Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1466 lượt.

con lương mấy ngàn nhân dân tệ lấy tiền đâu ra để mua một vật phẩm xa xỉ đến vậy?
“Lý tiểu thư, cái đồng hồ của chị đẹp thật đấy.” Lương Ưu Tuyền tiến lại gần bắt chuyện.
Nụ cười của Lưu Na đột nhiên gượng gạo. Chị ta theo bản năng che che cổ tay “Cũng chỉ là hàng nhái thôi mà, ha ha.”
Lương Ưu Tuyền không nói gì thêm, nhưng nhìn thái độ kì quặc của Lưu Na thì bắt đầu nghi ngờ.

Xoẹt xoẹt xoẹt… Phim trường của bộ phim kiếm hiệp rất náo nhiệt. Tả Húc ngồi cách đó không xa đang chăm chú quan sát, bên cạnh còn có một cô diễn viên đang mặc trang phục cổ đứng lặng im, vẻ mặt lo lắng.
Tả Húc liếc Lương Ưu Tuyền một cái, sau đó ngoắc ngoắc ngón tay, ý nói cô lại gần đây.
Đây là chốn đông người, Lương Ưu Tuyền cũng không muốn làm mất mặt Tả Húc. Bởi thế cô vòng qua mấy cái camera đi đến bên cạnh Tả Húc. Cùng lúc này, cô nữ diễn viên ban nãy đứng cạnh Tả Húc đã bị phó đạo diễn gọi ra để chỉ đạo võ thuật dạy cách dùng kiếm. Cô ta trông mèo vẽ hổ cũng bắt chước theo, nhưng động tác vẫn mềm mại không có tý sức lực nào.
Tả Húc chỉ chỉ cái ghế nhỏ bên cạnh “Cô là màn che à?”
“…” Lúc này Lương Ưu Tuyền mới phát hiện cô đang đứng chắn tầm mắt của Tả Húc. Cô vội quay lại ngồi trên chiếc ghế Tả Húc chỉ, so với ghế của hắn thấp hơn một đoạn, tình cảnh giống hệt một tiểu cung nữ đang chờ đến lượt hầu hạ hoàng thượng.
“Cà phê.”
Lương Ưu Tuyền sắc mắt tối sầm, sau đó cầm bình cà phê rót ra cốc. Lúc cô đưa ly cà phê cho Tả Húc thì hắn mới để ý đến cái băng dán cá nhân ở mu bàn tay cô.
Tả Húc liếc xuống dưới thì đập vào mắt là cái ống quần dính đầy bụi đất. Hắn không khỏi nhướn mày, hỏi “Cô đi hẹn hò hay là đi đánh nhau thế hả?”
“Cả hai.” Lương Ưu Tuyền lại ngồi xuống, thái độ xem thường.
Tả Húc liếc cái gáy của Lương Ưu Tuyền, sau đó đá đá chân “Cô ra kia dạy cô diễn viên kia cách dùng kiếm có lực đi. Tôi thấy cô diễn viên này cũng không tệ, đang tính nâng đỡ cô ta.”
Lương Ưu Tuyền giật mình. Cô nhìn về phía nữ diễn viên nghệ danh là Mimi kia, thấy cô ta đang tập kiếm thì híp mắt lại “Nếu cho tôi cầm đao với cầm thương thì tôi sẽ không ngăn được cảm xúc mà ‘nghịch’ một chút đâu.”
“Hình như cô đang bực mình? Chẳng lẽ là vì tôi làm hỏng buổi hẹn hò của cô?” Giọng nói sặc mùi dấm chua.
Lương Ưu Tuyền liếc hắn “Anh có trả lương cho tôi không mà tôi phải đứng lên làm bao cát cho người khác đánh?”
“Đánh trống lảng?”
“Biết rồi thì hỏi làm gì? Im ngay.”
“…” Tả Húc thổi thổi mấy lọn tóc trước mặt, bỏ qua việc truy hỏi Lương Ưu Tuyền có hài lòng với buổi hẹn hò kia không.
Bắt đầu tiến hành quay, lập tức không khí trở nên im lặng dị thường.
“Á á á…” Cô diễn viên kia vô ý té ngã trên đất, nũng nịu chu miệng lên nói, chẳng có tý khí phách gì giống một nữ hiệp.
Lương Ưu Tuyền nhịn không được che miệng cười. Cô còn nhớ lời thoại là : Xem bổn cô nương dạy dỗ lũ chuột nhắt các ngươi đây!
Đột nhiên có một cái bóng đen xẹt qua đỉnh đầu Lương Ưu Tuyền. Cô tò mò ngước lên thì thấy có một người đang đu dây ở trên đỉnh đầu, mà xung quanh còn có rất nhiều diễn viên khác cũng đang bay bay.
(QLCC: cái này chắc nhiều người cũng biết. Những cảnh khinh công thì người ta phải đeo dụng cụ bảo hộ sau đó đi qua đi lại trên trời ý mà ~ Ban đầu Quần Lót tưởng ý ở đây ám chỉ các diễn viên nhào lộn, hôm nay cuối cùng đã thông rồi.)
“Này, tôi cũng muốn bay bay như thế kia, cho tôi thử đi mà…” Lương Ưu Tuyền bắt đầu hứng thú, liền lay lay đầu gối Tả Húc.
“Không được, sẽ ảnh hưởng đến tiến độ của bộ phim. Nếu cô muốn đi chơi thì, hừm… bên kia có mấy con ngựa đấy, cô có thể luyện phi ngựa qua vòng lửa.”
“…” Lương Ưu Tuyền trừng mắt nhìn Tả Húc một cái, sau đó thật sự đi đến bên chuồng ngựa. Tưởng cô không biết cưỡi ngựa hả, còn mơ đi.
Lương Ưu Tuyền dắt ra một con ngựa đen tuyền, sau đó nhanh nhẹn nhảy lên trên yên ngựa. Cô kéo dây cương bước thử vài bước, sau khi xác định mình có thể khống chế con ngựa này liền ngạo nghễ hếch cằm lên nhìn Tả Húc, cưỡi ngựa đi bộ đến bên thảm cỏ trống trải.
Tả Húc hình như đang nhếch môi lên, sau đó cầm cái loa công suất lớn hỏi “Dám phi như bay không?”
Lương Ưu Tuyền làm động tác OK, sau đó “Hah” một tiếng, vó ngựa nổi lên.
“Dám cầm kiếm không? Ngay bên cạnh yên ngựa đó.”
Lương Ưu Tuyền thuận tay sờ xuống, cầm lấy cái chuôi kiếm, nhanh như chớp chạy như điên, cảm giác hệt như một vị đại hiệp tài uy.
Đến lúc này Tả Húc mới nói tiếp “Dám mặc trang phục cổ trang cầm kiếm chạy trên ngựa không?”
“…” Lương Ưu Tuyền giữ chặt cương ngựa, phát hiện ra có mấy nhân viên công tác đang đi đến gần mình. Thiết kế trang phục ngẩng lên cười “Ban nãy diễn viên đóng thế của cảnh cưỡi ngựa đã ngã bị thương, xin cô làm ơn xuống thay quần áo. Giá cả có thể thương lượng sau cũng được, nếu cảnh quay mà chậm trễ thì nhất định Tả tổng sẽ không tha cho chúng tôi.” Còn mấy người bên cạnh cũng dùng ánh mắt khẩn cầu chớp chớp nhìn Lương Ưu Tuyền, trông rất tội nghiệp.
“?!” Lương Ưu Tuyền cắn răng mở miệng nhìn về phía Tả Húc thì thấy hắn đã sớm đưa lưng qua


Polaroid