Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341583
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.
lâu không thấy cô nương, sao thấy ta lại bỏ chạy?” Lỗ tai Quý Tử Hiên giật giật nghe ngóng chung quanh tìm tòi, lại không có nghe được âm thanh của những người khác, mới cười nói : “Nghe nói vợ chồng hai người ở chỗ này, ta cố ý đến nhìn xem, như thế nào lại không thấy phụ thân của đứa nhỏ này ?”
Trong lòng Mạc Mặc một lần lại một lần mắng người này thật không phải mù hoàn toàn.
Tầm Tầm ở trong lòng Mạc Mặc, thấy không đúng, vừa định lên tiếng, Mạc Mặc hung hăng trừng nó một cái. Trong lòng một lần lại một lần kêu nó câm miệng.
Tầm Tầm đọc được tiếng lòng của Mạc Mặc, uỷ khuất nhìn Quý Tử Hiên liếc mắt một cái, không nói gì.
Mạc Mặc xoay người, đem sợi tóc trước trán vuốt ra đằng sau, thân hình đứng thẳng, lập tức theo tư thế phòng bị chuẩn bị bỏ đi : “Nói ra thì cũng là thời gian rất lâu rồi. Quý cung chủ cũng khỏe chứ.”
Quý Tử Hiên lắc lắc đầu : “Không thể nói là khỏe được, hai năm trước có thay một Cửu Vĩ Bạch Hồ cản thiên kiếp, sức khỏe vẫn có chút không thoải mái .”
Nàng cười : “Có lẽ thiên kiếp ngày đó chắc cũng không có gì lợi hại, hiện giờ Quý cung chủ vẫn còn có khí lực đến lãnh địa của yêu tộc để vui vẻ .”
Quý Tử Hiên chạm nhẹ vào khoé mắt trên mặt tựa hồ còn cảm nhận được độ ấm của Tầm Tầm sau khi đụng vào, cũng cười nói : “Vẫn còn cứu được, cái này………Quả thật không có gì to tác lắm.”
Sắc mặt Mạc Mặc thay đổi, lúc trước thiên lôi có bao nhiêu lợi hại nàng cũng không phải là không biết, Quý Tử Hiên ở phương xa dẫn khởi thiên lôi đã tiêu hao không ít tinh lực, càng không nói đến phải chịu đựng năng lượng mạnh mẽ của thiên lôi đó. Hiện giờ hắn nói như vậy, cũng có thể biết rõ, kỳ thật hắn cũng hi vọng Tầm Tầm có thể sống sót.
Nếu hắn muốn Tầm Tầm.
Mạc Mặc cúi đầu nhìn Tầm Tầm trong ngực mình, nếu hắn muốn Tầm Tầm…….
Tầm Tầm đọc được tiếng lòng Mạc Mặc, đột nhiên giãy mạnh trong ngực nàng, hét lớn: “Đừng bỏ lại Tầm Tầm! Đừng bỏ lại Tầm Tầm! Tầm Tầm muốn ở bên cạnh phụ thân!”
Mạc Mặc dùng sức vỗ vào mông hắn: “Đừng ồn!”
Quý Tử Hiên cười không ngớt: “Thật muốn bái kiến một chút phụ thân của hài tử, là một người có phong thái thế nào, cư nhiên được hài tử yêu quý như vậy.”
Mạc Mặc kéo kéo miệng cười gượng. Chợt nghe xa xa truyền đến một tiếng thét kinh hãi: “Mạc Mặc!” Là Nhược Nhất vội đuổi theo xuống núi.
Quý Tử Hiên cười nói: “Ừm, xem ra lần trước khi Mạc cô nương đến Tầm Thường Cung làm khách, thật sự là giấu ta rất nhiều chuyện.”
“Hử?” Nụ cười bên môi Quý Tử Hiên lạnh lại, “Phụ thân này của ngươi, thật sự là khiến ta tò mò.”
Đợi sau khi vài tầng bụi cây che đi thân ảnh Quý Tử Hiên, Mạc Mặc cuối cùng ngừng lại việc kéo Nhược Nhất.
Nhược Nhất vội nói: “Ngươi đi Tầm Thường Cung cái gì! Nếu Quý Tử Hiên muốn gây bất lợi cho Tầm Tầm…”
Mạc Mặc lắc lắc đầu bộ dáng có chút đăm chiêu nói: “Ta thấy bộ dáng này của hắn cũng không như là sẽ giết chết Tầm Tầm. Có lẽ là trước đây chúng ta đều cho là hắn quá mức ác độc rồi.” Nhược Nhất nghĩ lại bộ dáng khi nãy Quý Tử Hiên đỡ được Tầm Tầm, trầm mặc. Mạc Mặc hỏi, “Chuyện Thương Tiêu nói sao đây?”
Nhắc tới chuyện này, ánh mắt Nhược Nhất trở nên ũ rũ: “Hắn thật sự nhập ma, bị nhốt trên cô đảo ngoài biển.”
Mạc Mặc nhíu mày: “Ngươi muốn làm sao đây?”
“Đi tìm hắn.” Lòng bàn tay Nhược Nhất siết chặt, ánh mắt kiên định.
Mạc Mặc suy nghĩ trong chốc lát: “Nếu đã như vậy, chúng ta đành tách ra làm việc, ngươi đi tìm Thương Tiêu. Ta mang theo Tầm Tầm đi Tầm Thường Cung, nếu Quý Tử Hiên muốn làm gì với Tầm Tầm, ta thậm chí liều cả mạng cũng mang Tầm Tầm ra, nếu hắn đối xử tốt với Tầm Tầm… Vậy ta có thể an tâm trở về.”
“Trở về?” Nhược Nhất bị dọa đến nhảy dựng.
Mạc Mặc vén tay áo lên, trưng lòng bàn tay ra: “Không quay về, sẽ vĩnh viễn ở lại đây.”
Nhược Nhất sững sờ nhìn lòng bàn tay đầy vết màu xanh của Mạc Mặc, như một con rắn độc uốn lượn tới cổ tay, dọc theo cánh tay, chậm rãi bò lên. Nhược Nhất trừng lớn mắt: “Đây là… Đây là chuyện gì đây?”
“Linh lực tương xích.” Thanh âm Mạc Mặc rất nhạt, “Đây không phải thế giới của ta, không dung nạp được ta.”
Nhược Nhất chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc: “Ngươi không phải nói, ngươi có kết giới có thể bảo hộ bản thân sao… Cái này bắt đầu từ khi nào?”
“Ta không phải thần, không đổi thay được số mệnh quay vòng, thiên địa tuần hoàn. Kết giới, trong sự trải rộng bao la của đất trời, kết giới của ta thì có đáng là bao.”
Nhược Nhất tức giận: “Tại sao ngươi không nói sớm! Ngươi hay cậy mạnh cái tính thối này! Sinh Tầm Tầm rồi dưỡng thân thể cho khỏe xong, ngươi có thể trở về, ngươi cũng không phải không về được…”
“Luyến tiếc a. Nghĩ đến hàng hại cha vừa ra sinh ra đã không có cha, ta hoàn toàn không thể để hắn ngay cả nương cũng không có. Hơn nữa trở về… Nhược Nhất, ngươi ở hiện đại đợi hai năm, bên này chớp mắt đã qua hai trăm năm, ta trở về, nội thương này không có ba hay năm năm thì khó mà hồi phục, ta một khi đã cùng ngươi từ biệt, phải qua năm trăm năm sau mới gặp lại. Ngươi còn có thể