Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341449

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1449 lượt.

g Ưu Tuyền vì cẩn thận còn cố ý hỏi cô ta thế này được không. Đỗ Mai Mai lúc ấy còn nói đùa rằng cô không cần căng thẳng, chỉ là một quyển album thôi mà.
Tả Húc trấn an Đỗ Mai Mai vài câu, lại nhận điện thoại, nói “Tiểu Tuyền, cảm xúc Mai Mai không ổn định, em đừng để ý.”
“Em nói lại lần cuối cùng, em đã đặt nó lại chỗ cũ rồi.” Ngữ khí Lương Ưu Tuyền không được tốt. Cô đã thông suốt rồi, cô đang bị Đỗ Mai Mai hãm hại. Cô đúng là ngốc nghếch, thà rằng chính mình thiếu ngủ để đi chăm sóc Đỗ Mai Mai. Mỗi khi Đỗ Mai Mai cười với mình cô lại còn ngây ngô cảm thấy mãn nguyện. Giờ sự thật chứng minh Đỗ Mai Mai chẳng qua là đang dùng muốn phương thức khác để hại chết cô thôi.
Tả Húc dừng một giây “Được rồi. Để anh tìm giúp chị ấy.”
“…”
Lương Ưu Tuyền không muốn đáp lại. Đúng lúc cô muốn cúp máy thì Tả Húc lại vội vàng hỏi “Sao xung quanh em ồn vậy? Em đang ở đâu?”

Lương Ưu Tuyền nhíu mày, toàn thân mệt mỏi, nước mặt không kìm được lại trào ra.
Bọn họ nói chuyện với nhau hơn năm phút, mưa rơi bốn phía mà giờ hắn mới nhớ tới chuyện cô đang ở chỗ nào.
Hiển nhiên, về tiền bạc cô thua Dương Phỉ Nhi, theo tinh thần cô lại bại trước Đỗ Mai Mai… Lương Ưu Tuyền chậm chạp ngồi xổm tại chỗ, ném điện thoại xuống đất. Màn hình lúc sáng lúc tối, rõ ràng là sắp hỏng đến nơi rồi.
Nước mắt nóng hổi cùng nước mưa lạnh băng giao hòa, tí tách rơi xuống đất… Cô ấn nút loa trên điện thoại…
“Chúng ta chia tay đi…”
“Em nói gì cơ? Nghe không rõ. Em đang tắm đấy à?” Giọng Tả Húc lộ rõ sự lo lắng.
“Em nói…” Lương Ưu Tuyền cúi xuống, nhìn thẳng màn hình điện thoại, vừa mở miệng, trước mắt lại hiện ra hình ảnh bọn họ lúc ở chung, từng cảnh từng cảnh một. Cùng nhau ăn lẩu, cùng nhau ngã xuống sông đào bảo vệ thành, cùng nhau đuổi bọn thành phần bất hảo ở quán ăn, cùng nhau tỉnh dậy trên giường, cùng nhau tắm, cùng nhau bước chậm trong cánh đồng vàng ươm màu lúa chín, để rồi hắn đeo lên tay cô chiếc nhẫn xinh đẹp, nói với cô, đây là lần đầu tiên hắn tặng nhẫn cho nữ giới…
Phút chốc, cô che hai lỗ tai lại, ngay trước khi nước mắt vỡ đê, cô hét lên “Em với anh chia tay! Đừng hỏi em lý do, là đàn ông thì để em thanh thản đi! ~”
Vừa dứt lời, màn hình điện thoại cũng đen kịt một mảnh. Trong cơn mưa to và bóng tối, từng chiếc lá cây theo dòng nước mưa thất linh bát lạc*, rơi lả tả trên thân thể cô. Giờ phút này không còn một tia sáng nào ngăn cản cô khóc nữa rồi.
(* chỉ sự lả tả, vãi vụn.)
Nhất định lần này cô phải tàn nhẫn, giống như khi xưa đối đãi với bạn trai cũ, gặp cũng không quen.
※※ ※
Sáng sớm hôm sau, trong phòng ăn của Lương gia
Trên bàn ăn bày ra sữa đậu nành nóng hổi và bánh quẩy, nhưng tất cả mọi người ngồi xung quanh đều chăm chăm nhìn Lương Ưu Tuyền. Mà Lương Ưu Tuyền vẫn chăm chú há miệng thật to ngoạm bánh và uống sữa, nhất định không ngẩng đầu lên.
Lương Ưu Hoa nhận được ánh mắt của các vị trưởng bối, nơm nớp lo sợ mở miệng hỏi thăm…
“Tiểu Tuyền, tóc của em…”
Lương Ưu Tuyền vốn để ý nhất là mái tóc của cô. Cô có thể không trang điểm, không đi giày cao gót, nhưng đừng ai yêu cầu cô cắt bỏ mái tóc dài của mình.
Bởi vì lúc học cấp 3, Lương Ưu Tuyền đều để kiểu tóc siêu ngắn, cộng với bộ ngực không đầy đặn, đương nhiên chính là một cậu học sinh nhỏ. Sau có một hôm cô đi WC lại bị bạn nữ tưởng nhầm là lưu manh và mắng cho một trận, cô quyết tâm làm một người con gái với mái tóc dài bồng bềnh!
Nhưng hôm nay mái tóc đen nhánh xinh đẹp của Lương Ưu Tuyền đã biến mất, thay vào đó là một mái tóc ngắn ngang vai.
Thật ra đây cũng không phải nguyên nhân chủ yếu khiến các vị trưởng bối thất kinh. Vốn dĩ đây là lần thứ hai Lương Ưu Tuyền cắt một lúc nhiều tóc như vậy. Lần thứ nhất, chính là khi chia tay Lâm Trí Bác.

Mưa to rơi suốt một đêm, đến buổi sáng vẫn như trước, trùng hợp với sắc mặt tối tăm của Lương Ưu Tuyền.
Lương ba đá nhẹ Lương mẹ một cái. Tuy bình thường các vị trưởng bối đều lấy việc giáo dục Lương Ưu Tuyền làm niềm vui nhưng giờ khắc này không ai dám trêu chọc cái Lương gia tính tình không tốt này nữa.
Lương mẹ khó xử mím môi, vẻ mặt u ám. Đúng lúc bà định mở miệng thì Lương Ưu Tuyền đứng bật dậy, lau miệng bỏ đi.
“…” Các vị trưởng bối nhìn bóng lưng Lương Ưu Tuyền cho đến khi cô khuất hắn… Xoẹt, ánh mắt mọi người lại bắn về Lương Ưu Hoa. Lương Ưu Hoa ngầm hiểu, bỏ qua bữa sáng chưa kịp đụng đến, cầm chìa khóa xe đuổi theo em gái.
Cho đến khi Lương Ưu Hoa từ từ chạy đến cửa ra vào thì hắn lại phải nấp vào một góc tường. Bởi lúc này Tả Húc đang chặn đường Lương Ưu Tuyền. Nếu Lương Ưu Hoa không lầm thì Tả Húc đã ngâm dưới mưa một lúc rồi.

Lương Ưu Tuyền cầm ô, hờ hững đối mặt với Tả Húc.
Những giọt mưa đập vào ô nhắc nhở cô mưa vẫn rơi. Nhưng một chữ cô cũng không nói, vượt qua Tả Húc đi đến bãi đỗ xe.
Tả Húc lắc mấy giọt nước trên tóc, yên tĩnh đi theo Lương Ưu Tuyền… Hắn nghĩ tại hôm qua hắn liên tục hỏi Lương Ưu Tuyền về quyển album khiến cô bất mãn, cho nên lời chia tay của Lương Ưu Tuyền hắn thật sự cho rằng cô chỉ đan


XtGem Forum catalog