XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.

i bật cười một tiếng. Thấy mấy tên kia có ý đồ chạy trốn, hắn vươn cánh tay duỗi ra, dễ dàng bắt lấy cái cổ của chúng. Cốp! Cốp! … Hai tên lưu manh đã được thân mật tiếp xúc với cái cột điện.
Lương Ưu Tuyền cũng không yếu thế, từng bước bước về phía trước, nắm bả vai người này làm điểm tựa, dùng sức cong đầu gối lên, mạnh mẽ tấn vào chỗ hiểm của người này, ngay sau đó, xoay tròn vung chân hướng tới quai hàm người kia, vù vù… Úi chà! Gục rồi!
Cuối cùng còn một tên cơ bắp cuồn cuộn còn sống mà còn thống khổ hơn chết, hai chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, hai tay dâng lên cái bao tiền, run rẩy nói: “Không phiền đến đại tỷ phải ra tay! Để tôi tự giác! …” Nói xong, anh bạn nhỏ tự đấm một phát, không thấy choáng váng, lại đem đầu đập vào vỏ xe, vẫn không thấy choáng váng, hắn tội nghiệp nhìn về phía hai người “nam nữ mặt lạnh” kia …” Chị hai, đầu tôi rất là cứng…”
“Đi qua kia!”
“Dạ!”
“A…”
Tên cơ bắp che mông đi lên xe, ôi hoa cúc* của hắn…
(* từ thường xuất hiện trong danmei *cười*)
5 phút sau, xe cảnh sát đã tới. Đầu tiên là áp tải một hàng du côn đi lên xe, sau đó dẫn người bị hại theo sau trở về cục cảnh sát ghi chép. Khi cảnh sát biết Lương Ưu Tuyền cũng là cảnh sát thì thì không ép cô và Ngô Thiên Khải trở về lấy khẩu cung nữa.
“Tiểu thư, xin cho tôi biết tên của cô, hôm nay ít nhiều cũng nhờ có cô…” Người phụ nữ giữ chặt tay Lương Ưu Tuyền, những giọt nước mắt nóng hổi tuôn trào.
“Xử lý những phần tử xấu là công việc của tôi. Về sau cô đi rút tiền không nên đi một mình.” Lương Ưu Tuyền rút khăn giấy ra, đưa cho người phụ nữ kia..
Đến khi xe cảnh sát đi xa, Ngô Thiên Khải mới hỏi: ” Cảnh sát chìm còn có thể kiêm chức bảo tiêu?…”
“…” Lương Ưu Tuyền do dự một giây rồi gật đầu: ” Tôi đang trong thời gian nghỉ dài hạn, cần chút tiền tiêu vặt.”
“Ra vậy.” Ngô Thiên Khải cười cười: “Khó trách Tả Húc nói em cũng không ở lại lâu.“
Lương Ưu Tuyền cười không đáp. Ngày nào chưa phá được án thì Tả Húc cũng không chạy thoát khỏi năm ngón tay cô đâu!
Đúng lúc này, Ngô Thiên Khải từ từ nâng lên một bàn tay của Lương Ưu Tuyền lên. Lương Ưu Tuyền theo bản năng rút ra, lại bị hắn bắt lấy thật nhanh. Sau đó Ngô Thiên Khải nhanh nhẹn xé mở miếng băng cá nhân, dán lên mu bàn tay bị thương của cô.
“Cần gì phí sức như vậy, kỳ thật chỉ cần một mình tôi cũng có thể giải quyết vài cái phế vật kia.” Ngô Thiên Khải nhìn cô, tay để lên phần cao cao ở lưng cô, nhẹ nhàng ấn xuống.
“…” Lương Ưu Tuyền mím môi không nói gì. Vừa rồi bởi vì quá tức giận cô quả thật ra tay hơi mạnh, không ngờ khiến bản thân cũng bị thương. Cô trộm liếc Ngô Thiên Khải một cái… Bề ngoài anh ta có vẻ cẩu thả, không ngờ cũng rất chu đáo.
“Ưu tuyền… Chuyện đó… em cho tôi một cơ hội được không, tôi rất thật lòng.”
“…” Lương Ưu Tuyền chăm chú nhìn hắn trong chốc lát, mãi sau mới lên tiếng: “Anh không thấy phiền thì tùy anh vậy.”
Ngô Thiên Khải thấy được cô đồng ý thì cười nhẹ rồi kéo tay cô trở về nhà hàng.
Nhưng Lương Ưu Tuyền ăn chưa được ba miếng, chuông di động lại vang lên…
“Lương Ưu Tuyền, cô có khái niệm về thời gian không hả? Nhìn xem hiện tại mấy giờ rồi?” Tả Húc ngay lập tức đánh đòn phủ đầu.
Lương Ưu Tuyền nhìn chiếc đồng hồ trước mắt: “Hai giờ rưỡi chiều, có chuyện gì à?”
“Có chuyện gì á? Trong khi tôi đang ở chỗ ngư long hỗn tạp thì cô lại thoải mái an tâm đi hẹn hò?”
“A! Tôi còn tưởng rằng anh đang họp. Anh ở đâu, tôi lập tức đi tìm anh.” Lương Ưu Tuyền bật dậy.
“Khỏi, tôi chết rồi!”
Tút tút tút tút… Tả Húc ngắt di động.






“…” Lương Ưu Tuyền quay sang nhìn Ngô Thiên Khải lúc này đang không hiểu gì, cúi đầu rời bàn, cầm điện thoại đi đến phía toilet.
Sau một hồi chuông, Tả Húc mới chậm rãi nghe điện thoại…
“Anh muốn chết à? La hét cái gì?!” Lần này đến lượt Lương Ưu Tuyền đánh đòn phủ đầu.
“…”
“Anh chết ở chỗ nào rồi?!”
(QLCC: ý ở đây là được bao ăn rồi bao tiền xe,… Không nghĩ ra từ nào khác ~ ai nghĩ ra nhắc QL với T^T)
Tuy vậy Ngô Thiên Khải rất cố chấp, hoặc là để hắn trả tiền, hoặc là để hắn đưa đi.
“Vậy… Cám ơn anh, liên lạc sau nhé.”
Lương Ưu Tuyền hạ cửa sổ xuống, tính vẫy tay bye bye, không ngờ Ngô Thiên Khải lại kéo hẳn đầu cô ra khỏi cửa sổ, sau đó dịu dàng đặt một nụ hôn lên trán khiến Lương Ưu Tuyền hóa đá, dù xe taxi đã đi xa vẫn chưa hoàn hồn.
Lương Ưu Tuyền sờ sờ trán. Ngô Thiên Khải từ nhỏ đã sống ở nước ngoài, chắc chắn là đã bị ảnh hưởng bởi văn hóa Tây phương rồi. Nhưng nói gì thì nói cô vẫn không thể không đỏ bừng mặt.
30 phút sau
Lương Ưu Tuyền đến trường quay, quả nhiên được bảo vệ yêu cầu xuất trình giấy thông hành. Không còn cách nào khác, cô đành gọi cho Tả Húc. Chỉ một lát sau, thư kí của Tả Húc – Lưu Na đã tới đón cô.
Trong lúc vô tình, Lương Ưu Tuyền nhận ra cái đồng hồ ở trên tay Lưu Na là một chiếc Omega. Loại đồng hồ này không phải là cao cấp gì, nhưng giá của nó thấp nhất cũng phải đến mấy vạn nhân dân tệ.
Thử hỏi một bà mẹ độc thân có hai