Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.
Lương Ưu Tuyền hầm hừ ngồi trên ghế phụ, nhớ đến cái đêm “biểu diễn” kia cùng hắn, cô cảm thấy mình như một con ngốc.
Tả Húc kéo cravat, khởi động máy, đi một đoạn đường liền liếc cô một cái “Chưa ăn no sao?”
Lương Ưu Tuyền không đáp lại, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. Những cái chuyện ngu ngốc kia sẽ ảnh hưởng đến chỉ số IQ của cô, không cần nhắc đến nữa vậy.
Tả Húc đỗ xe trước một tiệm mì, bước xuống xe trước. Ban nãy lúc ở bữa tiệc hắn cứ phải xã giao mãi, có được ăn tý gì đâu.
Lương Ưu Tuyền ngay lập tức cầm mấy lon bia lạnh ngồi bên cạnh. Cô cần được uống chút bia hạ hỏa.
Tả Húc ăn mặc ngay ngắn đẹp đẽ, lại ngồi ở một tiệm mì đơn giản ăn mì, tay đọc báo chiều*, có điểm không phù hợp.
(* ở Bắc Kinh ngoài báo sáng thì còn có báo chiều.)
Đúng lúc ấy có mấy người ăn mặc bụi bặm đi vào tiệm mì, chiếm sạch mấy cái bàn trống còn lại. Bọn người đó cùng không gọi món ăn, chỉ ngậm tăm cười ha hả. Nhân viên phục vụ thấy có người tới quấy rối, vội vào trong tìm ông chủ.
Lương Ưu Tuyền vốn đang uống bia lạnh và ăn chút đồ ngon nên thoải mái dần, giờ lại bị tiếng ồn làm cho mất vui. Cô nhíu mày, tuy nhiên không nói gì, chỉ đơn giản biểu lộ sự phản cảm với mấy người kia.
Một tên lưu manh huýt sáo với Lương Ưu Tuyền, giở thói côn đồ “Cô bé đằng kia, em không thích anh hả?”
Lương Ưu Tuyền đêm nay không muốn đánh nhau nên không thèm trả lời, chỉ quay lưng lại về phía mấy người đấy.
Tên lưu manh thấy không vừa ý liền đứng lên đi đến cạnh Lương Ưu Tuyền, đặt mông ngồi trước mặt cô. Lương Ưu Tuyền vừa muốn nói tên lưu manh cút thì ông chủ tiệm mì đã chạy tới giúp cô giải vây. Tay ông nắm chặt một đống tiên mười tệ, cúi đầu khom lưng nói “Các vị huynh đệ, hôm nay làm ăn không tốt, các ngài cứ cầm tạm đã. Mấy ngày sau tôi sẽ bù thêm.”
Tên lưu manh kia nhổ cây tăm ra, đập bàn, một cước đã ông chủ lăn ra đất “Ông đang đuổi ăn xin đấy à?! Bọn này có tới tám người, không có 800 tệ thì lần sau ông không cần buôn bán nữa đâu!”
Nhưng hắn vừa dứt lời thì, “Bịch!”, ăn nguyên một chai rượu vào đầu.
Tên lưu manh ôm đầu kêu thảm thiết, Lương Ưu Tuyền ném vỏ chai đi, còn chưa kịp lôi cảnh huy ra thì bảy tên còn lại đã lôi dao ra, vây lấy cô.
Loảng xoảng loảng xoảng! Hai tiếng vang lên, lần lượt có hai tên khác ăn rượu vào đầu, nhưng lần này không phải Lương Ưu Tuyền ra tay nữa. Tả Húc lôi Lương Ưu Tuyền ra đứng sau mình.
(Cuối cùng bản chất anh hùng đã lộ diện rồi *tung hoa* ai nói anh yếu đuối nào *sướng rơn*)
Hắn dùng mu bán chân nhặt một con dao dưới đất, kề vào cổ một tên, bình tĩnh nói “Muốn đánh nhau thì ra ngoài!”
Ông chủ tiệm mì thấy thế sợ đến mức tim đập tay run, khẩn khoản nói “Tiên sinh tiểu thư, đừng đánh nữa được không? Bọn họ sẽ không tha cho tôi đâu.” Sau đó cúi đầu với mấy người kia “800 thì 800, xin các vị tha cho chúng tôi.”
Lương Ưu Tuyền tức đến sôi cả người. Cô kéo ông chủ đang quỳ dưới dưới đất lên “Đất nước có luật pháp, sao ông phải cúi lạy như vậy?! Sao ông không báo cảnh sát đi?”
“Cảnh sát có thể bảo vệ những người dân nhỏ bé như chúng tôi 24 tiếng sao? Cô đánh bọn họ rồi bỏ đi, vậy còn tôi thì phải làm sao?” Ông chủ lau khóe mắt “Cô đừng nói gì nữa, tôi trả tiền là được.”
Tên côn đồ vung dao lên ôm bụng cười “Hiện tại làm sao có thể là 800 tệ được chứ. Phải tăng thêm tiền bồi thường thuốc men, không có 8000 thì không xong đâu!”
Lương Ưu Tuyền tức điên, còn Tả Húc bước đến cạnh, đút cái gì đó vào tay cô. Lương Ưu Tuyền lặng lẽ xem xét, là một khẩu súng. Nhưng bằng ánh mắt chuyên nghiệp cua mình, cô đoán cái này chỉ là hàng mô phỏng thôi.
Lương Ưu Tuyền nhìn hắn một cái, Tả Húc lơ đãng chỉ ngực mình một cái. Ngay lập tức Lương Ưu Tuyền đã ngộ ra.
Bởi thế cô quyết đoán lôi cảnh huy ra “Cảnh sát đây. Xem các người còn dám ở trước mặt tôi thu phí bảo kê không?”
Nụ cười của bọn côn đồ khựng lại, nhưng bọn chúng nhanh chóng chớp mắt mấy cái rồi híp mắt cười “Thì ra là nữ cảnh sát à… Nhưng bọn tôi không đánh người cũng chả cưỡng hiếp ai, cảnh sát thì làm sao? TM lũ cảnh sát các người. Tính dọa tụi này sao?”
Lương Ưu Tuyền lùi về phía sau, đứng song song với Tả Húc, cầm khẩu súng giả kia đặt vào đầu tên lưu manh Tả Húc đang khống chố. Cô cũng chỉ còn cách này để tạm thời khống chế bọn chúng, nhưng khổ sở là cái lũ người kia có vẻ biết luật, biết rõ cảnh sát không được tùy tiện nổ súng, huống chi cũng chưa có bằng chứng chứng minh chúng thu phí bảo kê.
“Có giỏi thì nổ súng đi. TM nó cô định dọa ai?!” Tên lưu manh đang bị Tả Húc khống chế cầm lấy họng súng.
Thoáng chốc Lương Ưu Tuyền cảm thấy bất lực. Giống như những gì ông chủ tiệm mì đã nói, bọn họ suốt ngày gặp cướp bóc, còn có thể tin tưởng vào cảnh sát sao?
Tả Húc thấy Lương Ưu Tuyền đờ ra liền đá nhẹ vào chân cô. Lương Ưu Tuyền lập tức đánh thật mạnh vào quai hàm tên lưu manh. Mấy tên còn lại không thể thấy người một nhà bị đánh mà không làm gì, lập tức cầm dao lao tới. Tả Húc ném tên con tin trong tay ra, thuận thế cầm cái ghế gần đó lên đánh lại. Bên kia có một tên khác lao vào