Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341472
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1472 lượt.
g túi quần, cười rạng rỡ.
Lương Ưu Tuyền nghĩ trong lúc chủ vắng nhà mà từ chối lời mời cũng không thích hợp lắm, cho nên cô lên tiếng đồng ý rồi đánh răng rửa mặt thay quần áo.
…
Lúc hai người đi ăn cũng tầm quá trưa, mọi chỗ đã vãn khách, Ngô Thiên Khải dẫn Lương Ưu Tuyền tới một nhà Tây khá nổi tiếng.
Lương Ưu Tuyền nhìn sự sang trọng trong nhà hàng lại thấy hơi nản. Thật ra cô vẫn muốn ăn cơm rau xào, thịt băm với cá dằm trộn cơm, toàn những món ăn bình dị.
“Khi ra ngoài em không trang điểm sao?”
“Tôi không phải người của công chúng thì cần gì trang điểm, chỉ tổ lãng phí thời gian.” Lương Ưu Tuyền nhíu mày: “Ý anh là lúc tôi không hóa trang nhìn rất xấu?”
“Đương nhiên không phải. Chỉ là đây là lần đầu tiên tôi thấy một người con gái tầm tuổi em từ lúc chuẩn bị đến khi bước ra khỏi nhà mà chỉ cần 8 phút.“ Ngô Thiên Khải giơ lên chén rượu đỏ, mỉm cười nói.
Lương Ưu Tuyền đã có kinh nghiệm say rượu – chính là lần trước đã cường hôn Tả Húc. Từ đó cô đã quyết định sẽ không uống rượu ở nơi công cộng dưới mọi tình huống. Bởi vậy thay vì là ly rượu, Lương Ưu Tuyền giơ cốc nước đá lên, thản nhiên nói: “Tả Húc quyết định sẽ diễn bộ phim kia, nên giao dịch lúc trước bị hủy bỏ.”
Ngô Thiên Khải nhấp miệng uống rượu, thong thả hé môi: “Xem ra là một tin xấu.”
Lương Ưu Tuyền cúi đầu tạ lỗi: “Lúc này tôi vẫn chưa muốn có bạn trai, thật ngại quá.“
Ngô Thiên Khải khoanh tay trước ngực, lưng từ từ dựa vào ghế, cười hỏi: “Là không muốn có bạn trai hay là do tôi không làm em hài lòng?“
Lương Ưu Tuyền chăm chú nhìn những đường nét rõ ràng trên mặt Ngô Thiên Khải. Người này quả nhiên giống anh trai cô, tuy rất sôi nổi nhiệt huyết những vẫn rất quyến rũ, mà nếu ở bên kiểu đàn ông này sẽ cảm thấy rất an toàn.
Cô cũng không biết nói gì cho tốt, chỉ biết nhìn ra ngoài cửa sổ. Đột nhiên kinh ngạc bắt gặp một người con trai đẩy một cô bé nữ sinh ra, phóng ra giữa đường cái chạy như điên, phía sau anh ta là một phụ nữ trung niên vừa la vừa kêu bắt kẻ trộm.
Ngay lập tức, Lương Ưu Tuyền đứng dậy lao ra khỏi nhà hàng khiến Ngô Thiên Khải giật mình. Hắn nhìn xuyên qua cửa sổ thủy tinh, chỉ thấy Lương Ưu Tuyền rất nhanh đã vượt qua người phụ nữ trung niên, hơn nữa, trong tay cô còn cầm một viên gạch, nhắm tên con trai kia phía trước ném tới.
Bộp! … Viên gạch trúng vào cái đầu tên móc túi, hắn phẫn hận xoay quá, huýt sáo một tiếng.
Một đám người qua đường hóa ra chính là đồng lõa của tên kia cải trang lao tới bao vây Lương Ưu Tuyền. Chỉ nháy mắt Lương Ưu Tuyền đã bị bảy tám người cơ bắp cuồn cuộn bao quanh.
Người phụ nữ trung niên thấy mấy tên đàn ông to lớn cầm gậy gộc, sợ tới mức ôm đầu thét chói tai. Lương Ưu Tuyền cứng cỏi không nói hai lời, đầu tiên tung ra một cước đá người ở giữa ngã xuống đất, lập tức đẩy người phụ nữ kia ra khỏi vòng vây, cô gấp gáp nói: “Cô chạy trước kêu người tới giúp… “
“Tôi xin các người, đây là tiền chữa trị cho con tôi đang nằm viện…” Người phụ nữ chảy nước mắt đầy mặt, bà vừa ra khỏi ngân hàng đã bị tên kia giật túi xách. Đó là năm vạn do bà đã tích góp bao nhiêu năm nay.
Cả nhóm người cơ bắp cuồn cuộn kia thậm chí không thèm nhúc nhích. Tên đầu xỏ lôi từ trong túi ra xấp tiền nhân dân tệ được xếp ngay ngắn, vô sỉ bóc ra lớp bao giấy rồi đếm tiền.
Nhất thời, Lương Ưu Tuyền bị lửa giận lấn át. Cô sờ soạng xuống bên hông. Không xong rồi! Còng tay và huy hiệu đều quên ở nhà rồi. ( PV: chém a~ )
Vấn đề lớn hơn là, ngay cả khi cô có thể đập được tám tên cơ bắp này, nhưng một khi mấy người chúng phân ra chạy trốn đi thì cũng không lấy lại được tiền.
Lúc này, một chiếc xe xông lên lối đi bộ, quay 900 chặn lại đường thoát của mấy tên kia.
Lương Ưu Tuyền chăm chú quan sát thì thấy Ngô Thiên Khải từ trên xe nhảy xuống, nghiêng đầu về phía Lương Ưu Tuyền cười, ý bảo cô có thể không cần để ý chuyện gì khác, cứ thoải mái hành động.
Mấy người khác thầm than khi nhìn chiếc xe to lớn của Ngô Thiên Khải, sau đó quay ra nhìn cánh tay tráng kiện của hắn lại càng hoảng hơn.
Ngay lúc đám người kia đang do dự, Lương Ưu Tuyền từ bồn hoa cạnh đó cầm lên hai viên gạch, bàn tay xoay vòng, răng rắc răng rắc, hai tên bị ném còn không kịp phản kháng, lúc trợn trắng mắt lên cũng là lúc nhận gạch vào mồm.
Không thể không nói, Lương Ưu Tuyền rất biết kỹ thuật chiến đấu, mỗi lần đều chuẩn xác vào huyệt vị không hề nhầm chỗ, có thể khiến đối phương bị choáng trong chốc lát.
Sáu người còn lại sợ mất vía, lại nhìn hai tên vừa ngã xuống liền tiến lên muốn đấm Lương Ưu Tuyền. Nhưng vừa giơ lên nắm đấm đã bị một lực rất mạnh giữ lấy, sau vài tiếng loảng xoảng leng keng vang lên, hai gã lưu manh như hai củ cải trắng nát nhừ bị vất lên thân xe, bánh xe. Ngô Thiên Khải mở cửa xe, một tay ôm hai người, vứt bốn tên no đòn đang mê muội vào bên trong.
Lương Ưu Tuyền thoáng cười nhẹ, trong lòng rất cảm tạ cử chỉ trượng nghĩa của Ngô Thiên Khải.
“Em một tôi ba?” Ngô Thiên Khải nhìn bốn tên tiểu khoai tây còn lại.
“Không được! Anh hai tôi hai!”
“…” Ngô Thiên Khả