Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.

chắc gì đã là ‘thuyền’ cơ chứ!?” Các khớp xương của Lương Ưu Tuyền lại bắt đầu lên tiếng.
“…”
Hắn sầm sì mặt, suy nghĩ một hồi lâu thật là lâu. Lương Ưu Tuyền quả thật không giống người thường, cho nên mới có thể khiến hắn lần đầu tiên trong suốt năm năm muốn nói rõ mọi chuyện.
“Lương Ưu Tuyền, anh hỏi em chuyện này. Em phải ăn ngay nói thật.”
“Nói!”
“Thật ra Đỗ Mai Mai không phải người yêu của anh, nhưng là người mà anh sẽ phải chăm sóc cả đời. Em nghe xong có thấy khó chịu không?”
Lương Ưu Tuyền giật mình, nhưng lửa giận có chút suy giảm “Đỗ Mai Mai không phải bạn gái anh? Vậy chị ta là cái gì của anh?”
“Thật sự không phải là quan hệ yêu đương. Nếu em không tin thì cứ dùng máy kiểm tra nói dối đi, là thật hay giả sẽ biết ngay lập tức.” Tả Húc không nở nổi một nụ cười. Hắn do dự một lát, cuối cùng quyết định vẫn nên nói ra tất cả.
“Còn quan hệ của anh với chị ấy… Chị ấy chẳng những là bạn tốt của anh, còn là ân nhân cứu mạng. Tuy rằng chị ấy không hạn chế quan hệ của anh, nhưng mà cuộc nói chuyện lần trước em cũng nghe rồi đấy. Hiện giờ cảm xúc của chị ấy không ổn định, cho nên trước khi chị ấy hoàn toàn bình phục anh không thể công khai tình cảm gì được.”
Tả Húc giải thích xong, nhẹ nhàng thả Lương Ưu Tuyền xuống mặt đất, lôi trong túi cô cái chìa khóa rồi cởi bỏ còng tay.
Nghe xong Lương Ưu Tuyền nhìn Tả Húc chằm chằm. Không thể phủ nhận rằng cô chưa từng thấy hắn có vẻ mặt nghiêm túc như vậy.
Hô hấp của cô dần dần khôi phục như bình thường. Lương Ưu Tuyền vừa xoa xoa cổ tay, vừa nghiêng đầu nhìn hắn, tiện thể truy hỏi “Đây là lý do vì sao anh xa lánh phụ nữ sao?”
“Ừ. Anh không muốn những tin tức không đâu của giới giải trí kích động chị ấy.” Tả Húc từ từ nói.
Lương Ưu Tuyền gật đầu, theo bản năng ngồi xổm ở góc tường xoa xoa cằm, bỗng nhiên ngẩng đầu lên hỏi “Vậy sao anh dám giở trò với tôi?”
“…” Tả Húc mất tự nhiên vuốt vai áo “Dù sao anh cũng là đàn ông, mà hôm ấy em lại quyến rũ anh, anh cũng vậy… Thật sự không thể chống lại được…”
“Ý của anh là… anh bị tôi dồn đến bước đường cùng?” Lương Ưu Tuyền nắm tay lại.
“…” Tả Húc yên lặng cúi đầu “Tóm lại danh phận tạm thời anh không thể cho em, cho em phần thịt của anh dùng tạm vậy. Em cứ thoải mái xử dụng cơ thể anh.”
“?!”
(Hơ, ‘cơ thể anh’ thì có cái gì để dùng *lăn* sao nghe mờ ám thế không biết = =)
Lương Ưu Tuyền không quan tâm hắn nữa, lại trầm mặc…
Tả Húc châm một điếu thuốc. Lý do hắn nói ra tất cả không phải muốn Lương Ưu Tuyền hết giận mà là vì không muốn cô hiểu lầm.

Một lúc sau Lương Ưu Tuyền đứng dậy.
“Này, chọn ngày kết hôn.”
“Khụ khụ…” Tả Húc ho hai tiếng, khách khí hỏi “Lương tiểu thư, từ nãy đến giờ em không nghe anh nói gì sao?”
“Nghe rồi. Đỗ Mai Mai cứu mạng anh nên anh phải chịu trách nhiệm. Nói cách khác anh không yêu chị ta, mà tôi cũng không phải kẻ thứ ba, đúng không?”
“Đúng.”
“Thế là xong rồi. Anh cứ tiếp tục chăm sóc chị ấy, cái tôi cần là giấy đăng kí kết hôn. Như thế thứ nhất, các cụ nhà tôi sẽ vui vẻ. Thứ hai tôi sẽ thực hiện được lời hứa cưới người đàn ông đầu tiên của mình. Đương nhiên trước khi Đỗ Mai Mai khôi phục tôi sẽ không xuất hiện với tư cách vợ anh dưới mọi trường hợp, cũng tuyệt đối không xuất hiện trước mặt Đỗ Mai Mai. Tôi như vậy là rất thông tình đạt lý rồi đấy, cho anh mười năm trả hết ơn nợ, thế đủ rồi chứ?”
Lương Ưu Tuyền thổi thổi đầu ngón tay, bắt chước khẩu khí tự biên tự diễn hằng ngày của Tả Húc nói “Trước hết không nói đến việc anh đáng giá hàng triệu USD, chỉ vẻ ngoài thôi cũng đủ xuất chúng rồi. Dù sao đàn ông cũng đều sẽ ngoại tình, tốt nhất vẫn nên chọn một người hoàn hảo là hơn.”
“…” Tả Húc chất phác nháy mắt mấy cái. Cảm giác áy náy ban nãy đã lặn mất tăm, nghiêm túc nói “Cảnh sát Lương Ưu Tuyền, hôn nhân không tình yêu là phần mộ.”
“Ai nói không có tình yêu? Anh không phải nói thích tôi sao? Thế là đủ rồi.” Lương Ưu Tuyền khinh thường hừ một tiếng “Thiên hạ làm gì có chuyện ăn cơm không trả tiền. Đừng nói là phần mộ, kể cả là nham thạch anh cũng phải nhảy vào cho tôi!”
Lương Ưu Tuyền rốt cục không rối rắm nữa. Chỉ cần không phải làm tiểu tam thì yêu hau không yêu không còn là điều cô lo lắng nữa. Tình yêu có thể làm cơm ăn à? Tình yêu có làm thiên hạ thái bình sao? Tình yêu có thể giữ ấm cả đời sao? Cắt cắt…
Tả Húc vừa định nói cái gì thì điện thoại hắn với điện thoại Lương Ưu Tuyền đồng loạt vang lên, bởi thế hai người chia hai hướng nghe điện thoại.
Tả Húc nhìn đồng hồ trên tay. Chỉ còn một tiếng nữa là tiệc bắt đầu, mà quà vẫn còn ở trong phòng, bởi thế hắn đi đến cửa.
Cùng lúc đó Lương Ưu Tuyền nhận được điện thoại của Ngô Thiên Khải, nhận được một tin không tệ: câu lạc bộ của Ngô Thiên Khải yêu cầu hắn quay về gấp, bởi thế hiện tại hắn đang phải tới sân bay, cuộc hẹn đành phải hủy bỏ. Lương Ưu Tuyền tự nhiên cảm thấy rất thoải mái, nhưng cô vừa quay đầu thì đã thấy Tả Húc đang xoay nắm cửa. Cô vội vàng chạy lên chặn hắn lại.
“Đừng làm loạn, vừa đi vừa nói chuyện.” Hắn mệt mỏi nói.
“…” L