuy anh che dấu rất khá nhưng làm sao có thể qua được mắt đại tỷ đây chứ. Chi bằng cứ khai thật đi!”
“…” Tả Húc mất tự nhiên nhìn xung quanh, sau đó chỉ biết nhảy vào bồn tắm, cầm bàn chải lên vùi đầu vào làm việc.
Lương Ưu Tuyền thấy hành động của hắn lén lút như thế thì đã xác định mối nghi ngờ. Cô khập khiễng bước tới gần, khiến Tả Húc chỉ cảm thấy có một cái bóng cao lớn đang dần phủ trên đầu mình.
(Câu này có thể hiểu là anh đang chột dạ, nhưng dùng phép ẩn dụ. Cái bóng vừa là bóng Lương Ưu Tuyền, vừa là bóng thần chết ='>. Văn học quá.)
Lương Ưu Tuyền ngồi xuống bên cạnh bồn tắm, nâng cằm Tả Húc lên, giọng nói đầy sát khí “Anh nghĩ có thể dấu đến lúc nào chứ? Sao không hợp tác cùng tôi phá án đi?”
“…” Án gì? Vụ án trinh nữ chắc?
“Nếu để tôi nói thì mọi người đều xấu hổ. Cho anh một phút suy nghĩ đi!” Lương Ưu Tuyền khoanh tay trước ngực, bắt đều đếm.
Xấu hổ?… Chết cha, bị phát hiện thật rồi à?
Tả Húc đã biết là không dễ gì lừa gạt cảnh sát, mà so với tưởng tượng của hắn thì Lương Ưu Tuyền có vẻ bình tĩnh quá… Nhưng nếu hắn đã nói ra rồi… Tả Húc nhìn Lương Ưu Tuyền đang cầm cái cắt móng tay, có thể giết người (?! Làm sao có thể chứ!). Cái phòng tắm này có biến thành hiện trường án mạng không đây?
“Chuyện là thế này…”
“Ừ. Cứ từ từ mà nói, không cần căng thẳng.”
“…” Tả Húc liếm môi “Tối hôm đó, mưa bão rào rào, sấm chớp ầm ầm, có một đôi cô nam quả nữ…”
Rầm! Lương Ưu Tuyền đập cái cắt móng tay xuống “Nói vào trọng điểm đi!”
“…” Tả Húc từng bước bước ra khỏi bồn tắm, chậm rãi đi đến phòng ngủ. Đến rồi mới phát hiện ra trong phòng còn có nhiều vật có thể làm hung khí hơn. Thế là hắn lại quay lại phòng khách, lại thấy khẩu súng của Lương Ưu Tuyền đang dấu trên khe trong ghế sô pha. Cuối cùng hắn quyết định, tốt nhất là về phòng ngủ, rồi khóa cửa lại.
Thấy Tả Húc đang tìm khóa, Lương Ưu Tuyền bất bình nhảy dựng lên “Anh làm cái gì đấy? Định đánh lén cảnh sát à?!”
“Thật không dám. Tôi đánh không nổi cô.”
“Thật sao?”
“…” Đương nhiên lúc uống say thì khác rồi.
Lương Ưu Tuyền túm cổ áo Tả Húc, đẩy hắn lên tường “Tôi cảnh cáo anh Tả Húc! Chị đây không giỏi nhẫn nại đâu, nếu anh còn không chịu nói thật thì tôi sẽ áp tải anh đến đồn!”
“Ách?… Loại chuyện này cũng cần đến đồn sao?
“Nói nhảm, anh tưởng muốn bắt nạt tôi là được à? Để nam cảnh sát thẩm vấn anh, xem anh còn lươn lẹo thế nào!?”
“Nảm cảnh sát… Cô còn muốn người ta nghe chi tiết sao?…”
Lương Ưu Tuyền cầm quyển sách ở bên cạnh lên. Nhưng cô còn chưa kịp phang vào đầu Tả Húc thì hắn đã lăn ra giả chết rồi. Quả nhiên, cô nàng này là ác quỷ đầu thai!
Lương Ưu Tuyền mạnh mẽ lay lay hắn, hét lớn “Tả Húc anh có hiểu chuyện này rất nguy hiểm không?! Một khẩu súng ít nhất cũng có thể có năm viên đạn, mỗi viên đạn là một mạng người đấy! Lần này mới thu được ba mươi khẩu, anh nghĩ chỗ súng còn lại là bao nhiêu hả? Anh có nghĩ đến chỗ súng đó sẽ giết bao nhiêu mạng người không hả?!”
“…” Tả Húc mở mắt ra “Cô đang nói đến chuyện buôn lậu súng à?”
“Tôi chỉ quan tâm chuyện này thôi. Hơn nữa, anh rõ ràng từng được huấn luyện nhưng lại giấu diếm không nói ra. Rốt cuộc là vì sao?” Lương Ưu Tuyền bắt đầu có chút kí