Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341455

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1455 lượt.

ha, phim còn chưa chiếu đã nóng hầm hập trên mạng rồi. Nam chính là do Nãi Đường thủ vai, chị không muốn biết cũng khó.”
“Chị Mai, chị sẽ không vui sao?”
Đỗ Mai Mai mím môi lắc đầu “Nãi Đường thật sự rất ham mê đóng phim. Là sự tùy hứng của chị ngăn cản sự nghiệp cậu ấy thích. Cậu ấy trời sinh là diễn viên, không diễn là quá lãng phí rồi. Ai, toàn bộ đều tại chị. Năm năm trước chị không thể đối mặt với vết bỏng của mình, còn không dám nhìn bộ dạng xấu xí của mình lúc đó. Trời vừa tối chị liền gặp ác mộng. Chị mơ thấy cậu ấy kết hôn với một nữ diễn viên nào đó. Trong mơ vợ cậu ấy cười nhạo chị, nói chị vừa già lại vừa xấu. Mơ tới những thứ này chị sẽ khóc rồi tỉnh lại… Cho nên chị mới cầu xin Nãi Đường không đóng phim nữa, không ngờ cậu ấy thật sự đồng ý, ngay sau khi bộ phim cậu ấy đóng lúc đó kết thúc liền dứt khoát lui về sau màn ảnh.” Lời còn chưa dứt, nước mắt đã chảy ra từ hai hốc mắt.
Vẻ mặt Đỗ Mai Mai rất khó khăn. Cô ôm chặt hai tay, giống như ác mộng lại hiện về.
Nội tâm Lương Ưu Tuyền đột nhiên cảm thấy khó chịu. Cô ngồi vào một bên giường, nhẹ nhàng ôm lấy Đỗ Mai Mai.
“Chị Mai, chị sao lại cho mình là vừa già vừa xấu được?… Em vừa nhìn thấy ảnh chụp chị trước khi bị thương, thật sự là rất xinh đẹp. Chẳng qua bây giờ vì thuốc nên mới thay đổi chút xíu thôi. Cũng may mặt chị không bị thương, xem như trong bất hạnh có vạn hạnh* rồi. Chờ khi chị hoàn toàn khôi phục em sẽ cùng chị tập thể dục, đi thẩm mĩ, cam đoan so với lúc trước còn xinh đẹp hơn. Nhé?” Lương Ưu Tuyền cũng không nói dối. Ảnh Đỗ Mai Mai năm đó thật sự rất đẹp, chị ấy có một khuôn mặt đáng yêu như em bé. Nếu không nói chị ấy lớn hơn Tả Húc bốn tuổi thì cũng khó có người nhận ra được.
(* gần giống như trong rủi có may.)
Đỗ Mai Mai tựa vào vai Lương Ưu Tuyền, trong lúc vô tình lại nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón vô danh của Lương Ưu Tuyền. Ngay lập tức cô chụp lấy ngón tay Lương Ưu Tuyền, môi run rẩy, kinh ngạc ngước lên “Em, em đã cùng… Nại Đường đính hôn rồi sao?…”
Lương Ưu Tuyền nhìn chiếc nhẫn bằng bạc rất bình thường trên ngón tay, lại nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Đỗ Mai Mai. Nụ cười của cô dần dần biến mất… Đương nhiên Đỗ Mai Mai không giống lúc trước chị ấy nói, có thể bình tĩnh đối diện với hôn nhân của Tả Húc. Vì thế Lương Ưu Tuyền lấy chiếc nhẫn trên ngón tay xuống, nói “Đây là chiếc nhẫn em mua ở vỉa hè thôi, mười đồng một chiếc.”
Đỗ Mai Mai trố mắt một lát, xấu hổ cười “Thật xin lỗi, biểu hiện chị kì quái lắm sao? Chị chỉ ngạc nhiên vì chuyện lớn như vậy mà lại không báo cho chị… Ha ha…”
Lương Ưu Tuyền âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Đỗ Mai Mai là một người con gái rất đáng thương, nếu là cô cô cũng không chịu nổi. Nếu có thể, cô thà làm một người bạn gái giả câm giả điếc.
Sau khi ăn xong cơm tối tại bệnh viện, Đỗ Mai Mai vẫn như trước không muốn Lương Ưu Tuyền rời đi. Lương Ưu Tuyền liền tiếp tục ngồi với Đỗ Mai Mai, đọc thơ cho chị ấy nghe: cùng một đôi mắt nhưng cái nhìn không giống nhau; cùng một lỗ tai nhưng nghe được không giống nhau; cùng một cái miệng mà lời nói không giống nhau; cùng một tấm lòng mà ý kiến không giống nhau; có phải vì thế mà sầu bi con người mới không giống nhau. (Kỷ Mễ / Trứ)
Lương Ưu Tuyền nhìn Đỗ Mai Mai đang nằm yên tĩnh. Người con gái này dành từng giây phút cho Tả Húc, mới khi nhắc đến Tả Húc trong ánh mắt cô lại vô thức phát sáng, mặc dù biết tình cảm này không có kết quả nhưng vẫn đắm chìm trong đó, mặc sức tưởng tượng bay lượn.
Mỗi lúc nghĩ đến chuyện này Lương Ưu Tuyền lại thấy chán ghét bản thân. Cô không có mặt trong quá khứ của Tả Húc nhưng lại tiếp nhận hiện tại của hắn. Một bên cô hưởng thụ tình yêu của hắn, một bên lại gánh cảm giác tội lỗi với một người phụ nữ khác.
Hai giờ sáng
Lương Ưu Tuyền lặng yên rời khỏi phòng bệnh, mệt mỏi bước ra bãi đỗ xe. Cô ngồi trên xe, ngáp một cái, gửi cho Tả Húc một tin nhắn.
Ngủ chưa?
Tin trả lời đến ngay lập tức, lại hỏi một câu rất vô lý ~
Ai đó?
Lương Ưu Tuyền xác định đúng số điện thoại, gửi trả lời:
Chị của anh!
Năm phút sau, không nhận được tin nhắn mà là điện thoại trực tiếp.
Lương Ưu Tuyền đang lái xe liền đeo tai nghe, chờ đối phương nói chuyện.
“Thật xin lỗi. Cô là cái… chị gì đó của Tả Húc sao?” Bên kia truyền đến giọng nói mềm mại của nữ giới.
Lương Ưu Tuyền phanh gấp. Cô cố hết sức kìm nén cảm xúc, bình tĩnh nói “Xin cho gặp Tả Húc.”
“Ah, anh ấy đang tắm. Hay chị chờ anh ấy tắm xong rồi gọi lại được không?” Thái độ cô gái kia rất khách khí.
Lương Ưu Tuyền hít một hơi dài “Xin hỏi cô có quan hệ gì với Tả Húc?”
“Ah? Tôi là hôn thê của Tả Húc, tên Dương Phỉ Nhi. Nếu chị có việc gấp tìm anh ấy thì để tôi chuyển máy nhé?”
Lương Ưu Tuyền nhắm mắt lại, vỗ vỗ ngực, bỏ tai nghe, ngã lăn ra.
Dương Phỉ Nhi, là Dương Phỉ Nhi – cô con gái chủ tịch mới về nước sao?! Tốt cho anh, Tả Húc!
Cùng lúc đó, trong văn phòng tổng giám đốc
Tả Húc ngồi bật dậy, đi đến cửa sổ túm lấy điện thoại trong tay Dương Phỉ Nhi, gọi lại cho Lương Ưu Tuyền thì máy đã bận.
“Anh tỉnh rồi?” D


Old school Easter eggs.