Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341459
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1459 lượt.
mắt nhìn đồng hồ báo thức, đẩy cánh tay Tả Húc ra, lại đổ người nghiêng sang một bên: “Anh nói với anh ta hẹn lần khác đi…”
“Tôi là thư ký của cô đấy à?” Tả Húc mở miệng, tuy giọng nói vô cảm nhưng thật ra tâm tình đang sung sướng.
” Cộc cộc cộc”… Ngô Thiên Khải gõ cửa lấy lệ, rồi tự mình đẩy cửa ra. Hắn biết việc này là bất lịch sự, nhưng hắn cần biết Tả Húc và Lương Ưu Tuyền đang làm gì mới được.
Khi hắn bước vào lại vừa đúng lúc thấy Tả Húc đang đứng ở bên giường, trong khi đó Lương Ưu Tuyền đang say ngủ, mông chổng lên trời, tư thế vô cùng thoải mái.
Ngô Thiên Khải hướng về phía Tả Húc vẫy tay, ý bảo hắn ra ngoài kia nói chuyện.
…
“Tiểu Húc, nếu cậu cũng thích Lương tiểu thư thì tôi sẽ rút lui.” Ngô Thiên Khải mặt nghiêm túc nói.
Tả Húc nghe vậy liền giật mình, vẻ mặt kinh ngạc: “Thích cô ta?… Thiên Khải , trước khi ra khỏi nhà anh đã uống nhiều rượu lắm à?”
Ngô Thiên Khải nhìn vẻ mặt của Tả Húc, cảm giác Tả Húc đang muốn hét lên rằng nếu có người đàn ông nào thích Lương Ưu Tuyền nhất định kẻ đó bị điên rồi, hắn mỉm cười: “Đương nhiên nếu không thì hoàn hảo rồi. Nhưng cậu không thấy Lương Ưu Tuyền là một người con gái rất đặc biệt sao?” Tuy nói Ngô Thiên Khải là tuyển thủ quyền anh, cơ bắp mạnh mẽ, nhưng hắn lại thích con gái Đông Phương có khung người nhỏ xinh, đến mức sợ rằng chỉ một cái không cẩn thận sẽ làm gãy xương bạn gái.
——
Thông qua lần cuộc hội thoại đơn giản lần trước, Ngô Thiên Khải đã phát hiện Lương Ưu Tuyền vốn rất nhiệt huyết, lại không hề căm ghét mấy trò bạo lực, cũng rất thích chơi thể thao. Tóm lại, hai người rất hợp nhau, Lương Ưu Tuyền lại phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn gái của hắn, tuy chân nhỏ tay thon nhưng cũng không hề yếu đuối, đúng là hoàn hảo.
“Đúng, tôi cũng có cảm giác đó. Ra tay độc ác, lòng dạ nhỏ nhen, thậm chí còn ngang nhiên chiếm phòng ngủ của chủ nhà.” Tả Húc thật thà nói.
Ngô Thiên Khải cười to sảng khoái, nhìn qua một lượt, cũng thấy căn phòng này hơi chật chội: “Nhân tiện nói tới chuyện này, sao cậu không đổi một nhà trọ lớn hơn?”
“Cũng quen rồi nên không muốn di chuyển nhiều, huống chi Lương Ưu Tuyền cũng không ở lại lâu.” Tả Húc lấy ra cho mình một điếu thuốc, đồng thời đưa cho Ngô Thiên Khải một điếu.
Ngô Thiên Khải rít một hơi, đấm nhẹ vào ngực Tả Húc: “Vừa rồi tôi hỏi quan hệ của hai người cậu cũng đừng để ý. Tôi rất sợ mấy cái loại quan hệ kiểu… Cậu hiểu mà, đúng không?”
“Ừ, tôi hiểu.” Môi Tả Húc tạo thành một đường cong, tuy ngoài cười nhưng trong lòng không cười. Hắn nói thêm: “Để lại phòng cho hai người, buổi chiều tôi còn một hội nghị phải tham dự.”
Ngô Thiên Khải nhìn hắn bằng ánh mắt cảm kích rất giống khi còn nhỏ!
Tả Húc vui vẻ nhìn ánh mắt cảm kích của hắn, sau đó trở về phòng ngủ lấy áo sơ mi.
Lúc ngang qua bên giường, hắn hạ giọng, dặn dò: “Tôi đi rồi, Ngô Thiên Khải thì chưa.”
“Ưm…”
“…” Tả Húc một mặt quan sát kỹ từng động tĩnh trong phòng khách, một mặt quay đầu lại, nói tiếp: “Với quán quân quyền anh thì khỏi cần nương tay.”
Lương Ưu Tuyền bướng bỉnh nhướn mày, giơ tay lên, không kiên nhẫn xua tay.
Tả Húc nhìn cô ngủ giống y đầu lợn chết, sắc mặt trầm xuống, tiện tay nắm lấy cái gối, đúng lúc hắn đi đến cửa liền xoay người tay ném cái gối trở lại, vừa vặn trúng vào hai gò má của Lương Ưu Tuyền.
“Ư…” Lương Ưu Tuyền đang nằm thẳng cẳng bật dậy, giận dữ chỉ Tả Húc: “Anh cút với tốc độ ánh sáng cho tôi nhờ!”
Tả Húc ngoan ngoãn, nói gì nghe nấy “Ha ha, tỉnh rồi”.
Ngô Thiên Khải cũng nghe được tiếng gầm của Lương Ưu Tuyền, quả nhiên rất cá tính.
Tả Húc mặc chậm rãi mặc vest, thở dài: “Tôi không hiểu anh thấy cô ta hay ở chỗ nào. Cái gì cần cũng không có, tính tình thì như cái sọt…”
Ngô Thiên Khải búng ngón tay: “Điều quan trọng là cô bé này có thể trói tôi một chỗ.“
“…” Được, thích bị ngược đãi vốn không cần lý do. Mà nghĩ lại thì hắn cũng không có quyền cười nhạo người khác. Chẳng phải chính hắn cũng đã lăn lộn một đêm trên giường với kẻ thích ngược đãi người khác đó sao
※※ ※
Một tiếng sau.
Lương Ưu Tuyền ra khỏi phòng ngủ, nhưng cô chỉ nhìn thấy một mình Ngô Thiên Khải đang ngồi trên sô pha lật tạp chí. Lương Ưu Tuyền lên tiếng: “Tả tổng ra ngoài rồi à?”
“Ừ, em đói bụng hả?” Ngô Thiên Khải đứng dậy chào hỏi theo lễ, cũng không quên đánh giá quần áo cô mặc. Áo sơ mi rộng thùng thình bao quanh cặp đùi, nhìn rất hấp dẫn:” Tiểu Húc tuy là chủ nhà của em, nhưng cậu ấy cũng là đàn ông, em mặc như vậy rất dễ làm người ta có ý đồ xấu.”
Lương Ưu Tuyền cười, không trả lời. Anh nhầm rồi, anh ta là đàn ông nhưng cũng có phần là phụ nữ đấy.
“Tối hôm qua tôi có chuyện đột xuất nên quên mất cuộc hẹn, thật xin lỗi.” Lương Ưu Tuyền lại nhớ tới chuyện diễn tập tối hôm qua. Tuy nói rằng Tả Húc không thuộc dạng đàn ông bình thường, nhưng quả thật kĩ thuật của hắn rất cao siêu. Nụ hôn của hắn nóng bỏng, đầu lưỡi hắn nóng bỏng, thật sự đã khiến cô suýt quên hắn là đồng tính mà đắm chìm trong đó.
“Thay quần áo đi. Tôi đưa em đi ăn.” Hai tay Ngô Thiên Khải đút tron