Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1473 lượt.
hành… Tùy đi thế nào cũng được, bây giờ chỉ cần có thể khiến ta ngủ một giấc ngon lành, muốn ta tu thành thần như Thương Tiêu ta cũng nguyện ý.”
Huân Trì bật cười.
Nhược Nhất trừng hai mắt đầy quầng thâm hỏi: “Huân Trì, ngươi làm sao mà dậy còn sớm hơn ta, ngươi một thân sương sớm này là bị dính ở đâu?”
Huân Trì chỉ cười không nói.
“Lại giả vờ cao thâm.” Nhược Nhất bĩu môi, cũng không truy cứu nữa, “Bây giờ tỉnh rồi cũng không muốn ngủ tiếp, chúng ta thu thập hành lý một chút, hôm nay đi nhanh một chút, hẳn là có thể đến U Đô lúc chiều tối. Đến lúc đó thấy Thương Tiêu… Huân Trì ngươi giữ hắn lại giúp ta, ta hung hăng đánh hắn một chút, nhất định phải đánh đến sắc mặt hắn biến đổi mới thôi.”
Huân Trì lắc đầu cười yếu ớt: “Hắn đã phi thăng làm thần, ta há có thể áp chế được chứ.”
Nhược Nhất cảm thấy kỳ quái: “Ngươi không phải là có trái tim của Thượng Cổ thần minh (thần linh) sao? Thân mang Thượng Cổ thần lực, tất nhiên có thể áp chế được hắn.”
Độ cong bên môi Huân Trì không thay đổi, nhưng mí mắt lại rũ xuống phân nữa: “Chẳng qua chỉ là một trái tim thôi. Cũng không phải là vật hoàn chỉnh. Tôi luyện nhiều năm như vậy đã sớm tiêu hao nó không ít rồi, nếu nói về thần lực, năng lực ẩn chứa trong cơ thể của Nhược Nhất ngươi, e là so với ta càng mạnh hơn nhiều mới đúng.”
Nói đến cái này, Nhược Nhất đột nhiên nhớ tới một vấn đề: “Huân Trì, ba năm trước đây ngươi từng nói có cách làm tỉnh lại năng lực kỳ quái bên trong cơ thể ta, thế nhưng cho đến bây giờ ngươi cũng chỉ là dạy ta làm sao tuần tự từng bước dẫn dụ cỗ năng lực ra. Nhưng mà, ta thấy tình thế hiện giờ, chúng ta đã không còn thời gian lề mề như vậy nữa.”
Huân Trì nghe xong lời này, trầm mặc trong nháy mắt, nói: “Có lẽ là cách vài ngày đi, chắc là sau vài ngày, ta sẽ dạy ngươi.” Hắn đi đến bên cạnh Nhược Nhất vỗ vỗ trán nàng, trong đôi mắt trong suốt đều là tình yêu thương ấm áp, “Trân trọng cho tốt.”
Những lời này của Huân Trì rất kỳ quái, nhưng Nhược Nhất đang trong tâm trạng phiền muộn nhất thời cũng không nghĩ ra có cái gì không thích hợp, cứ như vậy mà bỏ qua.
Quả đúng như Nhược Nhất nói, bọn họ đến U Đô lúc chiều tối.
Sông Quỷ Khốc vẫn lệ khí tràn lan như trước, nhưng không có kích thích người như lần trước. Chắc là bị ảnh hưởng bởi khí tức của Thần Minh, áp chế bớt một ít sát khí.
Nhược Nhất cùng Huân Trì một trước một sau. Chậm rãi đi dọc theo sạn đạo [2'> được mở ra trên U Đô Sơn.
Nhiều năm sau, mỗi khi Nhược Nhất nhớ lại đoạn đường cuối cùng này mà nàng cùng Huân Trì đã đi qua vẫn luôn cảm khái vạn phần.
Trước vài năm nhớ lại vẫn cảm thấy bi thương tận xương cốt, rồi sau đó theo thời gian chuyện này cũng dần dần lắng đọng lại, chỉ còn lại toàn tiếc nuối dưới đáy lòng, trờ thành một vết thương hễ chạm vào lại thấy đau. (BB: Huhu chưa ji ta đã đau lòng ròy… Ta yêu HT a…)
Đương nhiên, những chuyện này đều nói sau.
Rốt cuộc leo lên đến Đại U Cung, hai yêu quái trấn thủ cửa cung biết Nhược Nhất, nhưng thấy Huân Trì đi theo sau nàng, nhìn nhau một cái, mới chần chờ cho hai người vào. Trong lòng Nhược Nhất mặc dù cảm thấy kỳ quái vì động tác của hai người này, nhưng bởi vì nóng lòng chuyện Thương Tiêu, cũng không để ý quá nhiều.
Dọc theo đường đi nghe các tiểu yêu nói, sau khi Thương Tiêu trở lại U Đô liền bế quan trong Hàn Ngọc động, mãi cho đến bây giờ cũng chưa từng đi ra.
Hàn Ngọc Phong cũng được cho là một trọng địa của U Đô, Nhược Nhất muốn đi lên, còn phải đợi Tử Đàn đồng ý mới được.
Nhưng khi gặp Tử Đàn, Nhược Nhất còn gặp một người ngoài ý muốn.
“Anh Lương chủ?” Đã lâu không gặp hắn, Nhược Nhất vẫn là liếc mắt một cái liền nhận ra là hắn, bởi vì cái tên này xác thực… có đặc sắc. Thế nhưng Anh Lương chủ xưa nay luôn có thái độ xử thế độc đoán độc hành, ít khi cùng yêu tộc hoặc là tiên tộc giao lưu. Mà nay hắn lại một mình đến U Đô, chẳng lẽ ma khí đã thật sự tràn lan khắp thế gian ngay cả Anh Lương chủ một người lười nhác cũng không thể bàng quan đứng nhìn sao…
Anh Lương chủ gật gật đầu với Nhược Nhất, trong nháy mắt thấy Huân Trì, đôi mắt bỗng nhiên hiện lên một tia sáng không rõ ý tứ: “Bằng hữu của ngươi?” Hắn chỉ vào Huân Trì hỏi.
Nhược Nhất kinh ngạc một chút, đối với hắn cái bộ dạng càng vênh váo tự đắc này mà không biết nói gì.
Anh Lương chủ nhìn chằm chằm Huân Trì từ trên xuống dưới, đột nhiên nói với Nhược Nhất: “Ngươi kêu hắn đi ra ngoài trước, ta có chuyện muốn nói với một mình ngươi.”
Nhược Nhất rất bất mãn với việc hắn đuổi Huân Trì trắng trợn như vậy, nhíu mày, Huân Trì lại như trước cười nhạt nói: “Vậy ta đi ra ngoài trước…”
“Từ từ!” Đang lúc Nhược Nhất muốn giữ lại Huân Trì, Tử Đàn vẫn ngồi ở một bên lại bỗng nhiên mở miệng, “Lần trước gặp mặt, không quá hiểu biết quá khứ của Huân Trì, ở trước mặt người nói không ít chuyện chê cười, chắc là sau này Huân Trì nhất định sẽ cười nhạo một phen.”
Ngữ khí vẫn thản nhiên, nhưng trong lời nói đã có ý tương đương với không khách khí.
“Lời này ý gì?” Nhược Nhất khó hiểu, rõ ràng lần trước Tử Đàn gặp Huân Trì