Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.
br>“?!”… Lương Ưu Tuyền trừng mắt, vội khởi động máy, giẫm ga max lao ra đường.
“Không điều hòa, không GPS, kính chiếu hậu bẩn không lau. Quả nhiên là xe rởm.”
“Câm miệng.” Lương Ưu Tuyền thấy có cảnh sát giao thông liền đi lấn sang đường của xe đạp, hạ cửa sổ, đặt một cái đèn cảnh sát* lên trên nóc xe.
(* là cái đèn nhấp nháy có chuông ầm trời mà hay có trong phim đó.)
Nhìn thấy ánh sáng hồng đỏ nhấp nháy cùng một tiếng chuông hý lớn, quần chúng nhân dân đương nhiên muốn phối hợp với cảnh sát thi hành nhiệm vụ, đều dạt sang một bên. Bởi thế Lương Ưu Tuyền vượt đèn đỏ, đi đường cấm, phóng như bay.
“Thấy chưa? Xe này tuy rởm nhưng có thể vượt đèn đỏ mà không lo phạt tiền, ha ha.”
“Em không thấy xấu hổ sao? Lập tức dừng xe!” Tả Húc căm phẫn chỉ trích.
“…” Lương Ưu Tuyền không ngờ hắn vẫn còn chút dạo đức, liền chậm rãi đỗ xe ở ven đường.
Tả Húc đá cửa chui ra, vòng sang vị trí điều khiển, ném Lương Ưu Tuyền sang ghế phụ, sau đó ngồi lên xe, cất đèn cảnh sát đi, sau đó đi với vận tốc max vượt đèn đỏ. Nhưng lúc đi ngang qua người cảnh sát giao thông thì hắn đi chậm rì rì, còn giơ tay ra vẫy cảnh sát nữa. Đã thế cái cảnh sát đó chẳng những không phạt hắn còn điều khiển cho xe jeep đi trước.
“Ôi, thật là sung sướng.” Tả Húc thỏa mãn nói.
“…” Khóe miệng Lương Ưu Tuyền giật giật. Nếu có thể cô thật không muốn cưới cái kiểu người không đứng đắn thế này.
Lúc này điện thoại Tả Húc vang lên. Nụ cười của hắn gượng gạo hẳn, vội tắt chuông* sau đó dừng xe, vừa muốn mở cửa thì bị Lương Ưu Tuyền chặn lại “Là Đỗ Mai Mai gọi à?”
(* Ở đây chỉ là tắt chuông, không phải tắt máy đâu. Tức là anh ấn vào nút im lặng, nhưng im lặng không phải nút từ chối đâu nhé, mọi người đừng hiểu lầm.)
Tả Húc gật đầu, mở cửa xe đi một quãng khá xa. Lương Ưu Tuyền cũng không cản hắn nghe điện thoại, chỉ là xuyên qua lớp cửa kính nhìn về phía Tả Húc, nhìn khuôn mặt tươi cười ôn nhu của hắn.
Lương Ưu Tuyền mơ màng nhìn hắn. Lý do cô quyết định lấy Tả Húc rất đơn giản, đừng ai nghĩ quá lên. Nhưng mà thật sự cô có thể xử lý mối quan hệ phức tạp này sao?
Lương Ưu Tuyền đưa Tả Húc đến hội trường của bữa tiệc. Lúc trên đường Tả Húc đã mua một bộ lễ phục, Lương Ưu Tuyền lại tiếp tục đi bên cạnh Tả Húc với thân phận một người vệ sĩ.
Bên trong hội trường đã bắt đầu tiệc rượu linh đình. Tuy rằng Tả Húc đến trễ nhưng lại được đích thân chủ nhà ra chào đón và các nghệ sĩ khác chào hỏi.
Hôm nay là mừng thọ sáu mươi của một vị trong hội đồng quản trị, giám đốc Vương. Thấy giám đốc cùng với vợ và con gái đi tới phía trước, Tả Húc nhẹ nhàng cười, sau đó đưa lên một món quà gói rất giản dị.
Mỉm cười khi nhận quà và mở quà là một loại lễ tiết, đương nhiên giám đốc Vương sẽ không thất lễ. Nhưng khi ông nhìn phần quà ở bên trong thì lập tức trả cái hộp lại cho Tả Húc.
“Tả tổng, món quà này quá quý, tôi không thể nhận được.”
Lương Ưu Tuyền đang nuốt nốt miếng tôm chiên, bỗng nhớ ra vị trưởng lão này là ai liền đứng dậy chào hỏi “Ngô đạo diễn, ngài khỏe chứ?”
Ngô đạo diễn ngồi xuống, không khỏi xúc động “Cuối cùng tôi cũng tìm được một bàn ăn mà không có diễn viên ngồi rồi. Ngồi xuống ngồi xuống, cứ ăn tiếp.” Lại nói ông vừa bước vào chưa đầy 3 phút mà các diễn viên ca sĩ đã cứ đến tự giới thiệu, khiến đầu ông ong ong hết cả.
“Ah, ngài muốn uống gì để tôi đi lấy?”
Ngô đạo diễn giơ cốc nước dưa hấu lên, cười nói “Nghe Thiên Khải nói gần đây thằng bé thích một cô gái rất xinh đẹp lại giỏi võ nghệ, có lẽ nào chính là Lương tiểu thư?”
“…” Lương Ưu Tuyền nhanh chóng phủ nhận “Chắc không phải đâu ạ.”
Ngô đạo diễn kín đáo cười, sau đó hai người đều vùi đầu vào ăn, không nói chuyện phiếm gì cả. Không khí có phần ngượng ngùng.
“Ah, nếu cô muốn XX kí tên chẳng phải rất đơn giản sao?” Ngô đạo diễn buông dao nĩa, mời vị diễn viên kia đến. Còn diễn viên kia thấy được đạo diễn nổi tiếng mời, cười mãn nguyện đi tới, không ngờ Ngô đạo diễn chỉ muốn giúp một cô gái chụp ảnh lưu niệm với mình.
Lương Ưu Tuyền vẻ mặt sung sướng, thổi thổi cái ảnh có chữ kí “Ha ha, mẹ nhất định sẽ rất vui đây.”
Ngô đạo diễn bất đắc dĩ cười “Tôi đã kí hợp đồng với tập đoàn Tinh Hỏa rồi. Ngày kia phim sẽ bắt đầu quay, hoan nghênh cô tới chơi.”
“Dạ, ngài đã chọn được nam diễn viên rồi sao?”
“Ah? Cô không biết Tả Húc đã chấp nhận diễn rồi?”
“Không biết ạ, là bộ phim có một người mù cố gắng vượt lên chính mình sao?” Khóe miệng Lương Ưu Tuyền bắt đầu co rút.
“Ừ. Tiểu Húc ban đầu không chịu nhận, tôi vốn định tuyển diễn viên, không ngờ cuối cùng thằng bé nhận. Cô nói, đứa nhỏ này rất đáng trách phải không?” Ngô đạo diễn thoải mái cười to. Ông tin tưởng không ai có thể hợp với vai diễn này hơn Tả Húc.
“Ngô đạo diễn, trong phim có phải có cảnh giường chiếu không ạ?”
“Làm gì có. Nhưng thật ra thì có một cảnh hôn đấy.”
“…” Lương Ưu Tuyền cực kì đồng ý với Ngô đạo diễn, Tả Húc thật sự là một diễn-viên-vô-cùng-xuất-sắc.
※※※
Chờ bữa tiệc kết thúc