Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341488

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1488 lượt.

t?…” Lương Ưu Tuyền vừa định từ chối, bỗng nhiên nghĩ đến tình cảnh trước mặt. Cô nhìn Tả Húc lạnh lùng cười, sau đó nói với Ngô Thiên Khải “Đương nhiên là được, anh tới trước tập đoàn Tinh Hỏa đón tôi được không?”
“Không thành vấn đề. Cho tôi 15 phút.” Ngô Thiên Khải vui mừng nói, sau khi nói lời tạm biệt liền vội vàng treo điện thoại.
Lương Ưu Tuyền thừa dịp vẫn chưa có tiếng tút tút xuất hiện, lập tức thuật lại tin tức giả với Tả Húc “5 phút nữa sao? Ok, được rồi, lát gặp lại.”
Lương Ưu Tuyền nâng vai, khiêu khích “Anh có nể mặt Ngô Thiên Khải không?”
Tả Húc nhún vai, lôi thiếp mời từ trong áo vest ra “Đương nhiên có nể. Vừa hay tôi cũng tham gia bữa tiệc đó, chúng ta có thể vừa khiêu vũ vừa bàn chuyện bồi thường.”
“Bồi cái đầu anh! Anh bồi thường trinh tiết của tôi thì tôi bồi thường anh tiền xe!”
“Tốt lắm, tạm thời không nói tới vụ xe cộ. Trước hết đi thăm hiện trường ‘vụ trộm’ đã.”
Thang máy lên tới tầng cao nhất, Tả Húc thong thả bước ra.
“…” Lương Ưu Tuyền cúi đầu không nói gì, nhưng lợi dụng thời cơ nhấc chân lên đánh lén Tả Húc. Tả Húc lập tức bắt được chân cô, đột ngột kéo về phía trước. Lúc này hắn không để ý đến tư thế của hai người, chính là hành động đó của Tả Húc đã khiến hai chân Lương Ưu Tuyền tách ra ôm lấy eo hắn, mà lúc này hắn vẫn thản nhiên ôm cô đi đến phòng trọ.
Lương Ưu Tuyền hai tay bị khóa, giờ bị mất thăng bằng nên chỉ có thể dán ở đầu vai Tả Húc. Lương Ưu Tuyền nhắm mắt lại. Tả Húc vốn rất sạch sẽ, việc hắn thích nhất thường ngày chính là cọ toilet.
(Em thấy tại chị cứ hành hạ anh ấy nên anh ấy trốn vào đó thì có =____=)
Cô có thể đoán được sắc mặt của Tả Húc khi hắn nhìn thấy căn nhà sạch sẽ của mình biến thành một ổ côn trùng, còn cô khi đó sẽ có cảm giác trả thù thành công. Nhưng mà nhưng mà, cô chưa từng nghĩ đến cái cảnh khủng bố này cũng có cả mình trong đó!
Đúng lúc bọn họ sắp sửa đến trước cửa phòng, Lương Ưu Tuyền cuối cùng đã mất bình tĩnh.
“Đợi đã! Anh mở còng cho tôi đã! Anh có biết còng tay cảnh sát là vi phạm pháp luật không hả?!”
Tả Húc không thèm trả lời, nhưng lúc ôm cô thế này không thể lấy được chìa khóa, bởi thế hắn nghiêng người đặt cô tựa vào tường.
Lương Ưu Tuyền chăm chú theo dõi động tác của Tả Húc, thấy hắn sắp sửa lôi chìa khóa ra liền theo bản năng dùng hai chân ép lại, ngăn chặn ngón tay hắn. Nhưng cô không ngờ hành động cọ xát này lại phản tác dụng. Tả Húc hét lớn một tiếng, tiến về phía trước một bước, ép Lương Ưu Tuyền ở trước người, khiến cho cả hai người dán chặt vào bức tường.
Không khí trở nên ám muội. Thì ra còn có một loại tiếp xúc thân mật như vậy, tên là “nghiện”.






Phát hiện môi Tả Húc đang càng lúc càng tiến lại gần môi mình, Lương Ưu Tuyền dứt khoát xoay mặt qua một bên “Anh mà dám giở trò tình chàng ý thiếp, tôi cắn đứt lưỡi anh!” Cô vừa cảnh cáo vừa không quên giãy dụa, với tình cảnh này rõ ràng cô bị thiệt mà.
Tả Húc dùng sức ép Lương Ưu Tuyền xoay đầu lại.
Hắn chạm nhẹ môi mình vào môi Lương Ưu Tuyền, sau đó bỏ ra ngay, cười nham hiểm “Biết núi có hổ mà vẫn đi, em không biết loại tâm lý này sao?”
“Anh nhất định chán sống rồi! Muốn làm thái giám cuối cùng của Trung Quốc hả?!”
Lương Ưu Tuyền tức giận nhìn hắn “Tuy hiện tại tôi không tố cáo anh tội cưỡng hiếp được nhưng ngoài pháp luật còn có vũ lực, tôi tuyệt đối không để anh yên!” Nói xong cô lao đến cắn vào cổ Tả Húc. Không có chân tay thì vẫn còn răng cơ mà, quyết không thấy máu chảy không lỏng miệng!
Tả Húc hiện tại nào dám tháo còng cho cô. Hắn quay người lại tựa vào tường, nói “Thương lượng xong xuôi anh sẽ thả em ra.”
“Còn cái gì để thương lượng nữa? Không giết anh thì cũng phải lưu đày anh!”
“Em…đang sợ hãi?” Tả Húc không chắc chắn hỏi, trong lúc vô tình hắn phát hiện ánh mắt cố tràn đầy sự hoảng sợ.
“Anh nói tôi sợ cái gì được? Tôi sợ chồng tương lai của mình ở đêm tân hôn sẽ phát hiện ra tôi không còn là thiếu nữ nữa, sau đó lời đồn đại truyền ra, một truyền mười, mười truyền trăm. Anh thấy nhà tôi giáo dục con gái thế nào rồi đấy, thử hỏi sau này tôi còn mặt mũi nào nhìn mọi người nữa?”
“…” Tả Húc chăm chú nhìn vẻ mặt phẫn nộ cực độ của cô, bây giờ hắn nói gì đi chăng nữa cũng đều chỉ là ngụy biện.
“Đương nhiên tôi biết nếu vận động mạnh thì có thể làm màng trinh bị rách. Nhưng nói dối cuối cùng vẫn là nói dối! Sớm biết trước thì ngày xưa tôi đã cho Lâm Trí Bác luôn rồi. Tốt xấu gì tôi cũng đã ở bên anh ta mấy năm liền!” Lương Ưu Tuyền tức giận đến nghiến răng nghiến lợi. Vốn giữ gìn tốt như vậy, sao lại có thể vì một lúc không tỉnh táo mà mất hết thế này được?
Tả Húc vốn định để cô hét lên cho hả giận, nhưng mà lý luận này của cô lại khiến hắn rất khó chịu.
“Thế là thế nào? Sao em dám so sánh anh với tên đó?…”
“Anh làm sao mà bằng hắn được?! Lâm Trí Bác dù kém cỏi thì lúc trước khi quen nhau hắn cũng không tìm cách chiếm tiện nghi của tôi! Tên đó hai chân hai thuyền đã đủ xấu hổ rồi. Còn anh thì sao? Tôi trong mắt anh