Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341444
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1444 lượt.
nghĩ tới cô tuy nhỏ nhưng có võ nên bị động. Nhân lúc anh ta vì né mà buông lỏng tay, Lương Ưu Tuyền chân vừa chạm đất liền nhảy bật lên, dồn hết sức vào đầu gối rồi đá vào eo tên kia. Nhưng mà anh ta đã có phòng bị, một quyền đánh vào đầu gối của cô khiến Lương Ưu Tuyền hét lên vì đau. Ngẫm thấy đánh cận chiến không có lợi, cô nhanh nhẹn lôi ra từ trong túi đựng gậy một cây gậy golf. Tuy tức giận nhưng Lương Ưu Tuyền vẫn còn tình thương yêu nhân loại, bởi thế cô cầm phán đầu cây gậy, sử dụng phần cán để đánh đối phương.
“Ách…” Người kia trong lúc phòng ngự sơ suất đã bị trúng một gậy. Hắn vừa nâng tay lên che chắn vừa mắng: “Cô đúng là đồ bạo lực!”
“Vốn là anh sai trước. Mau xin lỗi đi!”
Người kia nhìn vẻ mặt cô phẫn nộ, không khỏi cười nhẹ, thái độ lập tức thay đổi 180 độ.
“Được rồi. Tôi xin lỗi.”
Đúng lúc đó cây gậy đánh golf dừng lại trên đầu hắn.
Lương Ưu Tuyền hầm hừ thu cây gậy lại, ngồi xổm xuống thu hồi tiền lại. Sau khi nhặt hết đống tiền đang rơi lả tả, cô đưa cho người đàn ông kia: “Tôi cũng xin lỗi vì không bảo vệ môi trường. Coi như hòa.”
Nam nhân kia thấy cô rất có khí khái, trong lòng đột nhiên vui vẻ. Hắn cầm lấy tiền, nói: “Xe bị hư không cần bồi thường?”
“Nếu như nơi này bắt đền thì đương nhiên, tiền do anh trả.” Lương Ưu Tuyền lấy trong ví ra một quyển sổ nhỏ, theo thói quen thẩm vấn nói: “Tên tuổi? Số điện thoại? Yêu cầu anh cho xem giấy tờ tùy thân luôn.”
“…” Người kia giơ tay lên, để lộ ra một vết sưng đỏ: “Cô làm tôi bị thương, tôi cũng muốn cô bồi thường.”
“Lúc ban đầu nếu anh xin lỗi ngay thì cũng đã không xảy ra việc đó. Gieo gió gặt bão, tôi không cần bồi thường anh tiền thuốc men. Nếu không phục anh cứ đưa tôi đến đồn cảnh sát, kiện tôi cố ý đánh bị thương người khác. Còn tôi tôi sẽ nói đó là hành vi tự vệ. Bởi vì anh to hơn tôi, cảnh sát đương nhiên phải bảo vệ kẻ yếu.” Lương Ưu Tuyền nhướn mày, nhún nhún vai.
“…” Nam nhân nhìn Lương Ưu Tuyền nhỏ con nhưng nhanh mồm nhanh miệng. Hắn cười cười, bất đắc dĩ lắc đầu: “Coi như cô thắng.”
Lương Ưu Tuyền còn chưa kịp lấy tư thế của người chiến thắng, khoan dung độ lượng tiếp tục giáo huấn hắn thì cách đó không xa đã có một giọng lo lắng truyền đến.
“Thiên Khải, con đang làm gì đó?”
“Không có gì đâu ba, con đang cùng vị tiểu thư này thảo luận kĩ thuật đánh bóng.” Ngô Thiên Khải mỉm cười.
Cùng lúc đó, Tả Húc chạy đến sau Ngô đạo diễn.
Lương Ưu Tuyền thấy thế liền nhảy trở lại xe, giống như chưa có chuyện gì xảy ra.
Ngô đạo diễn gật đầu, quay sang Tả Húc giới thiệu: “Tiểu Húc, đây là con bác, cháu nhớ không? Ngày xưa các cháu cùng nhau đi bơi mãi.”
Tả Húc thân mật chào, cười nói: “Nhớ chứ ạ. Thiên Khải ca, đã lâu không gặp. Tôi vừa nghe bác Ngô nói anh đoạt được giải quán quân league môn quyền anh. Chúc mừng chúc mừng.”
Ngô Thiên Khải đập nhẹ vào vai Tả Húc một cái, sang sảng cười: “Nhoắng một cái cũng đã 15 năm không gặp, đúng là cậu càng lớn càng đẹp trai. Còn tôi người toàn vết thương là vết thương, chán thật. Thôi, chúng ta đi. Vừa ăn vừa nói chuyện sau.”
Tả Húc gật đầu, đi đến bên xe cất túi gậy golf: “Tiểu Tuyền, cô đem cất xe đi rồi ra cửa chờ tôi.”
“Vị tiểu thư này là?” Ngô đạo diễn nhíu mày, cười xảo quyệt.
“Là bảo mẫu kiêm hoa tiêu của cháu. Giỏi võ lắm đấy ạ.”
“…” Lương Ưu Tuyền cúi đầu chào trưởng bối, vội vàng lái xe trốn đi. Oa oa, thì ra là cao thủ quyền anh, thảo nào…
※※
Bọn Lương Ưu Tuyền ăn cơm trong một nhà hàng kiểu châu Âu khá trang nhã. Thông qua nội dung cuộc trò chuyện, Lương Ưu Tuyền biết được Ngô đạo diễn này danh tiếng không nhỏ. Nghe nói ông ấy rất nổi tiếng ở Hollywood, hơn nữa phim của ông còn đoạt nhiều giải thưởng nổi tiếng.
Ngô Thiên Khải ngồi đối diện Lương Ưu Tuyền. Hắn vừa uống cà phê vừa đọc tin tức trên điện thoại, hoàn toàn không có nhã hứng cùng cha mình và Tả Húc tham gia bàn luận. Toàn bộ sự chú ý của Ngô Thiên Khải dồn hết lên Lương Ưu Tuyền lúc này đang sốt ruột như ngồi trên một đống lửa, thần thần bí bí mỉm cười.
“Tiểu Húc, bộ phim này nếu không phải do cháu làm diễn viên chính, bác nhất định sẽ gác kịch bản này lại.”
“Bác Ngô, bác biết cháu bỏ nghề diễn từ lâu rồi mà. Kịch bản này cháu cũng xem qua rồi, thật sự là rất hay! Cháu cũng có mấy diễn viên được lắm, hay cháu kêu họ tới đây cho bác duyệt qua vậy?” Tả Húc giúp Ngô đạo diễn vuốt lưng, giúp ông thở dễ hơn.
“Không chọn không chọn, bác chỉ thấy cháu diễn được thôi! Kịch bản này vốn là viết để dành cho cháu, nếu cháu không diễn thì bác cũng không có hứng quay.” Ngô đạo diễn buông nĩa xuống, hai tay bất mãn khoanh trước ngực.
Tả Húc lại đem nĩa đặt vào tay ông, trêu chọc nói: “Bác thật là… Già vậy rồi sao vẫn còn dỗi bãi như trẻ con thế? Trước ăn cơm đã, chuyện này tính sau.”
“Lương tiểu thư, cô nói xem. Tả Húc rút khỏi giới có phải là rất lãng phí?” Ngô đạo diễn giờ phút này không cần ăn uống, chỉ cần đồng minh thôi.
“…” Lương Ưu Tuyền lúc này vẫn còn đang nhai bít tết. Cô biết Tả Húc đến lúc này vẫn rất yêu sự nghiệp diễn xuất, nhưng không hi