Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vài Lần Hồn Mộng

Vài Lần Hồn Mộng

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341581

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1581 lượt.

hiên là thật sự vui mừng.
Hắn đắp một toà thành thật tốt, tìm trái tìm phải lại không thấy con kiến, đang sốt ruột, chợt thấy cách đó không xa xuất hiện một đôi giày trắng hoa văn màu xanh. Theo hướng đôi giày nhìn lên, thì thấy một người cực kỳ xinh đẹp, hắn lẳng lặng đứng ở đằng kia, sắc mặt không uy hiếp không giận lại có thể làm cho người ta sinh ra một sự tôn kính.
Tầm Tầm nghĩ người này cười đẹp giống Huân Trì thúc thúc, nhưng là cũng không phải giống như Huân Trì thúc thúc dễ dàng làm cho người ta thân cận. Hắn dùng thuật đọc tâm chậm rãi rình đọc tâm linh người nọ, lại chỉ thấy một mảnh hư vô, cái gì cũng không có.
Tầm Tầm đang cảm thấy kì quái, người nọ lại tiến lên phía trước, cười yếu ớt nói : “Thuật đọc tâm? Thiên phú dị bẩm không dễ có được.” Ngữ điệu hắn vừa chuyển, “Cháu là con của Thương Tiêu ?”
Thanh âm của người này rất êm tai, so với Huân Trì thúc thúc còn muốn dễ nghe hơn, nhưng là nếu muốn so sánh thì thanh âm của phụ thân vẫn dễ nghe hơn chút. Tầm Tầm đứng dậy, so với hắn thì thấp hơn nên chỉ có thể nhìn đến cằm của hắn. Tầm Tầm bất mãn kéo xiêm y của hắn, mới vừa kéo, bàn tay dính bùn in hai dấu trên quần áo trắng tinh của hắn : “Mẫu thân nói nhìn thẳng vào mắt người khác khi nói chuyện là một kiểu tôn trọng, Tầm Tầm tuy nhỏ, thế nhưng cũng phải được tôn trọng .”
Người nọ cúi đầu nở nụ cười, ngồi chồm hỗm vừa tầm mắt với nó.
Tìm Tìm hài lòng gật gật đầu nói : “Cháu không phải là con của Thương Tiêu .”
Nụ cười của Quý Tử Hiên giảm xuống ba phần. Tử Đàn đến nay chưa từng có thai, không phải Thương Tiêu……….Thì ra khi đó, hắn thật sự đã cứu đứa con của chính mình.
” Vì sao chú lại không nhìn thấy cháu?” Tầm Tầm bất mãn.
“Ta không nhìn thấy .”
” Nhìn không thấy ?”
” Ừ, giống như đôi mắt bị che phủ vậy đó .”
Tầm Tầm dựa theo lời nói của hắn nhắm mắt lại trong chốc lát, sau đó mở mắt ra nhíu mày, nó vươn bàn tay bé nhỏ dính đầy bùn quơ quơ trước mặt hắn, thấy đôi mắt mờ đục vẫn như trước không nhúc nhích nhìn chằm chằm phía trước, nó lại dùng ngón tay mềm mại chạm vào mắt hắn, bĩu môi nói : “Chú cũng đừng có thương tâm, nhìn không thấy cũng không có việc gì, Tầm Tầm nhìn thấy chú là được rồi .”
Xúc cảm ấm áp còn dừng ở khoé mắt, Quý Tử Hiên giật mình ngẩn người ra một lúc mới nói : “Cháu tên là Tầm Tầm ?”
“Cháu tên là Mạc Tầm .”
Quý Tử Hiên trầm mặc một lúc lâu, mà câu nói tiếp theo của Tầm Tầm làm cho hàng chân mày của hắn hơi nhíu lại .
“Mẫu thân cùng Huân Trì thúc thúc gọi cháu là Tầm Tầm, phụ thân gọi cháu là đồ hại cha .”
“Cha ?” Quý Tử Hiên nói, “Người nào là cha của cháu?”
Nhắc tới điều này, Tìm Tìm tựa hồ thật kích động, nó một chút liền quên mắt người này không thể nhìn thấy cái gì, vui sướng hoa chân múa tay : “Phụ thân rất đẹp, đẹp như thế này này!” Nó dang hai tay ra vẽ thành một vòng tròn thật to trong không khí, “Phụ thân thật thông minh, cũng rất lợi hại, so với sự thông minh thì lợi hại hơn gấp nhiều lần .” Nó khoa chân múa tay diễn tả vẽ một vòng tròn lớn hơn nữa, sợ cánh tay không đủ dài, nó lại dùng phương thức tự thuật , ” Có đôi khi mẫu thân đánh nhau với phụ thân, phụ thân luôn thắng.”
Nụ cười của Quý Tử Hiên cứng đờ : “Bọn họ đánh nhau ?”
Tầm Tầm thành thật gật đầu : “Dạ, phụ thân nói, trêu đùa mẫu thân rất vui .”
Nắm tay Quý Tử Hiên đang căng thẳng bỗng chốc giãn ra, hắn lần mò tìm bàn tay nhỏ bé dính đầy bùn đất, dùng ống tay áo thay nó lau khô : “Cha mẹ của cháu có ở gần đây không ?”
Tầm Tầm đáp có ở gần đây.
Quý Tử Hiên bế nó lên, đặt nó ngồi trên cánh tay mình : “Bây giờ, tạm thời cháu làm đôi mắt của ta, ta sẽ mang cháu đi tìm……..Cha cháu ?”
“Tại sao lại muốn đi tìm phụ thân?” Chỉ vì tò mò muốn hỏi cho biết thôi, cũng không phải là đề phòng. Trong đáy lòng nó cơ hồ theo bản năng nghĩ muốn thân cận nam tử này.
” Có bao giờ cháu nghĩ sẽ có một ngày cha cháu cũng sẽ bị người khác bắt nạt ?”
Tầm Tầm kiên định lắc đầu, “Cái đó là không có khả năng.”
“Thử một lần đi, bắt nạt cha cháu cũng vui lắm đó .”
Mạc Mặc trốn ở trong bụi cỏ ngủ cũng hơi say, mấy ngày gần đây cứ di chuyển cùng vết thương chưa lành làm cho khuôn mặt nàng có chút tiều tụy tái nhợt. Mà mặc dù đang ngủ nàng cũng nắm chặt bàn tay.
Tầm Tầm kêu Quý Tử Hiên đặt nó xuống, chạy nhanh tới bên người Mạc Mặc. Tiếng bước chân nhè nhẹ cũng không đánh thức nàng, Tìm Tìm cười trộm nắm cánh mũi Mạc Mặc. Mạc Mặc hụt hơi, chậm rãi mở mắt.
Thấy trước mắt, khuôn mặt tươi cười sáng lạn của Tầm Tầm, bên môi nhếch lên một vòng độ cung, đến khi nhìn thấy thân ảnh của người bước phía sau Tầm Tầm, nhất thời đông cứng lại.
Trên mặt hắn vẫn ôn hoà như vậy, dùng nụ cười vô hại để lừa người.
Tầm Tầm chỉ vào Quý Tử Hiên đang muốn nói chuyện, Mạc Mặc ôm chặt Tìm Tìm, đứng lên xoay người bỏ chạy.
“Mạc cô nương.”
Âm thanh của hắn không lớn, không có nửa điểm uy hiếp, nhưng chính là chỉ nghe một tiếng gọi bình thản như vậy, lại làm cho nàng lập tức dừng bước chân.
Từ trong lòng Mạc Mặc, Tầm Tầm ngẩng đầu kỳ quái nhìn nàng.
“Đã


Duck hunt